“Mặc dù là phú bà, nhưng mà mặt bài của Linh môn chúng ta Ẩn vẫn phải có.”
“Sính lễ phải thích hợp.” Từ Phàm sờ cằm nói.
Vẻ mặt kia giống như là lão phụ thân ngậm đắng nuốt cay nuôi lợn con của mình lớn lên xong, lúc muốn mời cải trắng, nhất định phải trang điểm đẹp từ đầu đến chân, báo hiệu với người khác rằng lợn con của nhà chúng ta có tư cách để cung cấp cho cải trắng tốt nhất.
Còn chuyện của cha Tô Nhiễm Thiên, hắn đã tự động xem nhẹ.
Ngươi có nóng nảy hơn nữa, thì cải trắng nhà các ngươi cũng đã bị lợn con nhà chúng ta ăn rồi, đây là sự thật. Nếu như ngươi muốn giết chết đồ đệ của ta.
Cùng lắm thì trước tiên chúng ta trốn đi đã, đợi đến khi nào có thể đánh thắng ngươi thì lại nói.
Lúc này, một đạo kiếm quang bay tời từ phía xa.
Bóng người Ninh Đạo xuất hiện trước mặt của Từ Phàm.
“Ninh đại ca không ở trong trưởng lão hội đợi lệnh nữa à.” Từ Phàm hỏi.
“Không cần, nhờ phúc của ngươi, ta chỉ cần xử lý một chút sự vụ ngày thường là được rồi.”
“Đại trưởng lão, bốn đồ đệ nhà ngươi, không phải là đã làm gì Tô đạo hữu rồi chứ.” Ninh Đạo nhìn Từ Phàm hỏi.
“Quan điểm của ngươi khi hỏi vấn đề này rất kỳ lạ, tại sao không phải là Tô trưởng lão đã làm gì đồ đệ ta.”
“Dù sao thì đồ đệ nhà ta mới là Nguyên Anh Kỳ, hắn có thể làm gì được một Hợp Thể Kỳ chứ.” Từ Phàm nói.
“Trong sạch của đồ đệ ta không còn nữa rồi.” Sau đó Từ Phàm có nói.
“À cái này. Sao nữ nhân lại cưỡng nam nhân chứ.” Ninh Đạo một hồi lâu vẫn không phản ứng kịp.
“...”
“Ngươi không biết đến câu chuyện những nữ tu tu luyện công pháp song tu tà ác nào đó à.” Từ Phàm nháy lông mày nói.
Từ Phàm không khỏi không thừa nhận ngươi, về mặtXXXkia, thế giới này còn lợi hại hơn thế giới trước.
Lại có thể dùng ảo thuật để cho nam nhân trong thiên hạ trải nghiệm trước nay chưa từng có.
Còn có cảnh tượng phim kia, Từ Phàm xem mà không ngừng kêu giỏi lắm.
“Ngươi nói là câu chuyện của Bạch Linh phải không?” Ninh Đạo sửng sốt một chút rồi thuận miệng nói.
“Người trong nghề ha, vừa mở miệng đã nói ra bộ kinh điển nhất, tấm gương của thế hệ ta.” Từ Phàm khà khà nói.
“Thế nhưng ta vẫn thích bộ lưu ảnh thạch mà Tiểu Nhu bị ép song tu.”
“Khụ khụ, đại trưởng lão đừng quên đối thoại bên trên của chúng ta, chúng ta nói chuyện nghiêm chỉnh nào.” Ninh Đạo nghiêm nghị nói.
“Nếu như tin tình báo ta lấy được không sai thì Hư Linh Tôn Giả đã đợi ở đây gần một vạn năm rồi, cùng lắm là hai trăm năm nữa, Hư Linh Tôn Giả kia sẽ phi thăng tiên giới.”
“Hay là chúng ta đợi đi.” Ninh Đạo nói.
“Cái này cũng không được, không phải nói Hư Linh Tôn Giả trân quý nhất là Tô trưởng lão sao, trước lúc phi thăng không thể nhìn thấy bảo bối của mình xuất giá, vậy thì đáng tiếc quá.” Mặc dù ngoài miệng Từ Phàm nói như vậy, nhưng mà thần sắc dao động trong mắt hết sức rõ ràng.
“Vậy trước khi đại trưởng lão đi, tốt nhất là nên lập di thư đã.” Ninh Đạo nói.
“Nhất định phải chết sao, không có biện pháp nào hòa hoãn hơn à.” Từ Phàm cau mày nói.
“Không có, những người đến cầu hôn trước kia đều bị Hư Linh Tôn Giả đập chết.” Ninh Đạo lắc đầu nói.
“Quyết đoán như thế à, không sợ sau này khuê nữ của hắn không ai thèm lấy sao.”
“Sư phụ, chờ Thiên Nhi nói chuyện với sư phụ nàng đã rồi hãy đi!!”
“Vi sư có lỗ mãng như vậy sao.” Từ Phàm cau mày nói.
