Yến Minh Nguyệt vén nhẹ tóc mai, nhìn Lung Dạ, mỉm cười nói: "Ồ, chẳng lẽ Thiên Lang Đại Thánh cũng ở gần đây? Hay là chúng ta cùng đi, hiện tại kẻ địch chung là Kim Bằng Đại Thánh, lực lượng phân tán thì yếu, liên thủ với nhau mới có phần thắng lớn hơn."
Lung Dạ cười nói: "Vẫn là thôi đi, Yến tỷ tỷ xinh đẹp như vậy, sư thúc sẽ không nhịn được mà ăn thịt tỷ tỷ mất."
Lâm Phong bật cười, lúc này hắn mới nhớ tới, bất kể là ở Thiên Hoang Quảng Lục hay Thần Châu Hạo Thổ, Thiên Lang Đại Thánh đều không có danh tiếng tốt đẹp gì.
Người ta thường nói sắc lang, sắc lang, Thiên Lang Đại Thánh chính là đại sắc lang số một số hai ở Thiên Nguyên đại thế giới, hung danh hiển hách, so với hung danh khát máu của hắn không kém cạnh chút nào.
Yến Minh Nguyệt nhìn Lung Dạ, lắc đầu cười nói: "Chẳng phải ngươi không sao đấy thôi?"
"Đó là bởi vì có sư tôn che chở, bằng không đã sớm bị sư thúc ăn sạch rồi." Lung Dạ nhướng mày: "Lần này đi theo sư thúc, không biết có thể toàn vẹn trở về hay không."
Nụ cười trên mặt Lâm Phong biến mất, hắn nhìn chằm chằm Lung Dạ, đột nhiên nói: "Chết rồi, chẳng phải không cần lo lắng nữa hay sao?"
"Có lẽ Kim Bằng Đại Thánh có biện pháp bù đắp khi số lượng không đủ nhưng không thể nghi ngờ, số lượng càng ít, độ khó càng lớn." Lâm Phong thản nhiên nói: "Ta rất đồng ý với một câu nói của lão già Thiên Mị, nếu Kim Bằng Đại Thánh cần người sống để góp đủ số lượng, vậy chúng ta bên này chết một người, bên hắn sẽ thiếu đi một người."
Thần sắc Lâm Phong vẫn là bộ dáng mây trôi nước chảy nhưng cho dù là Yến Minh Nguyệt hay Lung Dạ đều có thể cảm nhận được sát ý nhàn nhạt nhưng lạnh lẽo của hắn.
Lâm Phong không nói đùa, lúc này hắn thật sự động sát tâm, bởi vì biểu hiện của Lung Dạ rất khác thường.
Đúng như lời Yến Minh Nguyệt, lúc này bọn họ nên liên thủ, cùng nhau đối phó với Kim Bằng Đại Thánh, có mâu thuẫn nội bộ, thậm chí là nội chiến cũng nên giải quyết xong uy hiếp của Kim Bằng Đại Thánh rồi tính sau.
Nghĩ đến hành vi gần như dâng Tán Tiên Cô cho Kim Bằng Đại Thánh lúc trước, Lâm Phong hoài nghi, Lung Dạ cùng hai người sư thúc của nàng đang âm thầm thực hiện một kế hoạch nào đó.
Lâm Phong tin tưởng mục tiêu của kế hoạch này chính là Kim Bằng Đại Thánh nhưng sau khi kế hoạch thành công, nếu còn dư lại khí lực, chắc chắn bọn họ sẽ thu thập luôn cả đám người Lâm Phong.
Yến Minh Nguyệt nhìn Lâm Phong và Lung Dạ, không nói gì nhưng nàng lặng lẽ đứng bên cạnh Lâm Phong, hai người cùng nhau đối mặt với Lung Dạ.
Lung Dạ làm như không thấy, thản nhiên cười khẽ một tiếng: "Đúng rồi, Lâm tông chủ, suýt nữa quên nói cho ngươi một chuyện."
"Vị Yến tỷ tỷ này, pháp thuật thần thông tinh thông nhất chính là kiếm đạo, trên dưới Thái Hư Quan, kiếm đạo tu vi của tỷ ấy có thể xếp vào hàng thứ nhất thứ hai, ngay cả vị thiên tài kinh thế Lâm Đạo Hàn kia, kiếm đạo tu vi không bằng tỷ ấy đâu."
Sát ý trên người Lâm Phong lóe lên rồi biến mất, cuối cùng hắn vẫn lựa chọn nhẫn nhịn, không động thủ với Lung Dạ.
Trong câu nói vừa rồi của Lung Dạ ẩn chứa rất nhiều tin tức, nếu như tất cả đều là thật, giá trị của tin tức này đủ để Lâm Phong không ra tay với nàng.
"Lâm tông chủ, Yến tỷ tỷ, bảo trọng, chúng ta sau này còn gặp lại." Trong tiếng cười khàn khàn, thân thể Lung Dạ bay ngược về phía sau, hóa thành một đoàn quang ảnh màu lam, dần dần tiêu tán trong không khí, biến thành vô số điểm sáng màu lam, nhanh chóng rời đi.
Lâm Phong từ bỏ ra tay, Yến Minh Nguyệt tất nhiên cũng sẽ không động thủ, nàng và Lung Dạ hiểu rõ lẫn nhau, nếu đối phương đã muốn rời đi, chỉ bằng vào một mình nàng thì không thể giữ được Lung Dạ.
Yến Minh Nguyệt quay đầu nhìn Lâm Phong, mỉm cười nói: "Lung Dạ nói quá rồi, kiếm đạo tu vi của ta chỉ là chút ít da lông mà thôi, Lâm tông chủ là kiếm đạo đại tông sư, ngày khác mong Lâm tông chủ không keo kiệt, chỉ điểm cho ta một chút."
Nghe vậy, Lâm Phong thản nhiên nói: "Yến tiên tử khách khí rồi, Lâm mỗ không dám nhận."
Đúng lúc này, ở trung tâm Bạch Quang Thụ Hải, một cột sáng màu vàng kim thô to từ mặt đất phóng lên trời, sau đó chậm rãi biến thành ngũ sắc.
Ở trung tâm cột sáng, một đoàn hỏa diễm sáng rực đang thiêu đốt.
"Đạo thứ ba." Lâm Phong và Yến Minh Nguyệt nhìn nhau, Lâm Phong chậm rãi nói: "Ta muốn đi đến trung tâm Bạch Quang Thụ Hải, Yến tiên tử cứ tự nhiên."
Mắt Yến Minh Nguyệt long lanh như nước, khóe miệng hiện lên ý cười: "Không biết Lâm tông chủ có phiền khi có ta đi cùng hay không?"
Lâm Phong thản nhiên nói: "Tùy ý." Hắn bước lên trước, bay về phía trung tâm Bạch Quang Thụ Hải nơi có ba cột sáng, Yến Minh Nguyệt cũng đi theo bên cạnh hắn.
Vừa bay, Lâm Phong vừa dùng ý thức câu thông với Ngọc Kinh sơn trong thức hải.
Bình luận