Chương 489: Ta Có Một Chiếc Gương Sao Chép

Hắn trêu chọc nhìn Phù Điền, thân hình như ma quỷ lóe sang một bên, tránh được một nhát chém màu đỏ sẫm, hắn nghiêng đầu nhìn người hộ vệ toàn thân biến thành kim loại màu đỏ sẫm, giữa mày hắn có một viên đạn găm vào nhưng vì cấu tạo cơ thể quá cứng nên loại tấn công này căn bản không thể xuyên qua da.

"Loại cường hóa cơ thể sao... Thật vô vị." Kỷ Thiên Minh lẩm bẩm, nghiêng người tránh hai nhát chém của người hộ vệ đang phát điên, thúc giục "Thời gian" của Gã Hề Khóc, tốc độ của toàn thân tăng vọt gấp mấy lần, kéo theo một tàn ảnh mơ hồ đến trước mặt người hộ vệ.

Hắn nhẹ nhàng duỗi tay phải ra, ở giữa cổ màu đỏ sẫm của người hộ vệ, một vết cắt nhẵn nhụi cắt theo đầu ngón tay của hắn vào cổ đối phương, giống như có một con dao sắc bén vô song chém qua yết hầu của hắn, máu tươi phun ra.

Thân hình Kỷ Thiên Minh lóe lên, tránh được cơn mưa máu ngập trời nhưng những cơn mưa máu này lại trực tiếp phun lên người cha con Phù Điền không kịp trở tay, nhuộm đỏ cơ thể họ, một mùi máu tanh nồng nặc tràn ngập khắp căn phòng.

Chỉ một lần chạm mặt, đã giết chết một người cấp bốn.

Toàn thân dính đầy máu của người khác, cậu ấm Phù Điền Quý Dã được nuông chiều từ bé lập tức hét lên, giãy giụa dựa vào bức tường phía sau, nhìn Kỷ Thiên Minh như nhìn một con quỷ.

Chủ gia Phù Điền ngây ngốc nhìn người hộ vệ bị chặt đầu, lẩm bẩm: "Không thể nào, không thể nào, cơ thể cường hóa của tên này ngay cả súng bắn tỉa cũng không thể xuyên thủng, hắn làm sao có thể..."

Kỷ Thiên Minh cầm tách trà bên bàn thấp, nhẹ nhàng lắc lắc, ngẩng đầu nhìn chủ gia Phù Điền đang kinh hoàng, khẽ mở miệng:

"Bây giờ, có thể nói chuyện tử tế rồi chứ?"

Hai tay của gia chủ Phù Điền đều run rẩy, hộ vệ này là năng lực giả cấp bốn mà ông ta vất vả lắm mới có được, vốn tưởng rằng dù không cản được đặc sứ thì cũng có thể gây ra một chút uy hiếp, tranh thủ một tia sinh cơ cho gia tộc Phù Điền, ai ngờ lại dễ dàng bị đối phương giết chết như vậy.

Đặc sứ của Thượng Tà Hội... đều là những quái vật như thế này sao?

Gia chủ Phù Điền dù sao cũng là người từng trải qua mưa gió, rất nhanh đã bình tĩnh lại: "Đặc sứ đại nhân, trong này có lẽ có hiểu lầm."

Kỷ Thiên Minh lạnh lùng liếc ông ta một cái, đưa tay ra không trung kéo một cái, Phù Điền Quý Dã đang co ro trong góc như bị một sức mạnh vô hình kéo lê, lập tức bị kéo đến tay Kỷ Thiên Minh.

Sau một thoáng ngây người, tiếng hét thảm như tiếng lợn bị giết vang lên khắp căn phòng.

Gia chủ Phù Điền bật dậy khỏi chỗ ngồi: "Đặc sứ đại nhân, đừng kích động, chúng ta từ từ thương lượng..."

"Tôi không có thời gian từ từ thương lượng với ông, nếu ông đang chờ đám phế vật bên ngoài xông vào cứu ông thì ông có thể từ bỏ ý định đó rồi, cả tầng này, chỉ còn lại ba chúng ta là người sống."

Sắc mặt gia chủ Phù Điền thay đổi, như thể toàn thân sức lực đều bị rút cạn, bất lực ngồi xuống, trong mắt tràn đầy sự giằng xé và tuyệt vọng.

"Được, tôi sẽ đưa thứ đó cho ông, ông phải đảm bảo không ra tay với hai cha con tôi." Gia chủ Phù Điền hạ quyết tâm, khàn giọng nói.

Mắt Kỷ Thiên Minh hơi nheo lại, hàn quang lóe lên: "Ông thật sự cho rằng mình có tư cách mặc cả với tôi sao?"

Gia chủ Phù Điền bị sát khí hung hãn đó trấn áp, người đàn ông này không biết đã giết bao nhiêu người, vậy mà lại ngưng tụ được sát khí kinh người như vậy, chỉ nhìn ông ta một cái đã khiến ông ta run rẩy trong lòng, phải biết rằng gia chủ Phù Điền là người nắm giữ cực đạo của khu vực này, giết người đối với ông ta vốn là chuyện thường như cơm bữa nhưng lúc này so với Kỷ Thiên Minh thì giống như trẻ con chơi trò gia đình vậy, thật nực cười.

"Tôi... biết rồi." Gia chủ Phù Điền nghiến răng, chậm rãi đứng dậy, từ thắt lưng lấy ra một chiếc hộp nhỏ, mở ra lấy ra một chiếc chuông gió kiểu Nhật, trong mắt tràn đầy sự không nỡ.

Hắn có thể đưa gia tộc Phù Điền từ một gia tộc nhỏ vô danh trở thành người nắm giữ nửa luật lệ ngầm của Tokyo, chính là nhờ vào chiếc chuông gió thần kỳ này, chỉ cần rung chuông gió, hắn có thể khống chế tâm trí của người khác, khiến họ nghe theo mệnh lệnh của mình, tên tay sai tứ giai của hắn cũng bị hắn dùng thủ đoạn này để lừa gạt.

Chiếc chuông gió này chính là mạng sống của hắn nhưng bây giờ, hắn chỉ có thể giao mạng sống của mình ra.

Gia chủ Phù Điền cầm chiếc chuông gió, vô cùng luyến tiếc đưa chuông gió đến trước mặt Kỷ Thiên Minh, ngay khi Kỷ Thiên Minh sắp đưa tay nhận lấy chuông gió, trong mắt gia chủ Phù Điền lóe lên một tia tàn nhẫn, tay phải cầm chuông gió khẽ lắc.

Đinh linh linh!

Tiếng chuông gió trong trẻo du dương vang vọng trong phòng, nhìn thấy Kỷ Thiên Minh không có bất kỳ biện pháp phòng vệ nào mà nghe thấy tiếng chuông gió này, khóe miệng gia chủ Phù Điền nở một nụ cười đắc thắng!

Hắn đã nghe thấy! Ha ha ha! Chỉ cần có thể khống chế được tinh thần của một vị đặc sứ thì toàn bộ Tokyo... không, toàn bộ Nhật Bản, đều sẽ là thiên hạ của Phù Điền Masao ta!!

Ngay sau đó, nụ cười đắc ý của gia chủ Phù Điền cứng đờ trên mặt.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...