Thế nhưng trái tim của Từ Phàm cũng từ từ hạ xuống, mặc dù chuyện cầu hôn đã giải quyết xong, nhưng mà còn có chuyện sính lễ, cũng làm Từ Phàm hơi nhức đầu.
“Haiz, đây chính là phiền não của cưới vợ cao.” Từ Phàm nói.
Lúc này, Từ Phàm đưa ánh mắt nhìn về phía không gian dưới lòng đất, đó chính là nơi cất giữ Yêu Tộc tinh chu.
“Hay là chúng ta nghĩ cách, làm xong chiếc Yêu Tộc tinh chu này trước, cái này mà làm sính lễ thì cũng không mất mặt.” Từ Phàm sờ cằm nói.
“Ninh Đạo đại ca, ngươi nói xem dùng tinh chu này làm sính lễ, có lên cấp bậc không.” Từ Phàm hỏi.
“Lên, quá là lên luôn.”
“Cái sính lễ này đón dâu Đại Thừa Tôn Giả cũng đủ luôn, đại trưởng lão, Ẩn Linh môn chúng ta có tinh chu à.” Ninh Đạo kinh ngạc nói.
“Hà hà, ngươi đoán xem.” Từ Phàm cười nói.
Sau khi hai người nói chuyện được một lúc, thì Ninh Đạo cáo từ Từ Phàm, lại quay trở về Tiên thành Lâm Sâm.
Từ Phàm trở về tiểu viện của mình, còn chưa đợi nhập định tu luyện, một công lực kỳ diệu chấn động khắp cả Ẩn Linh môn.
“Ta thành công rồi!!”
Tiếng kêu hưng phấn của Sa Điêu vang khắp toàn bộ Ẩn Linh môn.
Bóng người của Từ Phàm cũng xuất hiện trên Luyện Khí phong.
“Bái kiến đại trưởng lão.” Lôi Nhẫn dẫn đầu mấy vị đệ tử hành lễ nói.
“Ừm, Sa trưởng lão lại có thành quả mới hưng phấn gì đấy.” Từ Phàm hỏi, hắn cũng không tùy tiện xông vào phòng luyện khí của Sa Điêu, đây là tôn trọng cơ bản nhất với một Luyện Khí Sư.
“Đại trưởng lão vào đi.” Một âm thanh truyền từ phòng luyện khí của Sa Điêu đến nói.
“Được.”
Từ Phàm đi vào phòng luyện khí, mấy năm rồi Sa Điêu chưa ra khỏi phòng luyện khí nên giờ rất lôi thôi, toàn thân phát ra mùi vị của dầu mỡ, trừ đôi mắt trong suốt kiên định kia ra.
Phía trước Sa Điêu có một khối kim khí cổ đồng sắc một thước vuông.
“Sa sư huynh đã nghiên cứu ra được cách điều chế hợp kim cấp Đạo Khí à.” Từ Phàm nhìn khối kim khí trước mắt tản ra sóng khác nhau nói.
“Đúng vậy, đa tạ đại trưởng lão chỉ điểm, nếu không thì chỉ sợ cả đời này ta cũng không thăng cấp lên Luyện Khí Tông Sư được.” Sau khi Sa Điêu hưng phấn, thì trong mắt ngập tràn vẻ mệt mỏi.
“Ta đã cho Bồ Đào cách điều chế rồi, ngươi hãy nghiên cứu khối hợp kim cấp đạo khí này trước đã, ta không chịu nổi nữa rồi, cần phải đi ngủ một giấc để khôi phục tâm thần.” Mặt Sa Điêu đầy mệt mỏi nói.
“Sa sư huynh đi đi, ta nghiên cứu khối hợp kim cấp Đạo Khí này một chút trước đã.” Từ Phàm không kịp đợi nói.
Sa Điêu hóa thành một đạo quang ảnh, bay lên trên, để một mình Từ Phàm ở lại phòng luyện khí.
“Bồ Đào, cho ta xem cách điều chế.” Từ Phàm nói.
Lúc này, một quầng sáng xuất hiện trước mặt Từ Phàm.
“Địa linh sa, trọng khâu xích đồng, thiên toái tinh, thiên luyện linh thiết, vân…”
Sau khi Từ Phàm nhìn cách điều chế đầu đã mô phỏng lại một lần, mặt lộ vẻ cổ quái nhìn khối hợp kim trước mắt này nói: “Dường như trừ thay đổi tài liệu con rối thăng cấp và trang giáp hải châu ra, những thứ khác cũng không có tác dụng gì.”
“Dùng đồ chơi này để luyện chế, vậy uy năng cũng không bằng, pháp khí tinh phẩm.”
Từ Phàm dùng Ngũ Hành linh hỏa lấy một miếng hợp kim nhỏ, bắt đầu luyện hóa đốt cháy.
“Bồ Đào, thử số liệu của hợp kim này một chút.” Từ Phàm nói.
“Tuân lệnh.”
Bình luận