Chương 1070: Thỉnh giáo kiếm đạo 3

Lâm Phong nhìn một chút, lông mày khẽ nhíu lại, đối phương lại là Nhật Diệu Kiếm Tôn - Tông chủ Nhật Nguyệt Kiếm Tông.

Sau khi chia tay ở pháp hội Hoang Hải, hai người vẫn chưa từng liên lạc, không ngờ hôm nay Nhật Diệu Kiếm Tôn lại đột nhiên truyền tin tới.

Lúc trước ở ven hồ Bắc Phong Hải, trên pháp hội Hoang Hải, Lâm Phong từng đề nghị để kiếm lữ của Nhật Nguyệt Kiếm Tông cùng nhau tham gia pháp hội.

Xuất phát điểm của Lâm Phong, dĩ nhiên là vì muốn một bộ phận đệ tử Huyền Môn Thiên Tông nhà mình có thể giành được tư cách tiến vào Hoang Hải Cổ Giới nhưng khách quan mà nói thì đề nghị này đúng là đã giúp Nhật Nguyệt Kiếm Tông một tay. Nhật Diệu Kiếm Tôn rất cảm kích Lâm Phong vì chuyện này, nên hai người khi đó cũng khá là hòa hợp.

Lâm Phong kết nối Truyền Âm Thạch, liền nghe thấy giọng nói của Nhật Diệu Kiếm Tôn từ bên kia truyền đến: "Lâm Tông chủ, đã lâu không gặp, biệt lai vô dạng."

"Nhật Diệu Kiếm Tôn khách khí rồi." Lâm Phong khẽ cười nói: "Không biết lần này ngươi tự mình truyền âm cho ta, là có chuyện gì?"

Cùng với sự phát triển ngày càng hoàn thiện của Huyền Môn Thiên Tông, các phương diện cũng dần đi vào quỹ đạo.

Việc liên lạc với bên ngoài, nếu là cấp thấp hơn, hiện tại đều do Chu Dịch phụ trách, đây cũng là một trong số ít công việc mà Lâm Phong không giao cho Đao Chí Cường.

Còn cao hơn một chút, ví dụ như cấp độ Nguyên Anh trở lên, đều do Khang Nam Hoa phụ trách, bao gồm cả việc liên lạc với Thiên Mậu Các.

Hiện tại rất ít người có thể trực tiếp liên lạc với Lâm Phong. Ngoại trừ những đại lão Nguyên Thần như Nhật Diệu Kiếm Tôn, những chuyện thông thường đều không cần bọn họ phải tự mình mở miệng, chỉ cần thông qua liên lạc giữa các đệ tử là đủ.

"Nghe người ta nhắc tới, ta mới biết thì ra Lâm Tông chủ là một vị đại tông sư kiếm đạo." Nhật Diệu Kiếm Tôn chậm rãi nói: "Gần đây, chúng ta có tổ chức một buổi tụ hội nho nhỏ, để cùng nhau giao lưu kiếm đạo. Nếu Lâm Tông chủ có hứng thú, ta chân thành mời ngươi tới tham gia, đến lúc đó cũng có thể nhân tiện thỉnh giáo ngươi về kiếm đạo."

"Không biết ý Lâm Tông chủ thế nào?"

Lâm Phong vẫn giữ nguyên nét mặt, khóe miệng nhếch lên nụ cười khó hiểu.

Hắn nghe ra được hai chữ "thỉnh giáo" mà Nhật Diệu Kiếm Tôn nói không hề địch ý nào, không phải là muốn khiêu chiến.

Nhưng "thỉnh giáo" ở đây, chắc chắn không phải là muốn thỉnh giáo thật sự.

Trong lời nói của Nhật Diệu Kiếm Tôn có ẩn ý khác. Cái gọi là buổi tụ hội nho nhỏ của một đám kiếm tu, chắc chắn không phải chỉ đơn thuần là muốn giao lưu kiếm đạo.

Chuyến này chắc chắn không đơn giản. Trong lòng Lâm Phong chợt lóe lên một ý nghĩ. Hắn suy tư một lát, rồi mỉm cười đáp ứng: "Thỉnh giáo thì không dám nhận, ta chỉ muốn cùng mọi người giao lưu một chút mà thôi."

Nhật Diệu Kiếm Tôn nghe vậy cũng cười nói: "Nếu đã như vậy, vậy thì xin mời Lâm Tông chủ tới Thiên Trạch Phong, Thanh Lăng sơn mạch, địa phận Lân Châu, phía Đông Đại Tần hoàng triều. Ta sẽ ở đó chờ ngươi."...

Giữa dãy núi Tây Thục hùng vĩ, sáu ngọn núi cao chọc trời sừng sững đứng đó. Mỗi ngọn núi đều thẳng tắp, đỉnh nhọn hoắt, tựa như sáu thanh cự kiếm đâm thẳng lên trời xanh.

Sáu ngọn núi này, tựa như sáu thanh thần kiếm khổng lồ, tỏa ra kiếm khí ngút trời, mỗi ngọn núi lại mang một loại khí chất khác nhau: Hoặc ngay thẳng, chính trực; hoặc hùng hồn, mạnh mẽ; hoặc hung ác, tàn nhẫn; hoặc linh hoạt, nhanh nhẹn; hoặc cổ xưa, trầm ổn; hoặc âm nhu, biến hóa khôn lường.

Mà trên không trung phía trên sáu ngọn núi, lại có thêm một ngọn núi nữa lơ lửng, không hề có bất kỳ điểm tựa nào, dường như đang được kiếm khí từ sáu ngọn núi phía dưới kia nâng đỡ.

Trong sáu ngọn núi kia, bên trong đại điện trên đỉnh một ngọn núi, có mấy người đang ngồi. Một lão già có gương mặt khắc khổ, chính là Quan Xung Kiếm Tôn, chậm rãi lên tiếng: "Không cần chờ Tông chủ xuất quan sao?"

"Không cần." Người ngồi ở vị trí chủ tọa thản nhiên nói: "Kiếm của Thục Sơn ta đã trong vỏ quá lâu rồi, lâu đến mức khiến người ta quên mất, minh chủ Cửu Thiên Kiếm Minh rốt cuộc nên là ai."

"Hôm nay cũng nên để bọn họ nhớ lại."

Những người còn lại nghe vậy, đều gật đầu, cùng nhau đứng dậy. Kiếm khí kinh khủng bộc phát, xé toạc hư không trước mặt, sau đó biến mất không thấy đâu.

"Thiên Trạch Phong, Thanh Lăng sơn mạch? Đi thôi!"

Trước khi thành tựu Nguyên Thần, tốc độ xé toạc hư không của Lâm Phong đã nhanh vô cùng, bây giờ đã là cường giả Nguyên Thần, tốc độ càng thêm kinh người. Vạn dặm chỉ trong nháy mắt, từ Côn Luân tiên sơn đến Lân Châu, phía Đông Đại Tần hoàng triều, khoảng cách mấy chục vạn dặm cũng chỉ là chuyện chỉ trong nháy mắt.

Sau khi nghe Nhật Diệu Kiếm Tôn nói địa điểm tụ hội, Lâm Phong càng thêm chắc chắn về suy đoán của mình.

Lần gặp mặt này, chín phần mười là nhằm vào Thục Sơn Kiếm Tông.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...