Tuy rằng Thuần Dương Chân Hỏa cực kỳ quý giá nhưng Tiêu Viêm không tốn nhiều công sức đã đạt được như ý nguyện.
Ngô Thụ Hoàng vẫn luôn chờ đợi Lâm Đồng, Lâm Đồng vừa đến, nghi thức liền được cử hành, thông qua nghi thức, Ngô Thụ Hoàng đã trị liệu hiệu quả được thương thế cũ, mà Lâm Đồng cũng tiếp nhận một hồi nghi thức gần như tẩy lễ, thu hoạch được rất nhiều lợi ích.
"Chẳng qua, thương thế của Ngô Thụ Hoàng không trị tận gốc, chỉ là tạm thời được khống chế mà thôi." Tiêu Viêm nói: "Theo như lời của Phượng Hoàng tộc và Ngô Đồng tộc, sau một khoảng thời gian, còn cần tiến hành nghi thức chú pháp một lần nữa, chẳng qua khoảng thời gian này rất dài, một lần thi pháp, ít nhất có thể duy trì được ngàn năm."
Lâm Đồng, hay chính là Mộc Tâm Ngô Đồng trước kia bị nhốt trong bí tàng Côn Bằng, mấy ngàn năm qua Ngô Thụ Hoàng đều dựa vào tu vi của mình để chịu đựng đau đớn.
Lâm Phong nghe xong, không nói gì, trầm ngâm một lát: "Ngàn năm, hẳn là Ngô Thụ Hoàng phải an tâm tĩnh dưỡng, không cùng người khác giao thủ, mới có thể duy trì được ngàn năm..."
Nếu như giao chiến cùng cường giả cùng cấp bậc, vậy có thể chèo chống được bao lâu thì rất khó nói.
Lâm Phong hỏi: "Ngươi có biết vì sao Ngô Thụ Hoàng bị thương không?"
Tiêu Viêm lắc đầu, có phần buồn rầu: "Đệ tử cũng rất muốn biết nhưng mà người ở đó đều rất kín miệng, đệ tử không tra hỏi được gì."
"Chẳng qua, nhìn phản ứng của Phượng Hoàng tộc và Ngô Đồng tộc, khi nhắc tới thương thế của Ngô Thụ Hoàng, đều rất xấu hổ, cho nên đệ tử suy đoán, hẳn là do người khác gây ra!"
Lâm Phong chậm rãi gật đầu, bị người khác gây ra, nói trắng ra chính là bị người ta đánh bị thương.
Chỉ là không biết là ai mà lợi hại như vậy? Ngô Thụ Hoàng tu đạo, thời gian tu luyện e rằng phải tính bằng vạn năm, đã sớm là đại yêu Bất Diệt Yêu Hồn tầng thứ ba, cảnh giới Tinh Hồn Hợp Nhất, tuy rằng tính tình ôn hòa nhưng thực lực rất mạnh.
Cho dù Ngô Thụ Hoàng phải trả giá bằng việc bản thân bị thương mới có thể đánh chết đối phương, vậy người kia cũng vô cùng lợi hại.
Nếu như Ngô Thụ Hoàng phải chịu thiệt thòi lớn hơn, vậy chuyện này thật sự quá mức kinh khủng.
Lâm Phong và Tiêu Viêm đang nói chuyện, đột nhiên trong lòng khẽ động, quay đầu nhìn về một hướng khác, hư không nơi đó nứt ra một khe hở, Khang Nam Hoa từ trong đó bước ra.
Khang Nam Hoa đáp: "Tông chủ, vừa nhận được tin tức, Thạch gia và Vu gia phái rất nhiều cường giả ra chặn giết cha mẹ của Thiên Hạo!"
Lâm Phong nheo mắt lại: "Cha mẹ của Thạch Thiên Hạo, bọn họ đã ra khỏi hư không chiến trường?"
Khang Nam Hoa gật đầu: "Bọn họ ra khỏi hư không chiến trường, liên lạc với người thân cận trong tộc, muốn dò hỏi tin tức của Thiên Hạo, kết quả bị lộ, những người thân cận với bọn họ trong Thạch gia đều bị giam lỏng."
"Sau đó Thạch gia và Vu gia phái ra rất nhiều Nguyên Anh lão tổ, muốn vây bắt cha mẹ của Thiên Hạo."
Khang Nam Hoa hít sâu một hơi, vội vàng nói: "Phu thê bọn họ ít không địch nổi số đông, bị ép phải quay trở lại hư không chiến trường, lần này đi vào, muốn ra ngoài lại càng khó khăn hơn."
"Hơn nữa, nghe nói mẫu thân của Thiên Hạo bị trọng thương, hiện giờ sống chết chưa rõ..."
"Thạch gia và Vu gia, thật to gan!" Nghe Khang Nam Hoa báo tin, Tiêu Viêm tức giận, sắc mặt lạnh như băng.
Lâm Phong bình tĩnh hỏi: "Tổ phụ của Thiên Hạo đâu, có tin tức gì không?"
Khang Nam Hoa đáp: "Vẫn bặt vô âm tín, người từ hư không chiến trường trở về chỉ có cha mẹ của Thiên Hạo."
Nói xong, Khang Nam Hoa im lặng, bởi vì hắn phát hiện lúc này Lâm Phong thật đáng sợ.
Tuy rằng nhìn bề ngoài vẫn ung dung như thường nhưng lúc này toàn thân Lâm Phong như có một luồng khí tức tai ương, tựa như thiên địa đại kiếp.
Nhìn Lâm Phong như vậy, trong lòng Tiêu Viêm lại cảm thấy ấm áp.
Hắn nhớ rất rõ, sư phụ tức giận thật sự, trước kia hắn chỉ thấy có hai lần.
Một lần là rất lâu về trước, lúc Uông Lâm vừa mới nhập môn, Tiêu Viêm bọn họ bị người ta vây công, Tiêu Viêm vì bảo vệ Chu Dịch và Thạch Thiên Hạo mà bản thân bị trọng thương.
Còn có một lần chính là lúc hắn vừa mới hấp thu Nam Minh Ly Hỏa bị phản phệ, lúc đầu Lâm Phong còn tưởng hắn bị người ta đánh bị thương.
Lâm Phong bình tĩnh nhìn về phía Hoang Thiên cốc, nhẹ giọng nói: "Thiên Hạo còn đang bế quan..."
"Sư phụ, để con đi!"
Tiêu Viêm chắp tay, vẻ mặt kiên nghị: "Tiểu sư đệ còn đang bế quan, cha mẹ hắn lại bị người ta truy sát, nhất định phải khiến những kẻ đó phải trả giá đắt, đệ tử là đại sư huynh, không thể ngồi nhìn người nhà của sư đệ bị khi dễ, đây cũng là khiêu khích Huyền Môn Thiên Tông chúng ta, không thể cứ như vậy bỏ qua."
Bạn vừa hoàn thànhchương 1173của TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Giatại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Không. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật ngay khi có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để không bỏ lỡ các diễn biến tiếp theo. Chúc bạn có những trải nghiệm đọc truyện thú vị và trọn vẹn!
Bình luận