Chương 1079: Khách không mời mà đến 2

Lần hội minh này nhằm vào Thục Sơn, không ngờ Lưu Quang Kiếm Tôn lại tham dự, khiến rất nhiều người bất ngờ.

Lưu Quang Kiếm Tôn chắp tay sau lưng, sắc mặt bình tĩnh: "Biết rõ còn cố hỏi làm gì?"

Nụ cười trên mặt Thiếu Thương Kiếm Tôn dần dần biến mất, cả người trầm mặc không nói. Một lúc lâu sau, hắn mới khẽ thở dài: "Từ sau khi ngươi tiếp chưởng Lưu Quang Kiếm Tôn, càng ngày càng xa rời Thục Sơn, ta cũng là bất đắc dĩ."

Lưu Quang Kiếm Tôn thản nhiên nói: "Ngươi nói không sai nhưng khi đó ta không có ác ý với Thục Sơn, chỉ là hi vọng Lưu Quang Kiếm Tôn có thể tự mình bước ra con đường của chính mình, chứ không phải vĩnh viễn sống dưới cái bóng của Thục Sơn, đi theo sau lưng như kẻ nô bộc."

"Liệt Hỏa Kiếm Tôn bằng lòng đi con đường này nhưng ta thì không."

Giọng điệu của Lưu Quang Kiếm Tôn vẫn luôn bình tĩnh: "Chỉ là không ngờ Thục Sơn bá đạo như thế, ngay cả chút yêu cầu cỏn con của Lưu Quang Kiếm Tôn ta không dung thứ nổi?"

Nhật Diệu Kiếm Tôn nghe đến đó, trên mặt đều lộ vẻ trầm ngâm, thầm nghĩ: "Thiếu Thương Kiếm Tôn để lại đạo vết kiếm cho Lưu Quang Kiếm Tôn, bề ngoài thoạt nhìn là có tình nghĩa nhưng nghĩ kỹ lại thì e là không có ý tốt!"

Thiếu Thương Kiếm Tôn hừ lạnh một tiếng: "Bây giờ chẳng phải ngươi cũng đang phụ thuộc vào Đại Tần hoàng triều? Mở mắt ra mà nhìn cho rõ ràng, bất kể là Đại Tần hoàng triều hay Đại Chu hoàng triều, cái gai trong mắt bọn họ, không chỉ có thế lực thế gia, mà còn có cả những đại tông môn như chúng ta."

Lưu Quang Kiếm Tôn gật đầu, nhìn thoáng qua Phi Tuyết Kiếm Tôn đang giằng co với người khác cùng Nhật Diệu Kiếm Tôn bên cạnh, cảm khái nói: "Ngươi nói không sai, cho nên dù sao cũng phải cảm tạ sự tồn tại của Thục Sơn."

Tuy rằng cảm tạ nhưng hắn sẽ không tiếp tục đi cùng Thục Sơn, dần dần biến thành kẻ phụ thuộc của Thục Sơn.

Chính vì áp lực mà Thục Sơn mang đến, trời có sập xuống cũng có người to con này gánh vác, nên Đại Tần hoàng triều không dám làm khó Lưu Quang Kiếm Tôn, ngược lại còn phải nhiệt tình hơn nữa trong việc lung lạc và ưu đãi.

Điều này không liên quan đến tình nghĩa cá nhân, mà là lựa chọn phù hợp nhất với lợi ích của bản thân tông môn do người đứng đầu một tông môn lớn đưa ra.

Ban đầu, Lưu Quang Kiếm Tôn không muốn tông môn của mình trở thành kẻ phụ thuộc của Thục Sơn, dự định ban đầu có lẽ chỉ là điều chỉnh phương châm của Lưu Quang Kiếm Tôn, chuyển sang lập trường trung lập như Tinh Tú Kiếm Tôn và Đại Hoang Kiếm Tôn.

Nhưng cách ứng xử của Thục Sơn Kiếm Tôn, cùng với món quà có ý đồ bất chính của Thiếu Thương Kiếm Tôn nhằm mưu hại Lưu Quang Kiếm Tôn đã chọc giận vị đại kiếm tu này, khiến hắn thay đổi chủ ý, lựa chọn ngả về phía Đại Tần hoàng triều.

Lưu Quang Kiếm Tôn tất nhiên không hi vọng Thục Sơn bị diệt, nếu vậy, khó tránh khỏi kết cục thỏ chết chó săn, chim bay cung cất giấu nhưng hắn hiển nhiên rất muốn Thục Sơn phải nhận lấy một bài học, để Thục Sơn thu liễm tác phong bá đạo của mình.

Thiếu Thương Kiếm Tôn mặt không chút thay đổi: "Cho nên ở ven hồ Bắc Phong Hải, ngươi mới cố ý thua dưới tay vị Huyền Môn chi chủ kia, để phá bỏ kiếm ấn ta để lại cho ngươi?"

"Thiếu Thương Kiếm Khí của Thục Sơn quả thật bất phàm, cho dù biết rõ nó sẽ cản trở con đường của ta nhưng ta vẫn bị nó hấp dẫn." Lưu Quang Kiếm Tôn thở dài một tiếng: "Nhưng mà cũng chính vì từ bỏ kiếm ấn mà ngươi để lại, ta mới có thể một lần nữa đi đúng đường."

Đang nói, thân thể Lưu Quang Kiếm Tôn bỗng nhiên phát ra hào quang chói mắt, hóa thành một tia sáng, lóe lên trong không gian, lúc sáng lúc tối, hành tung bất định.

Đó chính là nguyên thần hóa thân do Lưu Quang Kiếm Tôn tu luyện từ Sát Na Lưu Quang Kiếm Đạo - chí cao kiếm đạo của bản môn.

Lúc này hắn hiển hóa nguyên thần hóa thân, không phải là vì muốn động thủ với Thiếu Thương Kiếm Tôn, mà là muốn phá vỡ bình cảnh, tấn cấp lên Nguyên Thần nhị trọng, cảnh giới Luyện Thần Phản Hư!

Ngay trước mặt một đám đại kiếm tu, đạt đến Nguyên Thần nhị trọng cảnh!

Sắc mặt Thiếu Thương Kiếm Tôn sa sầm nhưng không ngăn cản hành động của Lưu Quang Kiếm Tôn.

Chỉ thấy tia sáng do nguyên thần của Lưu Quang Kiếm Tôn biến thành, vốn dĩ lúc sáng lúc tối, khó lòng nắm bắt, lúc này bỗng nhiên trở nên rõ ràng, nó xẹt qua hư không, lưu lại dấu vết thật lâu không tan, dần dần phác họa ra một hình thể.

Đó là một thanh trường kiếm, không có thực thể, chỉ được phác họa từ ánh sáng, thế nhưng lại toát ra khí tức cường đại khó có thể nắm bắt, mơ hồ bất định.

Tựa như lưu quang thoáng qua chỉ trong nháy mắt, ngắn ngủi đến mức khó lòng nắm bắt, giữ gìn.

Thanh trường kiếm này như một thế giới độc lập, lơ lửng bên ngoài hư không của Thiên Nguyên Đại Thế Giới. Bên trong trường kiếm, vô số quang ảnh biến ảo, chỉ trong nháy mắt đã biến hóa sáu mươi lần, mỗi một quang ảnh đều là một loại ảo cảnh.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...