Chương 1138: Khiến các lực lượng phải chú ý 3

Thân trong nước, hắn kinh ngạc phát hiện nhiệt độ nước trong hải vực này rất thấp. Những người khác sẽ cảm thấy lạnh thấu xương nhưng lại khiến hắn vô cùng thoải mái, dĩ nhiên là hoàn cảnh tương tự với Bắc Cực Băng Hải mà hắn từng hoạt động ngày xưa.

"Đây là Tông chủ cố ý làm..." Nghĩ đến đây, Bắc Hải Kình Vương thầm thở dài một hơi: "Ài!"

Cửu Trảo Điêu Vương ở bên cạnh nhìn mà thèm thuồng, Lâm Phong nhàn nhạt liếc mắt nhìn hắn một cái: "Đi xuống chuẩn bị đi, trong mấy ngày này, các ngươi liền phải lên đường."

"Vâng, Tông chủ." Cửu Trảo Điêu Vương cung kính nghe lệnh.

Mấy ngày sau, Chu Dịch chuẩn bị xuất phát, Lâm Phong dắt Cửu Trảo Điêu Vương. Yêu này hóa thành một con cự điêu màu vàng kim, dưới bụng có chín cái chân ở đỉnh Ngọc Kinh sơn, hai cánh mở ra che khuất cả bầu trời.

Chu Dịch đã biết đây là tọa kỵ mà Lâm Phong đặc biệt chuẩn bị cho mình, trên mặt cũng nở nụ cười: "Đa tạ sư phụ."

Lâm Phong truyền cấm chế ước thúc Cửu Trảo Điêu Vương cho Chu Dịch, thuận tiện cho hắn trực tiếp khống chế Cửu Trảo Điêu Vương, sau đó lại duỗi ngón tay nhẹ nhàng điểm một cái vào mi tâm Chu Dịch. Chu Dịch lập tức cảm giác được một cỗ lực lượng khí tức huyền ảo khó giải thích được ẩn sâu trong thức hải của mình.

Cỗ khí tức này tồn tại không hề ảnh hưởng tới việc Chu Dịch điều động pháp lực khi tu luyện và đấu pháp với người khác. Tuy Chu Dịch có thể cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của nó nhưng nó sẽ không tạo thành bất kỳ ảnh hưởng gì đối với hành động cá nhân của Chu Dịch.

Lâm Phong nói: "Đó là một pháp thân thần thông của ta, được ẩn giấu trong thần hồn của ngươi, coi như vật dùng để hộ thân, phòng ngừa vạn nhất, bình thường sẽ không tạo thành bất kỳ ảnh hưởng gì đối với ngươi cũng sẽ không can thiệp vào hành động của bản thân ngươi, chỉ có khi ngươi bị uy hiếp đến tính mạng mới có thể phát huy tác dụng."

Chu Dịch gật đầu: "Đệ tử hiểu, đa tạ sư phụ."

Lâm Phong không lo lắng Chu Dịch có pháp thân của mình phòng thân, sẽ nảy sinh tâm lý lười biếng. Chu Dịch kiên định với tâm tính và ý chí của mình, cho dù là đối mặt với hiểm cảnh, điều đầu tiên hắn nghĩ đến cũng là dựa vào năng lực của bản thân để khắc địch, giành thắng lợi, mà sẽ không ỷ lại vào lá bùa hộ mệnh mà Lâm Phong ban tặng.

Huống chi, Lâm Phong vô cùng tin tưởng những người có chân mệnh thiên tử như Chu Dịch, đều là những người mạng lớn, trải qua muôn vàn khó khăn, nguy hiểm cũng chỉ là điểm xuyết trên con đường huy hoàng của họ mà thôi, hóa nguy thành an là chuyện đương nhiên.

Nhưng chuyện trên đời, không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, cho nên Lâm Phong vẫn ban tặng một pháp thân thần thông cho Chu Dịch.

Chu Dịch leo lên lưng Cửu Trảo Điêu Vương, xoay người nhìn về phía bên kia, ở đó là hai đại đệ tử nhập thất của hắn, Tô Vân Sinh và Anh La Trát, ngoài ra còn có một thiếu nữ áo tím, chính là Lý Tinh Phi - đệ tử nhập thất của Uông Lâm, thường xuyên đến chỗ hắn nghe giảng.

Ba người cùng nhau cung kính hành lễ với Chu Dịch: "Chúc sư phụ chuyến này thuận buồm xuôi gió." "Chúc Nhị sư bá chuyến này thuận buồm xuôi gió."

Chu Dịch gật đầu: "Khi ta không ở trên núi, các ngươi tự mình tu luyện, chớ có lười biếng, sau khi ta trở về núi, sẽ kiểm tra đạo pháp của các ngươi."

Ba người đồng thanh đáp ứng, Chu Dịch lại nói tiếp: "Hiện tại tu vi của các ngươi còn thấp, đợi sau khi tu vi cao hơn, ta sẽ dẫn các ngươi nhập thế lịch lãm."

Sau khi dặn dò ba người Tô Vân Sinh, Chu Dịch cuối cùng hành lễ với Lâm Phong: "Sư phụ, đệ tử đi đây."

Lâm Phong mỉm cười gật đầu, Chu Dịch nhẹ nhàng điểm lên lưng Cửu Trảo Điêu Vương, lúc này kim điêu khổng lồ liền bay lên, dưới sự cho phép của Lâm Phong, nó xé rách không gian, bay khỏi Ngọc Kinh sơn, tiến vào Thần Châu Hạo Thổ Đại Thiên Thế Giới.

Cửu Trảo Điêu Vương giang hai cánh, một lần nữa tiến vào hư không, bay về phía đô thành Thiên Kinh của Đại Chu hoàng triều.

Tô Vân Sinh, Anh La Trát và Lý Tinh Phi đưa mắt nhìn theo Chu Dịch rời đi, sau đó ánh mắt lặng lẽ nhìn về phía Lâm Phong, ngoại trừ Anh La Trát, hai người còn lại đều có phần câu nệ.

Trên thực tế, chính là Anh La Trát trời không sợ, đất không sợ, ở khoảng cách gần như vậy đối mặt với Lâm Phong cũng cảm thấy trong lòng thấp thỏm lo âu.

Lâm Phong không để ý đến ba đồ tôn đang bồn chồn, tầm mắt của hắn cũng nhìn về phía Chu Dịch rời đi, thầm nghĩ: "Lần này Dịch nhi đến thành Thiên Kinh, e rằng sẽ gây ra động tĩnh không nhỏ."

Có Cửu Trảo Điêu Vương làm tọa kỵ thay đi bộ, Chu Dịch chẳng bao lâu sau đã đến lãnh thổ của Đại Chu hoàng triều. Gần như ngay khi hắn vừa đến, các thế lực khắp nơi đều nhanh chóng nhận được tin tức này.

Giờ phút này, không chỉ là Lâm Phong, nhất cử nhất động của mấy nhân vật quan trọng bên trong Huyền Môn Thiên Tông cũng bắt đầu khiến cho càng ngày càng nhiều người phải chú ý.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...