"Cảm giác này không phải chỉ là khí tức pháp lực đơn thuần." Trong mắt Lâm Phong thoáng hiện vẻ lo lắng: "Ngoài pháp lực ra, còn có khí huyết nhục thân..."
Uông Lâm là Pháp Tu thuần túy, pháp thuật sắc bén, nhục thân tương đối yếu ớt, thậm chí bởi vì ảnh hưởng của pháp lực Hoàng Tuyền Diệt Cảnh, cường độ nhục thân của hắn không chỉ không thể so sánh với đồng môn, mà so với tu sĩ của tông môn khác cũng yếu hơn một chút.
Cho nên khí tức lưu lại sau khi hắn cùng người khác đấu pháp, không thể nào tựa như một số Võ Tu, khí huyết nhục thân tản ra bốn phía.
Nơi này lưu lại huyết khí của Uông Lâm, vậy chỉ có một khả năng, chính là hắn đã bị thương, hơn nữa thương thế không nhẹ.
Bản thân Uông Lâm là người hiểu rõ nhất nhược điểm của mình, cho nên hắn luôn chú ý bảo vệ nhục thân, bây giờ lại bị thương, đủ để chứng minh sự hung hiểm của trận chiến trước đó.
Lâm Phong vẫn luôn giữ bản mạng đăng của hắn, đã từng có một khoảng thời gian, ngọn đèn trở nên cực kỳ yếu ớt, phảng phất như có thể tắt bất cứ lúc nào.
Trải qua một khoảng thời gian khá dài, ngọn đèn mới lại trở nên sáng rực, chứng tỏ hắn đã vượt qua một kiếp nạn thập tử nhất sinh.
Bốn người Tiêu Diễm, Chu Dịch, Uông Lâm, Thạch Thiên Hạo, thực lực ở cùng một tiểu cảnh giới cơ bản là tương đương, bởi vì phong cách chiến đấu và uy lực thần thông khác biệt, thực chiến có lẽ sẽ có phần chênh lệch nhưng nhìn chung đều ở cùng một đẳng cấp.
Thông qua Tiêu Diễm và Thạch Thiên Hạo, bọn họ có thể xác định, khi đối mặt với đại đa số tu sĩ khác, lúc ở Kim Đan sơ kỳ, mượn nhờ pháp khí Nguyên Anh kỳ bọn họ có thể chống lại lão tổ Nguyên Anh sơ kỳ.
Kim Đan trung kỳ đối mặt với Nguyên Anh trung kỳ có thể miễn cưỡng chiến mà thắng, nếu như đối phương không chạy trốn, song phương tử chiến đến cùng, đám người Tiêu Diễm có thể lấy bản thân bị trọng thương làm đại giới để chém giết đối thủ.
Mà đến khi bọn họ đạt đến Kim Đan hậu kỳ, có thể dễ dàng khiêu chiến đại bộ phận cường giả Nguyên Anh hậu kỳ, hoàn toàn không để ý đến uy năng cường đại của Thiên Địa Pháp Tướng.
Nhưng bây giờ vấn đề tới, sau khi Uông Lâm rơi vào hư không chiến trường, Lâm Phong đã từng dùng Thần thức của mình kiểm tra nơi ở của hắn, thông qua khí tức pháp lực còn sót lại có thể phán đoán, lúc ấy Uông Lâm sau khi bế quan, đã có hy vọng vượt qua Âm Hỏa kiếp, tấn thăng Kim Đan trung kỳ.
Tốc độ dòng chảy thời gian trong hư không chiến trường hỗn loạn phức tạp, ở những khu vực không gian khác nhau, tốc độ dòng chảy thời gian không giống nhau.
Rất có thể Uông Lâm đã từng trong không gian gia tốc thời gian lưu động, điều này đã cung cấp cho hắn thời gian tu luyện dư dả hơn.
Lúc này, khi Lâm Phong nhìn lại khí tức pháp lực của phế tích nơi này, tu vi của Uông Lâm quả nhiên đã tăng lên một tầng, thành công tấn thăng Kim Đan trung kỳ, đạt đến cảnh giới Thông Thiên.
Nhưng đối thủ của hắn lại là một tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ, đã kết thành Thiên Địa Pháp Tướng.
Lâm Phong cảm nhận sự biến hóa của pháp lực còn sót lại ở nơi này, trong lòng đã có phán đoán: "Chính là tên hỗn đản đã khiến cho Uông Lâm rơi vào hư không chiến trường trước kia."
Tuy rằng thông qua việc quan sát bản mạng đăng, Lâm Phong biết Uông Lâm lúc này đã thoát hiểm nhưng hư không chiến trường đối với tu sĩ Nguyên Anh kỳ mà nói chính là hiểm địa cửu tử nhất sinh, ngoài kẻ địch ban đầu ra, Uông Lâm còn có thể gặp phải những nguy hiểm khác, hoặc là những cường giả khác tiến vào hư không chiến trường.
"Phế tích này hình như đang che giấu điều gì đó..." Trong lòng Lâm Phong khẽ động, chân giẫm nhẹ xuống đất, mặt đất lập tức nứt toác, toàn bộ phế tích gần như vỡ vụn hoàn toàn.
Bị lực lượng của Lâm Phong kích thích, phế tích vốn tĩnh mịch đột nhiên lóe lên ánh sáng đỏ.
Ánh sáng đỏ này vô cùng hung ác, tràn ngập các tầng ý cảnh lực lượng tai ương, bất tường, thống khổ, ác độc.
Lâm Phong khẽ nhướng mày, không có động tác gì khác, hai tay duỗi ra, đồng thời thi triển Đại Tụ Thiên Thủ, lực lượng Không Gian Giới Chướng lập tức giữ chặt hồng quang, khiến cho nó không thể tiếp tục làm loạn.
Trong hồng quang, mơ hồ xuất hiện một pho tượng người khổng lồ, khí tức tai ương khủng khiếp vô tận tỏa ra từ trên người hắn.
Đó là một nam tử khôi ngô cao mấy chục trượng, đường nét toàn thân vô cùng hoàn mỹ, không có một tia tỳ vết nào.
Ngũ quan như được đao khắc búa gọt cũng hoàn mỹ đến cực điểm, chỉ là sắc mặt bình tĩnh, không có chút dao động cảm xúc nào, hai mắt mở ra, tựa như hỗn độn nguyên thủy nhất lúc vũ trụ mới khai thiên tích địa.
Toàn thân trên dưới pho tượng người này đều là khí tức hung lệ và bạo ngược của thiên tai địa ách, khiến cho bất cứ ai nhìn thấy hắn đều cảm thấy vô cùng chấn động và khủng khiếp.
Bình luận