Chương 425: Tín hiệu

Đảo Ẩn Linh, Từ Phàm đang nhàn nhã nằm trong mây thôi diễn công pháp nhận được tin tức Bồ Đào hồi báo.

“Chủ nhân, đã nhận được tín hiệu Trấn Yêu Tinh phát ra từ Yêu tộc, đang chờ đợi tín hiệu chuyền trở lại.” Bồ Đào nói.

“Bên kia cách bao xa.” Từ Phàm mở to mắt nói.

“Xấp xỉ kéo dài qua cả đại lục trung tâm.” Bồ Đào nói.

Từ Phàm yên lặng tính toán cự ly một chút, thả tay nói: “Đây không phải xong con bê rồi sao, không đến mấy chục năm nữa thì chắc không gặp mặt được rồi.”

“Nếu như tiêu hao một lượng lớn năng lượng để mở ra phong ấn, có thể trong khoảng thời gian ngắn ngủi khỏi động truyền tống trận.”

“Hiện tại chỉ chờ tin tức bên kia truyền về, chờ đợi xác định vị trí cụ thể.” Bồ Đào nói.

“Chả có ý nghĩa gì, hơn nữa lấy đâu ra nhiều năng lượng như thế để mở ra truyền tống trận chứ.”

Đúng lúc này, đám mây vốn dĩ đang che trên đầu Từ Phàm bị gió nhẹ đẩy ra, một chùm nắng chói chang trực tiếp chọc vào mắt Từ Phàm..

“Một cái truyền tống trận mà thôi, không đến nỗi làm như thế chớ.” Từ Phàm nhìn mặt trời rồi nói, nơi đó đích thực có một nguồn năng lượng lớn, cũng đủ để mở ra phong ấn của truyền tống trận.

Chỉ là nếu thật như làm đến trình độ đó, nói không chừng hắn đã sớm phi thăng lên tiên giới rồi, có nhiều thời gian như thế còn không bằng dạy thêm mấy đứa đồ đề.

“Chủ nhân, với tốc độ bây giờ, muốn đặt được năng lượng cần phát ra đó, cần chín ngàn năm kiến thiết.” Bồ Đào thân mật nói.

“Sao mà lại nhanh hơn bốn nghìn năm so với lần tính toán trước thế.” Từ Phàm nói.

“Hiểu rồi.” Từ Phàm nói.

. . . .

Bên trong Luyện Khí phong Ẩn Linh môn, lúc này Hạng Vân đang nhìn Nhị Thiết tay cầm linh chùy bảo khí gõ đập một cái linh kiếm chưa hình thành.

“Nhị Thiết sư đệ, phẩm chất của tất cả linh kiếm bảo khí ngươi chế tạo đều rất tốt, mặc dù đều là bảo khí nhị gia, nhưng uy năng của nó không kém hơn kinh kiếm bảo khí tứ giai.” Hạng Vân cười nói với Nhị Thiết đang chế tạo linh kiếm.

Đoạn thời gian trước Hạng Vân muốn đến Luyện Khí phong tìm luyện khí tông sư luyện chế mấy thanh linh kiếm làm hạch tâm của kiếm trận, vô tình nhìn thấy Nhị Thiết đang rèn đúc linh kiếm bằng chùy.

May mắn lớn nhất của một tu sĩ theo kiếm trận chi đạo, linh kiếm dùng mãi không hết? một luyện khí sư có thể nhanh chóng luyện chế ra linh kiếm có chất lượng tốt?

Hai điều này Hạng Vân đều đã gặp.

Hai người giống như củi khô gặp lửa, nhanh chóng thành lập được tình hữu nghị sâu sắc.

“Hạng Vân sư huynh đừng tâng bốc ta nữa, hiện giờ ta chỉ có thể chế tạo một chút pháp bảo linh kiếm linh đao mà thôi, so với các sư huynh trên Luyện Khí phong, ta chả là cái gì cả.” Nhị Thiết vừa chế tạo linh kiếm vừa hổ thẹn nói.

“Đừng tự coi nhẹ mình, chỉ dựa vào khả năng chế tạo linh kiếm này của ngươi đã đủ để kiếm tu thiên hạ đánh gia cao ngươi.” Hạng Vân vừa cười vừa nói, từ khi hắn đổi được mười thanh linh kiếm bảo khí nhị giai bằng điểm tích lũy từ chỗ Nhị thiết, năng lực chiến đấu của hắn đã mạnh hơn rất nhiều.

“Ha ha, Hạng Vân sư huynh nói đùa.”

Vào lúc này, cùng với chùy cuối cùng mà Nhị Thiết nện xuống, linh kiếm lưu quang lưu chuyển, một thanh linh kiếm bảo khí tam giai thành hình.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...