Khi Trảm Linh định nhai thêm ba con Sương Lang nữa, một giọng nói truyền tới.
“Đồng ý.” Sương Lang Yêu Tôn và ba Yêu Tôn khác liếc mắt nhìn nhau nói.
Lúc bắt đầu bọn họ đã không có hy vọng quá lớn về việc trao đổi Nhân tộc, đó là xem có thể đổi được một Luyện Khí Tông Sư Yêu tộc hay không.
So với giá trị của Yêu tộc bọn họ, một Luyện Khí Tông Sư đương nhiên có giá trị hơn ba ngàn vạn Nhân tộc.
“Tốt lắm, một Yêu tộc đổi ba ngàn vạn Nhân tộc, chúng ta từ từ đổi, như vậy ai cũng không giở trò lừa bịp.” Trảm Linh nói xong buông Sương Lang bên khóe miệng xuống, vẻ mặt hơi tiếc nuối.
“Được.” Bốn Yêu Tôn kia không có ý kiến gì.
Biển máu vây khốn Yêu tộc kia là trực hệ của mình hoặc là thiên tài trong tộc, sau này có hy vọng trở thành Yêu Tôn này, đổi lấy chỉ là Nhân tộc huyết thực cao cấp, chỉ lời chứ không lỗ.
Thời gian thấm thoát trôi qua, ba ngàn vạn thanh niên Nhân tộc đã yên ổn về lại bên trong Cương Thiết Trường Thành.
Sau khi Tứ Đại Yêu Tôn đón người tộc mình trở về nhà, chỉ là quay đầu lại liếc mắt nhìn khắc sâu ba Tôn Giả rồi dẫn Nhân tộc biến mất.
Vũng máu bên ngoài Cương Thiết Trường Thành được Trảm Linh ngưng tụ thành bia mộ huyết tinh, mãi mãi đứng bên ngoài Cương Thiết Trường Thành.
Nhìn máu tươi của vạn người này ngưng tụ thành bia mộ, Trảm Linh chỉ đáp lại bằng một tiếng thở dài.
Vạn người bị tàn sát, chịu sự chấn động lớn nhất chính là Thiên Khôi Sư, canh giữ ở Cương Thiết Trường Thành, đây là lần đầu tiên sau khi bọn hắn tới Cương Thiết Trường Thành thấy được thế giới bên ngoài tàn khốc.
Một con rối đeo một thanh linh kiếm phía sau lưng, nhìn tấm bia rất lâu, cuối cùng dùng âm thanh mà chính hắn cũng không nghe thấy nói: “Ta sẽ báo thù cho các ngươi.”
Chính mình thật sự có thể đánh thắng Đại Yêu trong truyền thuyết thật ư.
Lúc này, trong mắt tên đồ tể trung niên toát ra tia sáng nóng bỏng, tận mắt nhìn một vạn đứa trẻ chỉ lớn hơn con mình một chút bị đánh chết tươi, trong đầu hắn chỉ có một niềm tin, đó chính là giết sạch tất cả Yêu tộc vì con trai, để không còn xảy ra bi kịch.
Trên bầu trời Ẩn Linh Môn, Từ Phàm ngồi trên đám mây trắng.
“Bồ Đào, dùng phó pháo rửa một bên nơi Tứ Đại Yêu Tộc tụ tập cho ta.”
Lúc này, một độn quang đi tới, Lý Tinh Từ xuất hiện bên cạnh Từ Phàm.
“Sư phụ, một Đại Thừa Yêu Tộc của Tứ Đại Yêu Tộc bên kia đã tới, Yêu Tôn cũng dự tính trong ba tháng còn lại cũng sẽ tới đủ.” Lý Tinh Từ nói.
“Ba tháng, cũng sắp đủ rồi.” Từ Phàm suy nghĩ một lúc rồi nói, đến lúc đó vừa vặn có thể luyện chế thành công Đại Sát Khí kia.
Bốn Luyện Khí Tông Sư, hơn nữa phân thân số một trợ giúp Thần Hỏa Phượng Hoàng, tốc độ này đã đạt đến cực hạn.
“Nhưng mà vẫn phải nghĩ cách trì hoãn một thời gian ngắn, đợi đến sau khi đạo khí kia thành công mới có thể an tâm triệt để.” Từ Phàm nói.
“Cái này giao cho ta là được, ta sẽ hy sinh mấy con cờ quan trọng, có thể kéo thêm nửa tháng.” Lý Tinh Từ nói.
“Vậy được, chuyện này giao cho ngươi.” Từ Phàm ung dung nói.
Sau khi luyện chế thành công đạo khí đỉnh cấp, coi như có thể an ủi khu vực Tiên thành Lâm Sâm, thời gian còn lại chính là nước ấm luộc ếch, cho đến khi hoàn toàn tiêu diệt Tứ Đại Yêu Tộc là được.
Sau khi Lý Tinh Từ rời đi, Từ Phàm lại thành thơi nằm trên mây trắng, mắt nhìn chằm chằm bầu trời, bắt đầu sáng tạo công pháp, một bộ công pháp thuộc tính lôi cùng với bộ thần thông phù hợp, sau khi xong vẫn còn một bộ thuộc tính mộc.
Trong tông môn có hai Thánh Thể đang tu luyện Ngũ Hành Quyết, có phần lãng phí thể chất của bọn họ.
Qua quan sát trong khoảng thời gian này, Từ Phàm quyết định nuôi thả hai người này trong tông môn, như vậy càng có lợi cho tông môn phát triển.
Đệ tử đời thứ nhất có Hùng Lực, Hạng Vân, đám người Từ Linh.
Đệ tử đời thứ hai có Phi Ảnh, Tả Toàn, đám người Lực Thiên.
Đệ tử đời thứ ba không có gì bất ngờ thì chính là hai Thánh Thể này.
Những đệ tử sau này đều là sức mạnh rất lớn của tông môn, sau khi hắn thăng thiên sẽ tiếp tục kế thừa Ẩn Linh Môn.
Nghĩ tới đây, Từ Phàm đột nhiên sững sờ.
Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, hẳn là bọn họ thăng thiên sớm hơn mình.
Trong học viện Ẩn Linh, một đệ tử đời thứ hai đang giảng dạy một lớp những việc cần chú ý khi chiến đấu.
Một tiểu cô nương hơi mũm mĩm đang đang chú nghe giảng bài, thỉnh thoảng ghi chép thứ tự mình lĩnh ngộ trong bút ký ngọc giản.
“Nhị Viễn, lát nữa cho ta mượn bút ký xem chút.” Lôi Hổ quay đầy nói với Nhị Viễn.
Bạn vừa hoàn thànhchương 407của TruyệnSư Phụ Ta Mỗi Đến Đại Nạn Mới Đột Phátại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loạiTiên Hiệp. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật ngay khi có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để không bỏ lỡ các diễn biến tiếp theo. Chúc bạn có những trải nghiệm đọc truyện thú vị và trọn vẹn!
Bình luận