Cảnh Hoàn Hầu cười ha hả: "Chẳng cần đấu võ mồm, mọi việc phải xem kết quả, hiện tại không rảnh đôi co với ngươi nhưng bản hầu đi sẽ quay lại, nếu ngươi dám trì hoãn thời gian, bảo bối này vẫn thuộc về bản hầu."
"Đến lúc đó, tròng mắt ngươi cùng những bảo vật khác đều phải ở lại đây."
Vừa dứt lời, Cảnh Hoàn Hầu đã xé rách hư không rời đi.
Lâm Phong lặng lẽ thả Thần thức, khóe miệng không khỏi hiện lên nụ cười quái dị, bởi vì hắn cảm ứng được Cảnh Hoàn Hầu đang đi về phía Tiêu Viêm bọn họ.
Nơi đó, lôi kiếp hư không đan xen, tạo thành một vùng tử địa, chỉ có trung tâm lôi kiếp lóe lên tia sáng vàng nhàn nhạt, tựa như ngọn lửa nhỏ giữa mưa to gió lớn.
Bên ngoài lôi kiếp, một thiếu niên tuấn tú đang lặng lẽ đứng đó, một thân bạch y, mái tóc ngắn ngủn, dung mạo giống hệt Cảnh Hoàn Hầu, chính là một cỗ phân thân của hắn.
Phân thân Cảnh Hoàn Hầu nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi đó hắc quang lấp lóe, là Bất Diệt Hoàng Kỳ đang mở ra không gian bên trong, trong động thiên do đại kỳ màu đen tạo ra, nước sông cuồn cuộn như sóng to gió lớn, biển rộng mênh mông.
Bạch y tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ dưới trướng Cảnh Hoàn Hầu đang chủ trì pháp trận khổng lồ này, dưới sự trợ giúp của Bất Diệt Hoàng Kỳ, hai người hợp lực vây khốn một lão già.
Lão già giận dữ, nhất thời bất cẩn, không ngờ đối phương lại có pháp bảo cấp Hóa Sinh, bị nhốt trong động thiên.
Nhưng dù sao hắn cũng là cường giả Nguyên Thần kỳ, đối phương chưa đạt tới Nguyên Thần, không thể nào thúc dục uy lực Bất Diệt Hoàng Kỳ đến cực hạn, cho dù có trận pháp cường đại trợ giúp cũng chỉ có thể cản trở hắn một chút.
Lão già đang muốn phá vây, Cảnh Hoàn Hầu thản nhiên lên tiếng: "Ngươi có thể xông ra nhưng bản hầu chỉ cần quấy nhiễu một chút, tiểu mỹ nhân kia sẽ hồn phi phách tán trong lôi kiếp."
"Ngươi dám làm bậy, lão phu nhất định chém ngươi." Ánh mắt lão già lạnh lẽo, lão thành tựu Nguyên Thần, tâm chí kiên định, há có thể bị uy hiếp? Tuy lo lắng cho thiếu nữ trong lôi kiếp nhưng tuyệt không thể vì vậy mà chùn bước.
Cảnh Hoàn Hầu mỉm cười: "Vậy nên, hãy bình tĩnh, bản hầu không có ác ý, lần này đến đây là muốn cầu hôn."
Lão già nhìn chằm chằm hắn: "Pháp bảo vây khốn lão phu là Bất Diệt Hoàng Kỳ? Ngươi là Lương An của Đại Chu hoàng triều?" Hiện tại lão đã nhận ra Bất Diệt Hoàng Kỳ, suy nghĩ một chút, lập tức hiểu ra thân phận Cảnh Hoàn Hầu.
Cảnh Hoàn Hầu vỗ tay cười nói: "Cổ Hoàng nhất mạch quả nhiên kiến thức uyên bác, vậy chắc cũng nhận ra pháp bảo này."
Hắn lật tay, Cổ Đế Đao hiện ra trong lòng bàn tay.
"Cổ Đế Đao?" Lão già liếc nhìn: "Tuy mang danh Cổ Đế Đao nhưng chẳng liên quan gì đến Cổ Hoàng, là sau khi kỷ nguyên thượng cổ sụp đổ, có tu sĩ chiêm nghiệm di tích Cổ Hoàng, ngộ ra vài phần ý cảnh của Cổ Hoàng đạo thống, từ đó tế luyện ra mà thôi."
"Nhưng ngươi lại có hai kiện pháp bảo?"
Cảnh Hoàn Hầu nói: "Bản hầu biết rõ, bảo đao này không phải do Cổ Hoàng truyền thừa nhưng đạo pháp kinh nghĩa ẩn chứa bên trong lại cùng Cổ Hoàng đạo thống đồng nguyên, có bảo vật này, tiểu mỹ nhân kia độ kiếp sẽ thuận lợi hơn nhiều, sau khi Kết Anh tu luyện cũng thuận tiện hơn."
"Lần này bản hầu đến đây là mang theo thành ý."
Lão già lạnh lùng nói: "Nếu đã có thành ý thì ngươi đã không thừa dịp người ta gặp khó khăn ở chiến trường hư không này mà ra tay trước, còn dùng thủ đoạn vây khốn lão phu."
Cảnh Hoàn Hầu cười nhạt: "Nếu không phải vậy, làm sao chúng ta có thể ngồi đây nói chuyện? Ngươi nên nhìn ra đây chỉ là một cỗ phân thân, nếu bản tôn ở đây, cho dù ngươi là Nguyên Thần tu sĩ cũng chẳng làm gì được ta."
"Bản hầu kết thông gia với Cổ Hoàng nhất mạch, đối với đôi bên đều có lợi, Cổ Hoàng đạo thống tuy mạnh nhưng bản hầu không yếu, tiềm lực vô hạn, là đối tượng kết thông gia phù hợp, nếu đồng ý, bản hầu nguyện lấy vị trí chính thê nghênh đón."
"Nếu không đồng ý, bản hầu sẽ trực tiếp mang người đi." Cảnh Hoàn Hầu cười nói: "Vẫn là câu nói đó, chỉ cần bản tôn đến đây, ngươi chẳng thể làm gì."
Đang nói, hắn bỗng nhiên quay đầu, nhìn về một hướng khác.
Chỉ thấy một luồng hỏa quang từ đằng xa bay tới, hiện ra ba bóng người, người cầm đầu mặc áo bào màu tím, bên ngoài khoác hắc y, chính là Tiêu Viêm.
Tiêu Viêm nhìn lướt qua trung tâm lôi kiếp, sau đó nhìn về phía Cảnh Hoàn Hầu, lạnh lùng nói: "Ai đến cũng vô dụng, ngươi không mang ai đi được đâu, hiện tại cút ngay, nếu không ngươi sẽ chẳng bao giờ rời khỏi đây nữa."
Cảnh Hoàn Hầu nhìn thấy Tiêu Viêm, nhíu mày: "Lại là ngươi?"
"Khoan đã! Chẳng lẽ ngươi lấy được Nam Minh Ly Hỏa từ chỗ nàng ta?" Cảnh Hoàn Hầu nghiến răng nghiến lợi: "Thì ra là thế, thì ra là thế, bản hầu sớm nên nghĩ đến."
Hắn nhìn Tiêu Viêm cười lạnh: "Vốn dĩ còn muốn nuôi ngươi thêm một thời gian, vỗ béo rồi giết nhưng bây giờ xem ra, nên giải quyết ngươi ngay tại đây."
Chương 1223vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia– một bộ truyện thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Khôngđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận