Yêu Linh giới, Cự Đồ Thánh địa.
Diệp Tiêu Dao đang hưởng thụ mấy vị thiếu nữ hồ tộc đấm bóp cho, trên mặt lộ ra biểu tình thích ý, ở Yêu Linh giới lâu như vậy, dần dần có chút quen thuộc với cuộc sống nơi này.
“Lão Kiếm, nguyên linh khí kia của ngươi lúc nào mới có thể góp đủ. Nếu như ta còn tiếp tục chờ đợi ở chỗ này thì cũng sắp biến thành Yêu tộc luôn rồi này.” Diệp Tiêu Dao thoải mái đổi một cái tư thế khác.
Bây giờ hắn là thiếu chủ của Cự Đồ Thánh địa, địa vị ở trong Yêu tộc có thể so với một vài tộc trưởng của tộc nhỏ, ngay cả một vài Yêu tộc Hợp Thể cũng phải nể mặt hắn.
“Nếu không có gì bất ngờ, còn hơn năm mươi năm nữa, khoảng thời gian này ngươi hãy từ từ đợi ở đây đi, ta thấy ngươi làm thiếu chủ cũng rất thoải mái.”
“Lợi dụng năm mươi năm này, ngươi thu thập linh thạch, thiên địa dị bảo, linh khoáng các thứ nhiều một chút.”
“Lấy thân phận thiếu chủ của ngươi, tốc độ thu thập tài nguyên nhanh hơn so với Nhân giới nhiều.” Lão Kiếm ở trong lòng Diệp Tiêu Dao nói, trong giọng nói có vẻ cũng không muốn cho Diệp Tiêu Dao trở về.
Diệp Tiêu Dao thở dài một cái nói, đến bây giờ hắn vẫn còn chưa thích ứng được với nơi yêu khí nồng đậm như Cự Đồ Thánh địa.
Mặc dù bản thân hắn bởi vì công pháp cũng phát ra yêu khí.
“Sau này ngươi còn phải làm đại sự, chút chuyện hiện tại trước mắt này thì tính là gì.”
“Lúc đó vì một thanh ma kiếm, ta ẩn núp ở Thiên Ma giới suốt một vạn năm.” Lão Kiếm nói, sau khi lấy được thanh kia ma kiếm đó, hắn liền trảm phá thân tương lai của mình, trở thành Tiên Đế.
“Ngươi ở Thiên Ma giới ẩn núp một vạn năm, còn không phải là bởi vì muốn trộm ma kiếm của người ta à.” Diệp Tiêu Dao bĩu môi nói, ta còn không hiểu ngươi à.
“Ha ha, chuyện tu tiên làm sao có thể nói là trộm chứ, lại nói đó là ma tu, người người có thể trừ diệt, ta cầm món đồ đó cũng là rất bình thường.” Lão Kiếm cười nói.
...
Mắt sáng hiền lành, đầu đẹp nga mi.
“Tiểu Tịch, đây là sư phụ của đại ca ngươi và ta.” Từ Nguyệt Tiên cao hứng nói, vô cùng ủng hộ sự phụ mình ủng hộ hôn sự của đại ca nàng và Tiểu Tịch.
“Tiểu Tịch ra mắt tiên nhân bá bá.” Tiểu Tịch dừng một chút, chắc là đang suy nghĩ xem nên xưng hô như thế nào.
“Ha ha, tiên nhân bá bá, ta thích cách xưng hô này.” Từ Phàm tặng cho Tiểu Tịch một khối Thiên Linh Ngọc.
“Sau này đừng có gọi là tiên nhân bá bá nữa, gọi ta là sư phụ đi, ta thu ngươi làm đệ tử ngoại môn, sau này Từ Cương chính là đại sư huynh của ngươi rồi.”
“Nếu như thế các ngươi kết hôn rồi, cũng có thể truyền ra một đoạn giai thoại.” Từ Phàm cười nói.
“Nguyệt Tiên, đưa đồ đã chuẩn bị tới đây.”
Từ Nguyệt Tiên lấy ra rất nhiều linh đan từ trong không gian giới chỉ, còn có một khối công pháp ngọc giản.
“Đây là linh đan thích hợp dùng cho tu luyện Luyện Khí sơ kỳ, còn có một bộ công pháp, được đặt tên là “Ngũ Hành quyết”, hãy tu luyện nó đi.”
“Cám ơn tiên nhân bá bá.” Tiểu Tịch hành lễ nói cám ơn.
“Xưng hô sai rồi, sau này phải gọi là sư phụ.” Từ Nguyệt Tiên sửa lại.
“Sư phụ.” Tiểu Tịch liền vội vàng nói.
“Tốt.”
Ba tháng sau, sau khi Từ Phàm chủ trì hôn lễ cho đại đồ đệ của mình xong, thì bế quan một thời gian dài.
Hắn phải tiếp tục suy diễn “Ngũ Hành quyết”, lúc hắn vừa mới tới Luyện Khí tầng thứ mười hai, hắn đã suy diễn “Ngũ Hành quyết” đến Trúc Cơ kỳ, bây giờ đồ đệ của mình mấy chục năm nữa cũng phải đến Kim Đan kỳ, “Ngũ Hành quyết” cũng phải đuổi theo bước chân.
Suy diễn công pháp vô cùng hao tốn thời gian, bây giờ Từ Phàm cho dù là luyện đan, luyện khí, phù văn, con rối, pháp thuật, cũng đều bị kẹt ở tu vi, nếu như tu vi không đi lên, thì những thứ này cũng sẽ không có tiến bộ quá lớn.
Tu tiên không có năm tháng, nháy mắt cái đã trôi qua năm mươi năm, lúc này Từ Phàm đã đến gần đại hạn, thân thể bắt đầu nhanh chóng già yếu đi.
Ở Tu Tiên giới, chỉ sợ là trú nhan có Đạo, ở trong một năm cuối cùng của cuộc đời cũng sẽ lộ ra diện mạo vốn có.
Bình luận