Trong vòng một năm, từ Luyện Khí tầng mười đột phá đến Trúc Cơ sơ kỳ, tốc độ tu luyện như vậy thật sự không tính là chậm, thậm chí có thể nói là rất nhanh.
Nếu như ban đầu hắn đã là Luyện Khí tầng mười hai đại viên mãn, một năm thời gian đột phá đến Trúc Cơ kỳ, vậy còn có thể tiếp nhận được, có đôi khi chỉ cần giác ngộ được, là có thể tiết kiệm được rất nhiều thời gian.
Nhưng mà từ Luyện Khí tầng mười tu luyện đến Trúc Cơ sơ kỳ đỉnh phong, điều này chứng tỏ hắn đã vượt qua không chỉ một cửa ải, trong thời gian ngắn ngủi mà có thể đạt đến trình độ như vậy, thật sự rất hiếm thấy.
So với đám người Chu Dịch thì chậm hơn một chút nhưng lúc đám người Chu Dịch Trúc Cơ, tuy rằng còn chưa lên Ngọc Kinh sơn nhưng bọn họ đều tu luyện công pháp trong Bát Quái Chư Thiên Đại Đạo Tàng của Lâm Phong, căn bản không phải là thứ mà Hứa Dương có thể so sánh được
Chu Dịch có thể nhìn ra được Hứa Dương không phải là tu luyện trong động thiên có thời gian trôi qua nhanh hơn, mà là thật sự chỉ mất một năm thời gian.
Hiện tại hắn ta mới Trúc Cơ sơ kỳ, mà tuổi cũng mới chỉ mười sáu, mười bảy tuổi, bất kể là đặt ở tông môn nào, thì đều là nhân vật cực kỳ xuất sắc.
Thiên Ngoại Sơn của Chử Dương xuất thân không phải là thế lực cường đại gì, đừng nói là so với Huyền Môn Thiên Tông, Thái Hư Quan, mà ngay cả so với Phong Thần tông và Vu thị gia tộc từng bị Lâm Phong tiêu diệt không bằng.
Những đạo pháp và tài nguyên mà Thiên Ngoại Sơn có thể cung cấp cho Chử Dương, đều không thể coi là thượng thừa, hắn có thể đi đến bước ngày hôm nay, phần lớn vẫn là dựa vào bản thân.
Chu Dịch cẩn thận quan sát một chút nhưng không phát hiện ra điều gì khác thường trên người Chử Dương nhưng trực giác của hắn luôn cảm thấy trên người Chử Dương có một cỗ khí tức sắc bén, tuy rằng đang ngủ đông nhưng cuối cùng sẽ có một ngày chém phá Thương Thiên, bay thẳng lên cửu tiêu.
Loại cảm giác này rất huyền diệu, không có bất kỳ căn cứ nào, thuần túy chỉ là cảm giác cá nhân của Chu Dịch.
"Cũng là một kẻ có bí mật." Chu Dịch thầm cười trong lòng, rồi không tiếp tục để ý nữa. Đến cảnh giới hiện tại của hắn cùng đám người Tiêu Diễm, Thạch Thiên Hạo, chỉ cần dựa theo con đường của mình mà tiếp tục đi là được rồi.
Chu Dịch thản nhiên hỏi: "Thì ra là Trử đạo hữu, không biết lần này đến đây là có chuyện gì?"
Đương nhiên, dựa theo tốc độ tu luyện cùng tiềm lực mà Chử Dương thể hiện ra, thành tựu tu vi tương lai chắc chắn sẽ không thấp.
Chử Dương bộc lộ mục đích đến đây của bản thân, chủ yếu là thay Tứ hoàng tử Lương Càn phát ra lời mời, bày tỏ thiện ý với Chu Dịch, hy vọng có thể gặp mặt Chu Dịch.
Thái tử Lương Nguyên bị Trần Úc - thủ hạ của mình hãm hại, đi một bước cờ sai lầm, khiến oán hận với Chu Dịch ngày càng sâu, ngược lại lại làm lợi cho Tứ hoàng tử Lương Càn vốn bị hắn vu oan giá họa. Lương Càn đương nhiên phải nắm chắc cơ hội này, vui vẻ nhận lấy "món quà" của vị đại ca kia.
Ấn tượng mà Lương Càn để lại cho Chu Dịch không tệ, hắn cũng có ý muốn tiếp xúc nhiều hơn với Lương Càn nhưng không phải là bây giờ. Hiện tại toàn bộ tâm thần của hắn đều đặt vào kỳ thi sắp tới.
Đám người Lương Càn, Chử Dương cũng có thể nghĩ đến điểm này, nên không định ra thời gian cụ thể, chỉ nói là mời Chu Dịch khi nào có thời gian rảnh rỗi thì hãy gặp mặt, thái độ bày ra rất khiêm tốn.
Chu Dịch đương nhiên sẽ không từ chối, vừa nói chuyện với Chử Dương, hắn vừa cảm thấy có phần kỳ quái.
Bởi vì hắn phát hiện Chử Dương lại có phần hồn bất phụ thể.
Mặc dù tiếp xúc không nhiều nhưng Chu Dịch biết rõ, Chử Dương là người có ý chí kiên định, làm việc dứt khoát, hiện tại đang thay Lương Càn lo liệu chính sự, thế mà lại còn có thể thất thần, thật là hiếm thấy.
Đặc biệt là trong lúc nói chuyện, ánh mắt Chử Dương luôn vô tình liếc nhìn xung quanh biệt viện của Chu Dịch nhưng dường như không phải là có ý đồ xấu, muốn điều tra dò xét, mà ngược lại tựa như đang tìm kiếm ai đó.
"Hắn muốn tìm ai?" Chu Dịch không vạch trần, Chử Dương dường như không có kết quả, trước mặt Chu Dịch, hắn lại không dám trắng trợn dùng Thần thức hay pháp lực để dò xét, cuối cùng chỉ có thể thất vọng rời đi, miễn cưỡng lên tinh thần cáo biệt Chu Dịch. Ra khỏi biệt viện, Chử Dương càng thêm thất hồn lạc phách.
Chu Dịch nhìn mà không hiểu gì: "Chuyện khác thường tất có nguyên nhân, rốt cuộc là tên này đang giở trò quỷ gì?"
Hắn không biết lúc này Chử Dương đang đau đầu: "Rõ ràng thủ hạ đã bẩm báo có một thiếu nữ áo đỏ vào biệt viện của Chu Dịch nhưng lần này ta đến, lại không thu hoạch được gì. Biết thế lúc trước đã trực tiếp tìm cớ vào phủ đệ của Trần Úc một lần, bây giờ lại không thể xông vào biệt viện của Chu Dịch được."
Bình luận