Chương 1269: Huyết Đằng tiên

Khoá học đạo Kiếm Trận một canh giờ rất nhanh liền kết thúc, Lý Cẩm Vân vẫn chưa thỏa mãn ra khỏi bí cảnh Kiếm đạo.

Phát hiện đồng bạn tốt của hắn Ngô Thượng đã sớm đợi mình.

“Đi, ta có cảm ngộ mới với đạo Kiếm Trận, chúng ta đi luận bàn thử nghiệm.” Lý Cẩm Vân hưng phấn nói.

“Thế cũng được, hôm nay ta có thể không nhường ngươi được không?” Ngô Thượng hoạt động thân thể, hỏi.

Nơi này mặc dù là mộng cảnh, nhưng tất cả cảm giác đều như thật.

“Thử một chút trước, ta không được thì ngươi lại thu tay.” Lý Cẩm Vân nghĩ ngợi nói.

Trong một đạo trường rộng lớn, Lý Cẩm Vân và Ngô Thượng cách xa nhau mấy chục trượng.

Lúc này, trên bầu trời vang lên một âm thanh.

“Bắt đầu!”

Trong nháy mắt, hai người đều bắt đầu chuyển động.

Hai tay Ngô Thượng nhanh chóng kết ấn, ba tầng hộ tráo lập tức bọc lên người.

Mà lúc này, Tiểu Ngũ Hành Kiếm trận của Lý Cẩm Vân đã phóng tới Ngô Thượng.

Một tầng Khinh Thân thuật thêm lên người Ngô Thượng, dưới chân xuất hiện âm thanh khí bạo.

Ngô Thượng giống như một con Thoán Thiên hầu, nhanh chóng tránh né tập kích từ Tiểu Ngũ Hành Kiếm trận.

“Đừng tưởng rằng ngươi bay nhanh thì ta không làm gì được ngươi.” Lý Cẩm Vân nói, điều khiển Ngũ Hành Kiếm trận thi triển ra bốn luồng kiếm quang, khoá chặt đường chuyển động của Ngô Thượng.

Lúc này, quanh thân Ngô Thượng xuất hiện một sợi tơ vàng, bắt đầu quay tròn xung quanh mình.

Cuối cùng tơ vàng hóa gió, huyễn hóa ra một con phong long lao đến Lý Cẩm Vân.

Sau đó hai tay lại nhanh chóng kết ấn, một đám hỏa vân xuất hiện trên bầu trời.

Mà bốn luồng kiếm quang chém về phía Ngô Thượng, bị mấy con phi điểu tự bạo chấn vỡ trên bầu trời.

Tiểu Ngũ Hành Kiếm trận nhanh chóng xoay tròn, hóa thành kiếm trận thủ hộ bảo hộ bên người Lý Cẩm Vân.

Cuối cùng Lý Cẩm Vân mang theo Tiểu Ngũ Hành Kiếm trận thủ hộ đánh tới Ngô Thượng.

“Bay quá chậm, lực phòng ngự lại không mạnh, trên không trung chính là bia ngắm.”

Ngô Thượng vừa dứt lời, vô số phi điểu chôn vùi Lý Vân Cẩm trên bầu trời, biến thành một đóa pháo hoa.

Chiến đấu kết thúc, hai người hoàn hảo không chút tổn hại đi ra khỏi đạo trường.

“Ngô Thượng, thời gian hai ta tu luyện chênh lệch không nhiều, vì sao ngươi lợi hại như vậy?” Lý Cẩm Vân không nhịn được hỏi.

“Ta cũng không rõ lắm, có lẽ là trời sinh đó.” Ngô Thượng cười một cái, nói.

“Ngươi có tiến bộ so với trước kia, tuy nhiên ý thức chiến đấu vẫn còn quá kém.”

“Uy lực kiếm trận của ngươi rất lớn, nhưng không đả thương được người, chung quy là công dã tràng.”

“Sau này không có chuyện gì, ngươi có thể đến học môn kỹ xảo chiến đấu nhiều hơn.” Ngô Thượng suy nghĩ nói.

“Ta cũng từng nghe giảng môn kỹ xảo chiến đấu rồi, nhưng mỗi lần vừa đến lúc chiến đấu, ta lại nghĩ không ra nên vận dụng thế nào.” Lý Cẩm Vân có chút bất đắc dĩ nói.

“Từ từ làm, lại nói đại thiếu gia hào môn như ngươi, sau này cũng không cần chiến đấu đâu.”

“Nếu như bên cạnh ngươi thật sự không có hộ vệ, việc chiến đấu có thể giao cho ta.” Ngô Thượng vỗ vai Lý Cẩm Vân cười nói.

Lý Cẩm Vân cũng choàng tay lên vai Ngô Thượng.

“Huynh đệ tốt, pháp bảo sau này của ngươi ta đều bao hết.” Lý Cẩm Vân cười nói.

“Vậy sau này việc chiến đấu của ngươi ta cũng bao hết.”

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...