Chương 1104: Uông Lâm mất tích 2

Chỉ là cường giả cảnh giới Nguyên Thần, người vẫn lạc trong chiến trường hư không không biết có bao nhiêu.

Lâm Phong phá vỡ không gian, giáng lâm đến quê hương Uông Lâm, vừa đến nơi, hắn lập tức nhìn thấy trên bầu trời có một lỗ hổng thật lớn đang không ngừng xoay chuyển, tựa như hắc động muốn thôn phệ tất cả.

Nhưng mà lực lượng không gian giới vực của Thần Châu Hạo Thổ Đại Thiên Thế Giới đang không ngừng tự chữa trị, một lần nữa ổn định, lỗ thủng trên không gian bích chướng dần dần được bù đắp, càng ngày càng nhỏ, không bao lâu nữa sẽ biến mất không thấy.

Thần thức Lâm Phong quét qua, sắc mặt lập tức vô cùng khó coi, bởi vì hắn phát hiện, mình vậy mà không cảm giác được pháp lực khí tức của Uông Lâm cùng Dương Thanh.

Không chỉ là khí tức pháp lực của hai người bọn họ, ngay cả không gian phù lục mà Lâm Phong lưu lại cho bọn họ, hắn không cảm giác được.

Xuất hiện tình huống này, chỉ có hai khả năng, một là có cường giả tu vi pháp lực cao hơn Lâm Phong dùng đại thần thông cắt đứt liên hệ giữa bọn họ với Lâm Phong, một khả năng khác chính là Uông Lâm và Dương Thanh tiến vào chiến trường hư không!

Lâm Phong hít sâu một hơi, nhắc nhở mình giữ tỉnh táo, lúc trước hắn cảm thấy bổn mạng đăng của Thạch thị gia tộc là một chủ ý không tồi, cho nên mình cũng làm một ít, bổn mạng đăng của Uông Lâm và Dương Thanh không ngại, giờ phút này hẳn là vẫn chưa có nguy hiểm đến tính mạng.

Ngẩng đầu nhìn vết nứt không gian trên không trung, Lâm Phong không chút do dự bay lên.

Càng đến gần vết nứt không gian, Lâm Phong đột nhiên cảm giác ấn ký pháp lực mình để lại trên người Dương Thanh càng thêm rõ ràng.

Lâm Phong dùng Thần thức cẩn thận tìm tòi, lập tức phát hiện một vòng thanh quang dừng lại ở rìa vết nứt, đã ở bên cạnh khác của hư không, đợi sau khi vết nứt không gian khép lại, quá nửa sẽ bị lưu lại trong chiến trường hư không.

Đó là một đạo quang ảnh Phi Liêm, chỉ là giờ phút này đang đau khổ ngăn cản cự lực vặn vẹo không gian, mắt thấy đã đến bờ vực bị nghiền nát.

Trong cơ thể quang ảnh màu xanh của Phi Liêm, thình lình có một bóng người, chính là ngũ đồ đệ Dương Thanh của Lâm Phong.

Lúc này hắn đang cắn chặt răng, rót toàn bộ pháp lực của bản thân vào một miếng ngọc phù trong tay, ý đồ khu động quang ảnh Phi Liêm lao ra khỏi trói buộc của lực lượng vặn vẹo hư không, trở lại Thần Châu Hạo Thổ.

Chỉ tiếc Dương Thanh lúc này chưa kết thành Kim Đan, khống chế pháp khí Nguyên Anh kỳ này không cách nào kích hoạt ra toàn bộ lực lượng, chỉ có thể miễn cưỡng chèo chống.

Mắt thấy vết nứt hư không càng ngày càng nhỏ, dần dần sắp khép lại, trong mắt Dương Thanh lộ vẻ tuyệt vọng.

Hắn cúi đầu nhìn ngọc phù trong tay: "Không được! Ta không thể từ bỏ, cho dù bản thân ta không trở về được cũng phải đưa bọn họ trở về..."

Đúng lúc này, một bóng người đột nhiên lóe lên, cự lực bàng bạc ngạnh sinh chèo chống vết nứt không gian, đồng thời đưa tay muốn bắt lấy quang ảnh Phi Liêm, bàn tay tuy không lớn nhưng lực lượng cường đại chỉ trong nháy mắt đã cưỡng ép lôi kéo quang ảnh Phi Liêm từ một bên khác của vết nứt trở về.

"Sư phụ!" Dương Thanh thấy người tới, lập tức lộ vẻ mặt vui mừng.

Lâm Phong mang theo Dương Thanh trở lại Thần Châu Hạo Thổ Đại Thiên Thế Giới, sau khi rơi xuống đất, Lâm Phong trầm giọng hỏi: "Tiểu Thanh Tử, đã xảy ra chuyện gì?"

Dương Thanh lấy lại bình tĩnh, vội vàng đáp: "Là một lão quái Nguyên Anh hậu kỳ gây phiền toái, tam sư huynh dẫn ta cùng giao chiến một trận, trong lúc giao chiến vô tình đánh thông thông đạo hư không."

"Người của Thục Sơn Kiếm Tông?"

"Không phải." Dương Thanh lắc đầu: "Hình như tu sĩ Ma đạo, hơn mười ngày trước có một ma tu Kim Đan kỳ đột nhiên xuất hiện ở gần đây, thu thập hàng vạn hàng nghìn sinh hồn tu luyện ma công, để mắt đến quê hương của tam sư huynh, vì vậy tam sư huynh liền ra tay đánh chết hắn."

Lâm Phong gật đầu, chuyện trước mắt, hoàn toàn là một sự kiện ngẫu nhiên.

Hoặc là nói, là chân mệnh thiên tử vương bá chi khí của Uông Lâm tự động trêu chọc, khóc lóc dán lên người hắn, cầu ngược đãi cầu giáo dục những kẻ xui xẻo.

"Kết quả sau lưng tên ma tu Kim Đan kỳ kia lại có một lão quái Nguyên Anh hậu kỳ đến đây trả thù. Tên này cực kỳ độc ác, vậy mà muốn đồ diệt toàn tộc tam sư huynh, còn muốn luyện tất cả bọn họ thành âm hồn, không được siêu sinh."

Nghe Dương Thanh nói đến đây, trong lòng Lâm Phong lộp bộp một tiếng: "Chết tiệt! Thiên Sát Cô Tinh?"

Tuy rằng vẫn trêu chọc Uông Lâm có khuôn mặt Thiên Sát Cô Tinh nhưng người thân gặp bất hạnh, nhất là cha mẹ gặp bất hạnh, đây tuyệt đối là chuyện bi thảm, Lâm Phong tuyệt đối không hy vọng Uông Lâm phải nếm trải cảm giác cốt nhục chia lìa, chí thân chết hết, nỗi đau thương vô tận đó.

Chương 1104vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia– một bộ truyện thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Khôngđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...