"Có phải là hắc bào nhân kia vừa rồi thi triển thuật pháp vòng xoáy quỷ dị kia, nhiếp lấy thần hồn của chúng ta?"
"Xem ra là như thế, Tử y tu sĩ kia đã bắt được hắn, phá giải thuật pháp, chúng ta mới có thể thoát khốn."
"Rốt cuộc đây là kẻ phương nào? Tu vi của hắc bào nhân kia, tuyệt đối là cường giả Nguyên Thần, vậy mà lại bị người ta dễ dàng bắt giữ!"
Đang lúc mọi người kinh nghi bất định, bọn họ đột nhiên nhìn thấy, Uông Lâm vậy mà lại chầm chậm quỳ xuống về phía Tử y nhân kia.
Từ khi Uông Lâm xuất hiện đến giờ, quả thật tựa như Ma Thần giáng thế, phất tay giết người, chỉ cần kẻ nào dám cả gan phát động công kích với hắn, đều không có kết cục tốt đẹp.
Năm tên tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ, bị một ngón tay hắn điểm nhẹ năm cái, liền từng tên từng tên bỏ mạng, quả thực như bóp chết một con kiến.
Tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ cũng bị một đạo pháp thuật của hắn đánh cho tan tác, suýt nữa vẫn lạc.
Người được công nhận là đệ nhất thiên tài của Thần Châu Hạo Thổ những năm gần đây, kẻ mạnh nhất trong thế hệ thiếu niên, Trùng Đồng giả Thạch Thiên Nghị tựa như thần nhân hạ phàm, từ khi xuất đạo đến nay, chưa từng gặp đối thủ trong thế hệ trẻ tuổi, thế nhưng lại bị Uông Lâm trực tiếp đánh mù một con mắt mà hắn vẫn luôn kiêu ngạo nhất.
Uông Lâm hung hãn như vậy, cho dù vẫn là tu vi Kim Đan hậu kỳ cũng khiến cho người ta hoàn toàn không dám khinh thường.
Người này lạnh lùng ít nói, hung ác hiếu sát, càng khiến cho người ta phải kính nhi viễn chi, không dám trêu chọc.
Bất luận kẻ nào gặp Uông Lâm, đều có thể liếc mắt một cái là nhận ra, đây là một người thà gãy chứ không cong, tâm tính ý chí kiên định đến cực điểm, vẻ ngoài lạnh lùng che giấu nội tâm kiêu ngạo.
Cho dù lực lượng của đối phương có cường đại hơn nữa, địa vị có cao hơn nữa, bối cảnh có sâu hơn nữa, thanh niên áo trắng này đều có thể lạnh nhạt xem thường, hoàn toàn không để trong lòng.
Thế nhưng hiện tại, một gã sát thần như vậy, vậy mà lại chầm chậm quỳ xuống về phía thanh niên áo tím trong hư không.
Không có phần nào ủy khuất, không có chút nào miễn cưỡng, thậm chí còn mơ hồ mang theo vài phần vui sướng.
Uông Lâm vẫn luôn lạnh nhạt, khiến người khác khó đoán được tâm trạng, thanh âm lúc này thậm chí còn hơi run rẩy.
"Sư phụ, đệ tử đã trở về."
Dưới gòm trời này, e rằng cũng chỉ có Huyền Môn chi chủ thân là sư phụ của Uông Lâm, mới có thể khiến cho Uông Lâm cam tâm trạng nguyện quỳ bái.
"Nếu là Huyền Môn chi chủ, vậy thì chẳng trách có thần thông pháp lực cường đại như thế, dễ dàng trấn áp một gã cường giả Nguyên Thần."
"Đúng vậy, không ngờ tới lại có thể gặp được Huyền Môn chi chủ ở nơi này."
"Nghe đồn không bằng một lần gặp mặt, khó trách có thể ở Thần Châu Hạo Thổ tạo nên sóng gió, khuấy động đại thế thiên hạ."
Mọi người nghị luận ầm ĩ, chính là những tu sĩ trước đó đã trong chiến trường hư không một thời gian dài, trước đây nghe nói uy danh của Lâm Phong cùng Huyền Môn Thiên Tông còn bán tín bán nghi, giờ phút này mới hoàn toàn tâm phục khẩu phục.
Đối với những lời bàn tán của bọn họ, Lâm Phong không hề để ý, tâm tư của hắn lúc này đều đặt hết lên người thanh niên tóc trắng đang quỳ trước mặt.
Đệ tử đã trở về!
Giọng nói của Uông Lâm có phần run rẩy, để lộ ra tâm trạng không bình tĩnh của hắn, Lâm Phong há có thể không như thế?
Từ khi Uông Lâm bị vây khốn trong chiến trường hư không, Lâm Phong vẫn luôn tự nhủ với bản thân, hắn là chân mệnh thiên tử, nhất định có thể gặp dữ hóa lành, nhất định sẽ không có việc gì, đến lúc đó nói không chừng còn có thể gặp được cơ duyên, tu vi tăng tiến...
Nhưng dù vậy, sư đồ sớm tối bên nhau nhiều năm như vậy, làm sao có thể không lo lắng cho nhau?
Hắn vẫn luôn đặt phân thân Chiến Thần trong chiến trường hư không để tìm kiếm Uông Lâm, vừa có manh mối, bản tôn lập tức lập tức chạy đến đây.
Giờ phút này, cuối cùng cũng đã mưa tan trời tạnh!
Lâm Phong nhìn mái tóc trắng như tuyết của Uông Lâm, nhẹ nhàng thở ra một hơi, chậm rãi nói.
"Vi sư vẫn luôn tin tưởng, ngươi nhất định có thể trở về!"
Lâm Phong tay hư không nâng Uông Lâm từ mặt đất lên, nhìn đệ tử của mình, mỉm cười không nói.
Uông Lâm hít sâu một hơi, trên khuôn mặt vốn lạnh lùng cũng hiện lên vài phần ấm áp.
Khi ánh mắt hắn rơi vào đám khí màu tím do Chư Thiên Tiểu Thế Giới hóa thành trong tay Lâm Phong, nhìn chằm chằm người áo đen trong tiểu thế giới, ánh mắt lại trở nên lạnh lẽo.
Lâm Phong thản nhiên nói: "Không cần nóng vội, chạy không thoát."
Hắn quay đầu nhìn về phía các tu sĩ khác, ánh mắt bình thản như nước, mọi người lúc này mới như tỉnh mộng, vội vàng đồng loạt hành lễ với Lâm Phong: "Đa tạ Huyền Môn Chi Chủ cứu mạng."
Bình luận