Chương 215: Trấn Yêu Tinh

Lúc này, Từ Phàm phất tay mở ra tất cả hình ảnh thi đấu của Nguyên Anh kỳ, mơ hồ quét một lần.

“Nếu Từ Cương xuất ra tất cả thủ đoạn, cũng có vẻ sẽ nằm trong ba hạng đầu, tỉ lệ đạt hạng nhất hơi ít một chút.” Từ Phàm nhìn màn sáng phong phú trên không trung nói.

Giữa rất nhiều quầng sáng ở trên không trung, có một quầng sáng bị Từ Phàm phóng đại.

Trong quầng sáng là một thanh niên mặc đồ đen, đối chiến với Trần Bắc Hàn của Thiên Linh Tông.

Chỉ là Thần thông, bảo khí bình thường nhất, vậy mà lại khiến thiên tài Thiên Linh Tông bị đánh đến liên tiếp lui bước.

Mỗi một vị trí trong mỗi lần Thần thông tấn công, mỗi một vị trí bảo khí xuất hiện, đều khiến Trần Bắc Hàn cực kỳ khó chịu.

Giống như đang là thời khắc mấu chốt để phóng ra, đột nhiên bị người khác hung hăng bóp lại, không có chỗ để bùng phát tinh lực toàn thân.

Sắc mặt của Trần Bắc Hàn mang theo người khổng lồ ở phía sau càng lúc càng đỏ, đôi tay cũng bắt đầu kích động đến run rẩy, trong lòng vô cùng giận dữ và uất nghẹn.

Giống như bị người ti huyết phản sát vậy.

‘Thần thông: Huyền Băng Nhất Chỉ’

Trần Bắc Hàn dùng hết linh lực toàn thân thi triển ra Thần thông có sức mạnh lớn nhất trong đời của hắn.

Một tia ánh sáng đen giống như laser xuyên qua giữa mày của thiếu niên.

Từ Phàm nhìn cảnh này lắc đầu.

“Trong lòng hoảng loạn thì lập tức chạy nhanh, hoặc là vờn quanh, ngươi cố gắng cương như vậy chẳng phải là tìm chết sao.”

Quả nhiên, thân ảnh của thiếu niên áo đen bắt đầu tiêu tan, xuất hiện ở phía sau Trần Bắc Hàn giống như quỷ mị.

Chỉ là một chiêu kiếm thuật Huyền Băng cực kỳ đơn giản, đã thoải mái đâm vào gáy của Trần Bắc Hàn.

Chiến đấu kết thúc.

Sa Điêu cũng đang đứng ở bên cạnh nhìn, cau mày nói: “Thiếu niên này rất lợi hại.”

“Rất lợi hại, ít nhất là Từ Cương không địch lại.” Từ Phàm nghiêm túc nói, đầu óc của thiếu niên này giống như được gắn vi xử lý vậy, đã tính hết tất cả số liệu của đối thủ và hoàn cảnh bên ngoài.

Trong trận chiến, năng lực tính toán này có thể đạt tới 5% trình độ của Bồ Đào, đây cũng là mức thừa nhận cao nhất của Bồ Đào khi điều khiển con rối.

“Bồ Đào, nếu để ngươi dùng con rối Nguyên Anh kỳ, ngươi có thể thắng hắn không.” Từ Phàm hỏi.

“Nếu sức chiến đấu của tu sĩ Nguyên Anh kỳ kia vẫn luôn duy trì trình độ như vậy, ba ngày sau, con rối sẽ bị hư hao linh kiện do liên tục chiến đấu, bị bắt lấy sơ hở mà thất bại.”

“Nếu điều động một đội con rối Nguyên Anh kỳ, Bồ Đào chỉ cần một ngày là đánh bại được hắn.”

Trong âm thanh điện tử của Bồ Đào có hơi kinh ngạc cảm thán.

“Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, người đứng đầu Nguyên Anh kỳ sẽ là hắn.” Sau khi Từ Phàm nói xong, lại điều ra một quầng sáng khác, bên trên là cảnh tượng chiến đấu của Diệp Tiêu Dao.

Kiếm trận mạnh mẽ rất dứt khoát đánh bại tu sĩ Hóa Thần kỳ đối chiến với hắn, chỉ là Từ Phàm nhìn như vậy lại lắc đầu.

“Người này có lão gia gia nhưng tiến bộ cũng không nhiều.” Từ Phàm nói.

“Cái gì lão gia gia?” Sa Điêu tò mò hỏi.

“Chính là người có thể giúp hắn giải quyết tất cả phiền não, dẫn hắn đi trên con đường đại đạo quang minh chính đại.” Từ Phàm thuận miệng giải thích, cho dù là người chơi hệ đại gia, thì cũng là người chơi hệ đại gia suy nghĩ cho Diệp Tiêu Dao.

“À.” Sa Điêu cũng không hỏi nhiều.

“Đánh đánh giết giết gì đó nhìn một chút là được, vẫn nên tiếp tục luyện chế đạo khí thôi.”

