Chương 1007: Tuyệt Đại Song Kiều 2

Mà lần này, Lung Dạ lại không cần vây khốn kẻ địch vào thế giới trước, mà trực tiếp thu hoạch lực lượng mô phỏng thiên địa tịch diệt, sau đó tiến hành điều khiển, dựa vào tâm ý của mình công kích đối thủ.

Đại Đạo Thần Thông được ghi lại trên Hỗn Nguyên Yêu Điển, Hỗn Thiên Nguyên Thủy Tịch Diệt Yêu Quang!

Đối mặt với công kích của Lung Dạ, cho dù Hải Long Ưng có tu vi cảnh giới Bất Diệt Yêu Hồn nhị trọng không dám khinh thường, trong tiếng thét dài, hắn đột nhiên biến đổi hình dạng.

Lông vũ toàn thân hắn đều thối lui, thay vào đó là một tầng lân phiến sáng lóng lánh, đen như mực, phảng phất như hắc thủy tinh.

Đầu hắn cũng phát sinh biến hóa, từ cái đầu tựa như ưng, thứu trước kia, trực tiếp biến hóa thành hình dạng đầu rồng.

Trong tiếng rồng gầm rung trời, Hải Long Ưng hoàn toàn loại bỏ đặc trưng của loài chim. Nhìn bề ngoài, hắn đã hoàn toàn là một con Chân Long.

Cơ thể xoay tròn, mơ hồ có tiếng thủy triều truyền đến. Hư không xung quanh bị hắn đánh nát, hoàn toàn thay đổi hình dạng. Sóng biển vô cùng vô tận cuồn cuộn, Hải Long Ưng hóa thành Hắc Tinh Hải Long, cuốn theo sóng biển mênh mông, giáng xuống Trung Thiên Thế Giới này.

Hắc Tinh Hải Long đối mặt với Hỗn Thiên Nguyên Thủy Tịch Diệt Yêu Quang của Lung Dạ, lân phiến như thủy tinh đen toàn thân cùng run rẩy, chỉ trong nháy mắt các loại khí tức bạo động.

Yêu khí của bản thân hắn, linh khí của sóng biển vô tận, linh khí của bản thân Vân Lâm giới, thậm chí đám người Lâm Phong ở bên cạnh cũng cảm thấy linh khí của bản thân chấn động.

Tất cả lực lượng hội tụ vào một chỗ, tựa như tận thế giáng lâm, tạo nên sóng thần hủy diệt nhân gian, nghênh đón Hỗn Thiên Nguyên Thủy Tịch Diệt Yêu Quang của Lung Dạ.

Lần va chạm này kịch liệt hơn so với trận quyết đấu của Yến Minh Nguyệt và Cùng Kỳ Đại Thánh lúc trước, chỉ có hơn chứ không kém.

Lâm Phong thấy vậy, liên tục gật đầu: "Nguyên Thần nhất trọng, tu vi Bất Diệt Yêu Hồn nhất trọng, đối kháng với đại yêu cảnh giới Bất Diệt Yêu Hồn nhị trọng mà hoàn toàn không chịu thiệt, quả thật xứng danh là tuyệt đại song kiều."

Tuy nhiên, đối với Cùng Kỳ Đại Thánh và Hải Long Ưng mà nói, trận chiến này không phải là cuộc đối quyết của những cao thủ, mà là cuộc đi săn nguyên thủy và đẫm máu nhất, cho nên bọn chúng không có ý định đơn đả độc đấu.

Mấy tên Đại Thánh Yêu tộc xung quanh lập tức vây quanh, ý đồ muốn quần ẩu.

Lâm Phong nhíu mày.

Trước khi chưa biết rõ Kim Bằng Đại Thánh đang giở trò quỷ gì, hắn thật sự không có hứng thú dây dưa với Cùng Kỳ Đại Thánh, Hải Long Ưng ở chỗ này. Cho nên hắn nhẹ nhàng bóp mi tâm, chu thiên tử khí tràn ngập ra.

Yến Minh Nguyệt và Lung Dạ liếc nhìn nhau, vô cùng ăn ý. Thừa dịp Cùng Kỳ Đại Thánh và Hải Long Ưng bị đẩy lui, các Yêu tộc Đại Thánh khác còn chưa kịp vây quanh, liền quyết đoán lao vào trong tử khí mênh mông.

Đối với động tác của hai nàng, Lâm Phong ngầm đồng ý, hiện tại Kim Bằng Đại Thánh cùng các Yêu tộc khác mới là kẻ địch cần phải đối phó trước.

Yến Minh Nguyệt, Lung Dạ, hai kẻ thù không đội trời chung này, mà còn có thể cùng nhau chạy trốn, tất nhiên hắn càng không để ý tạm thời liên thủ.

Lâm Phong nhìn về phía nữ tử áo đỏ diễm lệ cùng xuất hiện với Lung Dạ, sắc mặt có vài phần kỳ quái: "Dao động yêu lực này... Là lão thái thái áo tơi kia sao?"

Mặc dù có phần giật mình nhưng nữ tử áo đỏ diễm lệ vô song này, nhìn qua chỉ khoảng hai, ba mươi tuổi, quả thật chính là lão thái bà già nua lúc trước.

Lúc này, nàng đang phải đối mặt với hai gã Đại Thánh Yêu tộc vây công nhưng không hề hoảng loạn, nhẹ nhàng nhảy múa, hóa thành một đạo hồng ảnh diễm lệ xuyên qua trong không gian.

Từng tầng sương mù màu sắc rực rỡ tản ra, tràn ngập trong Bạch Quang Thụ Hải. Lâm Phong kinh ngạc nhìn thấy, phàm là cành lá cổ thụ nào tiếp xúc với sương mù màu sắc rực rỡ, ánh sáng lập tức ảm đạm, sau đó khô héo.

Tựa như trúng phải kịch độc vậy.

Đây không phải là sinh mệnh đơn thuần, không phải là cổ thụ đơn thuần, mà là dưới sự khống chế của Kim Bằng Đại Thánh, dung hợp với toàn bộ Trung Thiên Thế Giới, gần như đã tương đương với một bộ phận của thế giới. Thế nhưng lúc này, khi đối mặt với sương mù màu sắc rực rỡ kia, lại không ngừng khô héo, có nghĩa là một góc của thế giới đang không ngừng sụp đổ.

Loại độc vụ như thế này, quả thật đáng sợ vô cùng.

Nữ tử áo đỏ quay đầu nhìn về phía Lâm Phong, mỉm cười nói: "Mời Lâm tông chủ đưa Dạ nhi rời đi, lão thân ở lại đoạn hậu, xin đa tạ."

"Đoạn hậu cái gì, rõ ràng có thể cùng đi mà." Lâm Phong nhíu mày nói: "Ngươi đây là cố ý muốn hy sinh đấy à."

Hắn đột nhiên nghĩ đến điều gì: "Chờ đã, chẳng lẽ..."

Lâm Phong hơi nhíu mày, không nói thêm gì nữa, Huyền Thiên Bảo Thụ tỏa ra bảo quang bảy màu, xé rách hư không, chu thiên tử khí cuốn lấy Yến Minh Nguyệt và Lung Dạ, cùng nhau bỏ chạy, thoát khỏi vòng vây.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...