Chương 282: Thiên phú của Vân Hoa Lộc

“Hiện tại Hùng Lực không có nguy hiểm về tính mạng, người phái người truy sát Hùng Lực chính là tỷ tỷ của Tráng Linh.”

“Mấy lần giao thủ với Hùng Lực chỉ là muốn đưa Hùng Lực về thánh địa.” Hợp Hoan Bồ Đào sau đó lại bổ sung.

“Tỷ tỷ của Tráng Linh có tu vi gì.” Từ Phàm hỏi.

“Nguyên Anh, thiên kiêu đệ nhất thánh địa Hợp Hoan.”

Nghe thấy mới là Nguyên Anh kỳ, Từ Phàm an tâm.

“Tăng cường lực lượng người bảo vệ bên người Hùng Lực, thời khắc mấu chốt có thể cứu Hùng Lực là được.” Từ Phàm nói.

“Đã rõ.”

Ba ngày sau, khi Trương Học Linh ra khỏi huyễn cảnh Vấn Đạo câu đầu tiên nói với con rối là.

“Có thể cho ta ở trong đấy thêm hai năm được không.”

Giọng nói vẫn chưa thỏa mãn khiến Từ Phàm phải hoàn toàn nhìn nhận lại đệ tử này một lần nữa.

Trong lương đình bên cạnh Ẩn Linh đảo, Từ Phàm nhìn Trương Học Linh trước mắt mình hỏi về sự khó hiểu của mình: “ Ngươi ở trong huyễn cảnh Vấn Đạo hai mươi bốn năm ngộ đạo tu tập thần thông, thật sự không sốt ruột dù chỉ một chút.”

“Không sốt ruột chút nào. Đây là nói mà đệ tử hướng tới, ta muốn đời đời kiếp kiếp đều ở trong đó ngộ đạo tu tập thần thông.” Bên trong ánh mắt của Trương Học Linh toát lên sự lý tưởng khiến Từ Phàm cảm giác là cuồng tín đồ nhìn thấy được thần quốc lý tưởng của thần.

“Huyễn cảnh Vấn Đạo đó ngươi không đi được nữa rồi, sau này ngươi cứ đợi trong Tàng Kinh Các của tông môn đi, công pháp thần thông trong đó ngươi muốn xem quyển nào thì xem.” Từ Phàm nói.

Duy trì thế giới huyễn cảnh Vấn Đạo cần tiêu hao Cát Thời Không, cũng không phải Từ Phàm tiếc chỗ Cát Thời Không đó, mà là sợ Trương Học Linh trong huyễn cảnh Vấn Đạo không khống chế nổi xhisnh mình nảy sinh nhận thức sai về thời gian.

Thường ở trong môi trường có tốc độ dòng chảy thời gian khác biệt, sẽ sinh ra di chứng rất nghiêm trọng.

Đây là kinh nghiệm trước đây khi Từ Phàm lợi dụng thẻBUGcủa Thời Gian Tiểu Ốc.

“Tạ đại trưởng lão.” Trương Học Linh hành lễ nói, trên mặt không có chút bất ngờ hay vui vẻ nào, nhưng sự tiếng nuối bé nhỏ lóe lên sâu trong con mắt kia vẫn bị Từ Phàm nắm được.

“Đi thôi, đừng có chỉ nghĩ đến việc ngộ đạo tu tập thần thông, lúc không có chuyện gì cũng phải ra ngoài đi dạo.”

“Đệ tử đã hiểu, cảm ơn lời khuyên bảo của đại trưởng lão.”

Trương Học Linh nói xong thì hành lễ cáo lui với Từ Phàm.

Sau khi trò chuyện xong, Từ Phàm nhìn về mặt hồ của Thập Vạn Lý Cự Hồ.

“Bồ Đào, Hùng Lực đi du lịch ở bên ngoài đã bao lâu rồi.” Từ Phàm hỏi.

“Tám năm lẻ bảy tháng.”

“Rốt cục cũng có cảm giác thời gian trôi qua rất nhanh rồi.” Từ Phàm vừa cười vừa nói.

“Cơ sở của Hỗn Thiết Viên Hầu bên Yêu Linh giới như thế nào rồi.”

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...