Nhìn mấy trận thi đấu này, Từ Phàm đã mất hứng thú với cuộc thi đấu thiên tài, trong mắt hắn, chỉ cần không thể nhanh chóng đánh bại người của hắn thì đều là cặn bã.

Từng ngày thi đấu thiên tài tại Tiên thành Thiên Luyện tiếp tục tiến hành, ngoại trừ Hạng Vân bị đào thải, thì mấy người còn lại cũng không chạm mặt đối thủ mạnh mẽ, thuận lợi thăng cấp.

Cứ như vậy trận thi đấu mỗi ngày kéo dài đến hai tháng.

Ngày hôm nay, tại không gian ngầm của Ẩn Linh Môn, Từ Phàm bắt đầu khắc họa phần phù văn cuối cùng cho đạo khí Vũ Khí Vệ Tinh Thiên Cơ đã thành hình.

“Tiếc rằng Tiên Văn của ta nắm giữ hai cái, chỉ sử dụng được Tiên Văn chứa thuộc tính Phong cơ bản nhất.”

“Nếu không uy lực sẽ lớn hơn một chút.” Từ Phàm vừa khắc họa phù văn lên trận pháp vừa nói.

“Ngươi đừng nói nữa, tập trung một chút đi, một khi phù văn trên trận pháp hơi sai lệch, toàn bộ đạo khí sẽ bị hủy hết.” Sa Điêu ở bên cạnh khẩn trương nói.

“Sa sư huynh khẩn trương làm gì, luyện chế đạo khí mà thôi, sao lại mắc lỗi được.” Từ Phàm nhẹ nhàng nói, thật ra khi luyện khí có người có hiểu công việc ở bên cạnh nói chuyện với mình vẫn rất thú vị.

“...” Sa Điêu ở bên cạnh trợn trắng mắt đối với hành vi này của Từ Phàm.

Sư phụ từng nói qua với hắn, trước khi thăng cấp thành Luyện Khí Tông Sư, ước chừng phải hủy hoại ít nhất ba tài liệu đạo khí mới thành công được, điều này đã xem như là tương đối lợi hại.

Lúc này, việc khắc họa phù văn đã tiến vào thời khắc mấu chốt, biểu cảm trên mặt Từ Phàm bắt đầu trở nên nghiêm túc.

Hiện tại Từ Phàm đã tiến vào trạng thái cực kỳ tập trung, bởi vì đã tới giai đoạn khắc họa vị trí trung tâm nhất của trận pháp, một khi hơi sai lệch, uy lực từ trận pháp hỏng sẽ phá hủy toàn bộ không gian ngầm.

Tuy rằng Từ Phàm có niềm tin, nhưng vẫn cẩn thận thực hiện.

Sa Điêu bên cạnh đã mở ra năm tầng hào quang phòng ngự từ bảo khí, vẻ mặt thận trọng nhìn Từ Phàm khắc hoạ trận pháp.

Theo thời gian trôi qua, khi Tiên Văn thuộc tính Phong của Từ Phàm khắc họa xong một bút cuối cùng, hắn hít sâu một hơi.

‘Ong’

Trời đất hòa hợp, một trụ ánh sáng có đường kính mười mét phóng lên cao.

Đạo khí vừa ra, ánh sáng hiện lên.

Trên bầu trời xuất hiện ảnh ảo của một đại pháo bằng đồng cổ xưa, giáng từ trên trời xuống, chậm rãi rơi vào trong Vũ Khí Vệ Tinh Thiên Cơ.

‘Ầm’

Đạo khí đã hình thành tạo ra dao động quét ngang toàn bộ không gian ngầm.

Một năng lượng kỳ dị chứa quy tắc bắt đầu dồn về phía Từ Phàm.

Kim Đan trung kỳ, Kim Đan hậu kỳ, Kim Đan đại viên mãn.

Đang lúc năng lượng này muốn đẩy tu vi của Từ Phàm lên Nguyên Anh kỳ, thì lại xuất hiện vấn đề.

Năng lượng quy tắc hung hăng rót vào cơ thể của Từ Phàm, sắp đẩy Từ Phàm vào Nguyên Anh kỳ.

Kim Đan kỳ đại viên mãn, Kim Đan kỳ đại viên mãn, Kim Đan kỳ đại viên mãn.

Nguồn năng lượng lần lượt rót vào trong cơ thể của Từ Phàm, nhưng cảnh giới của Từ Phàm vẫn là Kim Đan kỳ đại viên mãn.

Sau đó hình như năng lượng quy tắc này đã tức giận, trực tiếp điều động sức mạnh gấp mấy chục lần ban đầu hung hăng rót vào trong cơ thể Từ Phàm.

Lúc này khuôn mặt của Từ Phàm đã đỏ bừng, dường như bồi bổ quá nhiều khiến hắn cảm giác rất khó chịu.

“Đây làBUGbị mắc kẹt sao.” Trong đầu Từ Phàm xuất hiện một suy nghĩ nguy hiểm.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...