Lúc Hùng Lực trở lại tông môn đã là ba ngày sau.
“Bồ Đào, giúp ta mở một truyền tống trận đi Thánh địa Ôn Tuyền Thánh Dược.” Hùng Lực yếu ớt nói.
Trên đường trở về mặc dù không có nguy hiểm, nhưng vì một quyền hắn chịu cuối cùng kia, thương thế có chút nghiêm trọng.
Mặc dù không thương tổn tới bản nguyên, nhưng lại hao tổn tâm thần cực lớn, cho nên hắn cấp bách cần nghỉ ngơi.
Phác hoạ truyền tống trận xong, Hùng Lực đã không thể chờ được nữa bước vào.
Thánh địa Ôn Tuyền Thánh Dược được tộc Thỏ Ngọc Quang xây dựng bên trong Ẩn Linh môn, mặc dù có mang tên là Thánh địa, nhưng cũng không khác quá lớn với Điều Dưỡng quán trước kia.
Chỉ là Ôn Tuyền Thánh Dược càng thích hợp chữa thương dưỡng thần hơn.
Một tiểu thế giới độc lập hơn trăm trượng vuông, cảnh xung quanh đẹp như tranh vẽ, trung tâm có một chỗ ôn tuyền thánh dược ba trượng vuông.
Hùng Lực tháo xuống trang bị, bước vào trong ôn tuyền, thở nhẹ ra một hơi.
Bình luận