Chương 1147: Kết Quả Vẫn Là Cầu Người 2

"Chuyện này là đương nhiên, dù sao rừng Ngô Đồng mới là nhà của ngươi." Phi Diệp và Mặc Ngọc lúc đầu còn chưa kịp phản ứng, đột nhiên chú ý tới trọng điểm trong lời nói của Lâm Đồng, không khỏi ngẩn người: "Cha và... Gia gia?"

Lâm Đồng đã kêu lên: "Nếu vậy, ta không đi!"

"Ta không đi với các ngươi!" Lâm Đồng duỗi hai cánh tay nhỏ mũm mĩm ôm lấy cổ Tiêu Viêm: "Ta muốn ở cùng cha và gia gia!"

Tiêu Viêm vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ xoa xoa đầu nhỏ của nàng: "Đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, là cha nuôi, không phải cha ruột."

Hắn quay đầu nhìn sang, chỉ thấy biểu cảm của Phi Diệp và Mặc Ngọc lúc này chẳng khác nào nuốt phải ruồi.

Phi Diệp hít sâu một hơi, nhìn Lâm Đồng, rồi lại nhìn sư đồ Lâm Phong và Tiêu Viêm: "Đứa nhỏ này, không phải do thai nghén tự nhiên, mà là do tôn sư đồ ngài ôn dưỡng thai nghén mà sinh?" Hắn chẳng bao lâu sau đã hiểu ra, lập tức cảm thấy đau đầu.

Lâm Phong thản nhiên nói: "Tiểu hài tử thiên tính hồn nhiên, có chỗ nào thất lễ, mong hai vị đừng trách."

Phi Diệp và Mặc Ngọc bất đắc dĩ gật đầu, lần này bọn họ thật sự có phần luống cuống.

Nếu như Ngô Đồng Mộc Tâm không có ý thức của mình, vậy thì xem như một món đồ mà đối đãi, bất kể là Phi Diệp hay Mặc Ngọc, dựa theo quan niệm đạo đức của bọn họ, lấy lại đồ vật của mình là chuyện thiên kinh địa nghĩa.

Nhưng Ngô Đồng Mộc Tâm đã sinh ra linh thức, hóa thành tinh quái, chính là một sinh mệnh độc lập, có tư duy độc lập của mình, không thể xem là vật sở hữu của bất kỳ ai nữa.

Đương nhiên, nếu đổi lại là người khác, có thể không quan tâm đến ý nguyện của Lâm Đồng, trực tiếp dùng vũ lực mang đi nhưng hiển nhiên đó không phải là chuyện Phượng Hoàng tộc sẽ làm.

Cho dù muốn làm, Lâm Phong còn đứng đó, trên Ngọc Kinh sơn, kẻ nào dám giương oai, sẽ bị đánh cho hồn phi phách tán chỉ trong nháy mắt.

Tiểu gia hỏa tự nguyện đi theo là một chuyện, dám trắng trợn cướp đoạt lại là chuyện khác.

Phi Diệp và Mặc Ngọc buồn bực nhìn Lâm Đồng, thầm than thở, nếu như Lâm Đồng là do Ngô Đồng Mộc Tâm tự nhiên sinh ra, như vậy tình cảm giữa nàng và sư đồ Lâm Phong, nhiều nhất cũng chỉ là tình cảm trong khoảng thời gian ngắn ngủi này.

Tiểu hài tử tâm trí còn non nớt, tuy dễ dàng bị mê hoặc nhưng đối mặt với huyết mạch trời sinh của bản tộc Ngô Đồng Thần Mộc và Phượng Hoàng nhất tộc, vẫn có thể tự mình quyết định.

Nhưng đáng tiếc, Lâm Đồng không phải tự nhiên sinh ra, mà là do Lâm Phong và Tiêu Viêm dùng linh lực ôn dưỡng, điểm hóa, lúc này mới sinh ra linh thức, hóa thành tinh quái.

Trong nhận thức của nàng, sư đồ Lâm Phong mới là người thân nhất, là người thân thiết nhất, Phượng Hoàng tộc và Ngô Đồng Thần Mộc chỉ có thể xếp sau.

Bất kể là cha mẹ ruột, hay là cha mẹ nuôi, trong nhận thức của Lâm Đồng, sư đồ Lâm Phong đều quan trọng hơn Ngô Đồng Thần Mộc và Phượng Hoàng nhất tộc.

Điều này khiến Phi Diệp và Mặc Ngọc vô cùng đau đầu, bọn họ không muốn ép buộc Lâm Đồng nhưng mục tiêu chuyến đi này chính là đưa nàng về rừng Ngô Đồng ở Thiên Hoang Quảng Lục.

Chỉ là bây giờ cho dù bọn họ có nói khô nước bọt, không cách nào thuyết phục Lâm Đồng cùng bọn họ trở về Thiên Hoang Quảng Lục.

Đừng nói là ở lại, hiện tại cho dù chỉ là đi du lịch một chuyến, tiểu nha đầu không chịu, nàng ôm chặt cổ Tiêu Viêm, cảnh giác nhìn hai con Phượng Hoàng, ánh mắt đó tựa như nhìn hai tên buôn người đang muốn bắt cóc trẻ con.

Đối mặt với ánh mắt như vậy của Lâm Đồng, Phi Diệp và Mặc Ngọc chỉ muốn khóc mà không có nước mắt.

"Mang Đồng nhi đến chỗ khác chơi đi." Lúc này, Lâm Phong lên tiếng nói với Tiêu Viêm, Tiêu Viêm gật đầu, vừa dỗ Lâm Đồng, vừa đi ra xa một chút.

Lâm Đồng cảnh giác nhìn Phi Diệp và Mặc Ngọc, sau đó nhanh chóng chui vào lòng Tiêu Viêm, bộ dạng đó khiến hai con Phượng Hoàng vừa buồn cười vừa bất lực.

"Ý của Đồng nhi đã rất rõ ràng, đây là ý nguyện của con bé, ta sẽ không can thiệp." Lâm Phong thản nhiên nói: "Hai vị có thể ở lại trên núi thêm một hai ngày thử thuyết phục Đồng nhi nhưng nếu nó vẫn không đổi ý, vậy thì đừng trách ta đuổi khách."

Phi Diệp và Mặc Ngọc im lặng, một lúc sau, Phi Diệp mới chậm rãi nói: "Nếu đã vậy, đa tạ Huyền Môn Chi Chủ, chúng ta xin phép làm phiền thêm một ngày nữa."

Một ngày tiếp theo, hai con Phượng Hoàng gần như dùng hết mọi cách để thuyết phục Lâm Đồng cùng bọn họ trở về Thiên Hoang Quảng Lục.

Lúc này, bọn họ không mong cầu Lâm Đồng sẽ hoàn toàn trở về bản tộc, chỉ cần nàng chịu đi rừng Ngô Đồng một chuyến là được.

Nhưng mặc cho hai người có nói hết nước hết cái, tiểu nha đầu vẫn lắc đầu không chịu cũng trách lúc trước Phi Diệp và Mặc Ngọc không nói rõ ràng, khiến Lâm Đồng hiểu lầm là bọn họ muốn chia rẽ nàng với cha và gia gia.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...