Chương 332: Ta Có Một Chiếc Gương Sao Chép

Cao U gật đầu, hai người lại tiếp tục giao thủ nhưng lần này Cao U rõ ràng đã giảm tốc độ ra đao, để cho Kỷ Thiên Minh có thời gian đệm và suy nghĩ.

Trong đầu Kỷ Thiên Minh hiện lên tất cả các kỹ năng mà cậu đã sao chép được, cố gắng tìm ra một trình tự sắp xếp kết hợp tối ưu, đồng thời dùng sự hiểu biết của mình để bổ sung chiến thuật cho khoảng thời gian trống.

Những kỹ thuật chiến đấu mà cậu sở hữu giống như những viên ngọc, Kỷ Thiên Minh phải tự tạo ra một sợi chỉ, kết nối chúng lại với nhau, làm sao cho liền mạch.

Thời gian trôi qua từng chút một, mỗi lần hai người giao thủ, thời gian Kỷ Thiên Minh trụ được đều dài hơn lần trước một chút, thanh kiếm gỗ trong tay cậu cũng trở nên linh hoạt hơn. Cao U rõ ràng cảm thấy kiếm pháp của Kỷ Thiên Minh đã trở nên nhuần nhuyễn và thông suốt hơn rất nhiều, những sơ hở trong đó ngày càng ít.

Lần giao thủ này đã kéo dài năm phút, Cao U đã không còn giữ tay nữa, thanh đao gỗ trong tay ông ta tung bay, từ nhiều góc độ khác nhau chém về phía Kỷ Thiên Minh, thanh kiếm gỗ trong tay Kỷ Thiên Minh luôn có thể đỡ được một cách hoàn hảo, thậm chí còn có thể tìm cơ hội phản công, đã có chút phong thái của một bậc thầy kiếm thuật.

Phút thứ sáu, Cao U mới may mắn giành chiến thắng trong gang tấc.

"Tốt lắm, nền tảng của cậu rất vững chắc, chỉ cần luyện tập nhiều hơn, vượt qua em trai vô dụng của tôi cũng chỉ là vấn đề thời gian." Cao U nhìn Kỷ Thiên Minh với ánh mắt đầy tán thưởng, ba giờ luyện tập này, sự tiến bộ của Kỷ Thiên Minh là có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Kỷ Thiên Minh cầm ngược thanh kiếm gỗ, khóe miệng hơi nhếch lên: "Cảm ơn học trưởng đã không tiếc chỉ bảo."

Có thể nói, cuộc giao đấu với Cao U là lần sảng khoái nhất trong nhiều ngày qua, cũng là lần tiến bộ lớn nhất của bản thân, đối với vị học trưởng này, trong lòng Kỷ Thiên Minh tràn đầy lòng biết ơn.

Trở về ký túc xá, Kỷ Thiên Minh lại lấy danh sách giao đấu ra, đánh dấu vào sau tên Cao U, đến đây là tất cả các cuộc giao đấu trong tháng này đã kết thúc hoàn toàn, ngày mai có thể báo cáo với Tần Mặc.

Két.

Cửa ký túc xá bị người ta đẩy ra, Trương Phàm với khuôn mặt tiều tụy, đôi mắt hốc hác lảo đảo bước vào từ bên ngoài, trông như sắp chết đến nơi.

"Đại ca... anh..." Khóe miệng Kỷ Thiên Minh hơi giật giật, há miệng định nói gì đó.

"Có chuyện gì... ngày mai nói sau." Trương Phàm khàn giọng nói, đâm đầu vào phòng mình, ngã xuống giường ngủ thiếp đi.

Kỷ Thiên Minh bất đắc dĩ cười khổ, thực ra cậu cũng đã lén dùng thần thức kiểm tra tình hình cơ thể của Trương Phàm, ngoài việc tinh lực bị vắt kiệt đến giọt cuối cùng, các phương diện khác đều không có vấn đề gì, nếu không thì cậu đã sớm đi tìm Tần Mặc rồi.

Kỷ Thiên Minh ngẩng đầu nhìn thời gian, đã gần mười hai giờ, thế nhưng Vũ Sinh Nguyên vẫn chưa về. Theo lý mà nói, hôm nay Cao U và cậu giao đấu, tiết học đặc biệt của Vũ Sinh Nguyên hẳn phải tạm dừng mới đúng.

Khoảng nửa giờ sau, Vũ Sinh Nguyên như ma quỷ từ bên ngoài bay vào, nếu không phải Kỷ Thiên Minh tu luyện ra thần thức thì căn bản không phát hiện ra.

"Nguyên, cậu đi đâu vậy?"

Trên mặt Vũ Sinh Nguyên đầy vẻ mệt mỏi, khẽ trả lời: "Luyện tập."

Nhìn bước chân lảo đảo của Vũ Sinh Nguyên, Kỷ Thiên Minh khẽ thở dài, mặc dù không biết Trương Phàm luyện tập cái gì mỗi ngày nhưng sự chăm chỉ của Vũ Sinh Nguyên là cậu tận mắt chứng kiến.

Có lẽ là bị Kỷ Thiên Minh kích thích, sau khi nhận ra mình có thể trở thành người yếu nhất trong đội, cậu ta ngày nào cũng ra ngoài từ sáng sớm đến tối muộn, Kỷ Thiên Minh từng lén đi xem cậu ta luyện tập, cường độ cao đến mức khiến Kỷ Thiên Minh hoài nghi cuộc đời.

Mọi người dường như đều rất cố gắng.

Kỷ Thiên Minh lắc đầu, quay người vào phòng mình, khóa cửa lại, ngồi xếp bằng trên giường, bắt đầu tu luyện.

Trong năm tháng qua, Kỷ Thiên Minh đêm nào cũng tu luyện Hư Không Đạo Kinh, bây giờ cả tu vi lẫn thần thức đều vượt xa trước kia, đã chạm đến ngưỡng của cảnh giới Thông Huyền, hơn nữa những điều huyền diệu của Hư Không Đạo Kinh khiến tầm mắt của Kỷ Thiên Minh mở rộng.

Cậu liên tục bấm quyết bằng hai tay, một luồng dao động huyền bí khó hiểu truyền ra từ trong cơ thể cậu, Kỷ Thiên Minh rõ ràng đang ngồi ở đó nhưng lại như tồn tại ở một thế giới khác, hoàn toàn không cảm nhận được hơi thở của cậu.

Tối nay, cậu sẽ đột phá Thông Huyền!

Vì đột phá sẽ tạo ra dao động năng lượng tương đối lớn, có thể khiến Trương Phàm ở bên cạnh phát hiện ra nên cậu đặc biệt ẩn mình trong hư không, che giấu hơi thở của mình.

Linh lực cuồn cuộn chạy trong cơ thể Kỷ Thiên Minh, thần thức bao phủ toàn thân, bây giờ cậu có thể cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của bình cảnh cảnh giới Thông Huyền, mấy ngày trước cũng đã thử lay động, lần đột phá này cậu có bảy phần nắm chắc!

Trên người Kỷ Thiên Minh linh quang lưu chuyển, từng luồng khí hư không từ trong cơ thể cậu tỏa ra, hai mắt nhắm chặt, thúc đẩy toàn bộ linh lực đâm vào bình cảnh đó.

Ầm!

Một tiếng vỡ vụn rõ ràng truyền ra từ trong cơ thể Kỷ Thiên Minh, toàn bộ khí chất của cậu đột nhiên thay đổi từ trong ra ngoài, như thể toàn bộ con người cậu đều được thăng hoa, trở thành một dạng sống hoàn toàn khác biệt.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...