Chương 1102: Trấn áp hai thanh kiếm 2

Đạo lý cũng vậy, trận chiến ở Côn Luân Sơn, Vu Tân Đào - gia chủ Vu gia, Huyền Minh Đạo Tôn từng khống chế Huyền Minh Bảo Sách, bảo vật gia truyền giao thủ với Lâm Phong.

Bản thân Huyền Minh Bảo Sách là pháp bảo cấp bậc Hóa Sinh nhưng vì bản thân Vu Tân Đào chỉ có tu vi Nguyên Thần cảnh giới Hóa Thân tầng một, chưa thể tu thành Phản Hư cảnh, nên thực lực mà Huyền Minh Bảo Sách có thể phát huy cũng chỉ có cấp bậc Dựng Linh.

Còn trên pháp hội Hoang Hải, Thạch Tông Nhạc - An Lương vương của Đại Tần hoàng triều với tu vi Nguyên Thần nhị trọng cảnh giới Phản Hư, khống chế pháp bảo cấp bậc Hóa Sinh là Tàng Long Hồ, có thể phát huy hoàn mỹ uy lực và tác dụng của nó.

Lúc này, Thiếu Dương kiếm và Thái Âm kiếm dưới tay Lâm Phong đều là pháp bảo cấp bậc Hóa Sinh, hơn nữa đều đã đạt đến Hóa Sinh đỉnh phong, chỉ còn một bước nữa là có thể bước lên một tầng cao mới.

Là kiếm khí, chúng có uy lực cường hãn, sát phạt sắc bén. Nếu trong tay cường giả Nguyên Thần nhị trọng hoặc tam trọng, phát huy toàn bộ uy lực, thì cho dù phải đối mặt với pháp bảo Đại Thừa cũng có thể đánh một trận.

Nhưng do bản thân pháp bảo Hóa Sinh có thiếu sót bẩm sinh, nên trước mắt chúng không thể phát huy uy lực như lẽ ra phải có. Lâm Phong trấn áp chúng một cách dễ dàng.

Đối mặt với hai thanh kiếm đang thi triển độn pháp, tránh né, mong muốn thoát khỏi sự trấn áp, Lâm Phong chỉ mỉm cười, pháp lực dũng mãnh lao vào trong Chư Thiên Tiểu Thế Giới, trực tiếp hóa thành hai bàn tay lớn màu tím.

Một bàn tay nắm lấy đám mây mù do Thái Âm kiếm hóa thành. Bàn tay còn lại vỗ một cái, một vệt kim quang lập tức bị chấn động đến mức phải thoát ra khỏi đám mây mù, chính là Thiếu Dương kiếm.

Thiếu Dương kiếm biến trở thành Vô Phong cự kiếm dài một trượng, còn Thái Âm kiếm dưới sự trấn áp của pháp lực của Lâm Phong cũng biến trở về hình dạng ban đầu.

Hai thanh kiếm đều bị Lâm Phong nắm giữ. Lực lượng khổng lồ khiến chúng không ngừng chấn động, run rẩy nhưng lại không thể nào thoát ra được.

Vạn năm khổ tu, một sớm tan thành mây khói. Ta không muốn như vậy, các ngươi nên tự trọng thì hơn. - Lâm Phong thản nhiên nói - Ta không tham lam việc các ngươi phải dốc sức cho Huyền Môn Thiên Tông ta nhưng nếu các ngươi muốn quấy rối, gây chuyện, vậy thì đừng trách ta phá hủy Nguyên Linh của các ngươi.

Được, ta sẽ chờ xem ngươi bị diệt vong dưới kiếm của Thục Sơn ta.

Ngược lại, tuy rằng lúc đầu Thiếu Dương kiếm có thái độ tương đối bình thản nhưng lúc này nó vẫn không chịu khuất phục, kiên trì chống lại.

Thái Âm kiếm truyền tin tức cho Thiếu Dương kiếm:

Ngươi mà bị hủy diệt ở đây, Thiếu Dương kiếm khí nhất mạch sẽ bị tổn thương nguyên khí nghiêm trọng, Lục Mạch Tiên Thiên Kiếm Trận của Thục Sơn ta cũng sẽ bị sụp đổ một góc. Giữ lại mạng sống, đợi ngày sau Thục Sơn ta tìm Huyền Môn chi chủ này báo thù, lúc đó ngươi trong, ta ở ngoài phối hợp, đó mới là chính đạo.

Không giống như Thái Âm kiếm, Thiếu Dương kiếm im lặng không nói năng gì nhưng sự đối kháng giữa nó và Lâm Phong vẫn không hề dừng lại, ngược lại càng lúc càng kịch liệt.

Có những người, bình thường vẫn luôn ôn hòa nhưng ở một số phương diện nào đó, họ lại trở nên cố chấp một cách kỳ lạ.

Nói theo một ý nghĩa nào đó, ngươi không khác gì so với loài người chúng ta. - Lâm Phong thầm cười nói - Đáng tiếc, ở chỗ ta, cứng đầu như vậy là vô dụng.

Nếu ngươi là pháp bảo cấp bậc Đại Thừa, thì có lẽ còn có thể vùng vẫy được một chút. Còn ngươi, chỉ là một pháp bảo Hóa Sinh vô chủ, đừng giãy giụa nữa.

Lâm Phong chẳng thèm nhìn, tay trái vung lên, một đạo pháp lực được phóng ra, ngưng tụ thành một bàn tay lớn màu tím, cùng với bàn tay đang khống chế Thiếu Dương kiếm, nắm chặt lấy thanh kiếm.

Kiếm quang màu vàng kim vốn đang không ngừng lay động trên thân kiếm lập tức bị dập tắt. Bản thể Thiếu Dương kiếm phát ra những tiếng ken két chói tai, tựa như tiếng kêu bi thương, ai oán.

Lâm Phong thản nhiên nói:

Ta không làm khó dễ ngươi, hãy ngoan ngoãn ở yên đó cho ta!

Thiếu Dương kiếm bị pháp lực của Lâm Phong hoàn toàn giam cầm, không thể vùng vẫy. Tuy rằng kiếm linh vẫn truyền ra ý niệm không khuất phục nhưng nó chỉ có thể bất đắc dĩ bị Lâm Phong trấn áp. Ở bên kia, Thái Âm kiếm cũng chịu chung số phận.

Lâm Phong đưa cả hai thanh kiếm vào trong Huyền Thiên Trụ Quang Động Thiên, đặt cùng với tàn hồn của Kim Ô đại thánh ở phía dưới hộp kiếm khổng lồ.

Hộp kiếm khổng lồ khẽ rung động, khí tức đáng sợ lập tức tràn ngập ra, khiến Thái Âm kiếm và Thiếu Dương kiếm đều phải run rẩy.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...