Đoan Mộc Khánh Vũ một mình ngồi ở bàn ăn trong bếp, tay cầm ba đồng tiền, nhẹ nhàng ném xuống mặt bàn, phát ra tiếng va chạm giòn tan, sau khi xoay tròn thì vững vàng ngã xuống.
Kỷ Thiên Minh ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh anh ta, tò mò nói: "Cậu đang tính cái gì vậy?"
"Tính kết quả của trận chiến này."
"Thế nào?"
"... Tôi tính không ra." Đoan Mộc Khánh Vũ bất lực lắc đầu: "Tôi đã tính đến lần thứ ba rồi, quẻ tượng vẫn hỗn loạn, trận chiến này liên quan quá lớn, còn có cả sinh vật thần thoại, chỉ dựa vào ba đồng tiền tôi mang theo thì không tính ra được gì cả."
Kỷ Thiên Minh vỗ vai anh ta, an ủi: "Huyền học không phải là lời tiên tri, có những thứ tính không ra là chuyện bình thường, đừng để trong lòng."
Đoan Mộc Khánh Vũ trợn trắng mắt: "Giọng điệu của cậu sao giống hệt sư phụ của tôi vậy?"
"Sư phụ? Cậu còn có sư phụ? Không phải đây là năng lực mà Diệp Văn mang đến sao?" Kỷ Thiên Minh có chút kinh ngạc.
"Tất nhiên là không." Đoan Mộc Khánh Vũ nói: "Năng lực của 《Huyền cơ》 rất đặc biệt, nhất định phải kết hợp với thủ đoạn huyền học mới có thể phát huy tác dụng, mà muốn học một cách có hệ thống các thủ đoạn của huyền học thì tự học chắc chắn là không đủ."
"Năm đó khi tôi còn là một đứa trẻ sáu tuổi, sư phụ của tôi, cũng chính là chủ nhân trước của 《Huyền cơ》 đã tìm thấy tôi, ông ấy tính ra được rằng tôi sẽ trở thành chủ nhân tiếp theo của 《Huyền cơ》, vì vậy đã đưa tôi lên núi học một cách có hệ thống các thủ đoạn của huyền học, pháp thuật, tướng số, phong thủy... Tôi đã học trên núi mười năm, mới có thể đạt được trình độ nhỏ." Trong mắt Đoan Mộc Khánh Vũ hiện lên một tia hoài niệm.
Miệng Kỷ Thiên Minh há thành hình chữ O, anh ta vẫn luôn cho rằng năng lực của Đoan Mộc Khánh Vũ là do Diệp Văn mang đến, không ngờ anh ta lại thực sự lên núi học huyền học, còn học tận mười năm!
"Chờ đã, ý cậu là, 《Huyền cơ》 sẽ không trở về Thế giới thụ ngủ? Mà giống như Đế văn, truyền lại từ đời này sang đời khác?" Kỷ Thiên Minh đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, kinh ngạc mở miệng.
"Không sai... Mặc dù tôi cũng không biết lý do nhưng từ khi chủ nhân đầu tiên của 《Huyền cơ》 bắt đầu, nó chưa bao giờ biến mất trên thế gian, mỗi chủ nhân trước khi chết đều sẽ tính ra được người kế thừa tiếp theo, sau đó truyền lại cho người đó tất cả những gì mình học được, quá trình này thực sự có chút giống với Đế văn nhưng lại không giống." Đoan Mộc Khánh Vũ nói như vậy.
"Vậy chủ nhân đầu tiên của nó là ai?"
Hít! Kỷ Thiên Minh hít một hơi thật sâu, Gia Cát Lượng? Đây chính là một vị thần mà cả người Hoa không ai không biết không ai không hay! Ông ấy lại là tổ tiên của Đoan Mộc Khánh Vũ? Đoan Mộc Khánh Vũ lại là truyền nhân của Ngọa Long?!
Đoan Mộc Khánh Vũ dường như đã nhìn thấu suy nghĩ của Kỷ Thiên Minh, liền lộ ra một biểu cảm đắc ý.
Ngay khi hai người đang nói chuyện rôm rả, Isaac đẩy Alex đến bên cạnh hai người, anh ta há miệng, dường như muốn nói gì đó.
"Sao vậy?" Thấy Isaac muốn nói lại thôi, Kỷ Thiên Minh nghi hoặc mở miệng.
"Isaac, đưa đồ cho cậu ấy đi." Alex ngồi trên xe lăn nói.
Isaac lấy từ trong túi ra một tờ giấy gấp nát, đưa cho Kỷ Thiên Minh, chậm rãi mở lời:
"Bởi vì có chút lo lắng cho những người ra chiến trường nên nửa ngày trước tôi đã uống chút thuốc, sau đó vẽ ra vài bức tranh..." Isaac nói đến đây thì đột nhiên dừng lại, dường như không biết phải giải thích nội dung trên bức tranh như thế nào.
Alex thay anh ta nói: "Bức tranh này có liên quan đến cậu, nói chính xác hơn, là có liên quan đến Câu Trần Minh Quân dẫn đội của các cậu. Để không gây náo loạn, ban đầu tôi không muốn cho các cậu xem nhưng vì cậu cũng có trong bức tranh nên quyết định chỉ cho cậu xem."
Kỷ Thiên Minh cảm thấy hai người này có chút thần bí, theo tờ giấy vẽ trên tay dần dần mở ra, đồng tử của Kỷ Thiên Minh đột nhiên co lại!
... Đây là!
Kỷ Thiên Minh đột ngột đứng dậy, sắc mặt vô cùng khó coi, làm Đoan Mộc Khánh Vũ bên cạnh giật mình.
"Sao vậy? Bức tranh này vẽ cái gì?" Đoan Mộc Khánh Vũ tò mò cầm lấy bức tranh trên tay Kỷ Thiên Minh, cả người cứng đờ tại chỗ.
Trong bức tranh, trái tim của Thôi béo bị thủng một lỗ lớn, máu nhuộm đỏ mặt đất, cả người quỳ sụp xuống đất, kỳ lạ là khóe miệng anh ta lại nở một nụ cười, như thể nhìn thấy một cảnh tượng gì đó khiến anh ta cảm thấy an ủi.
Kỷ Thiên Minh ôm Minh Quân đã chết từ phía sau, nước mắt thấm ướt vạt áo, trên mặt tràn đầy bi thương và tức giận, trong mắt là sát ý ngút trời!
"Cái này..." Đoan Mộc Khánh Vũ nhìn bức tranh nhăn nhúm trên tay, suýt chút nữa kêu lên, sau đó nói bằng giọng cực kỳ nhỏ: "Kỷ Thiên Minh, bình tĩnh nào, nếu không khi mọi người đều biết thì tình hình chắc chắn sẽ mất kiểm soát!"
Lồng ngực Kỷ Thiên Minh phập phồng dữ dội, khó khăn lắm mới khống chế được cảm xúc của mình, cứng ngắc ngồi xuống.
"Tôi phải ra ngoài." Kỷ Thiên Minh kiên định mở miệng.
Đoan Mộc Khánh Vũ cau mày: "Cậu biết làm như vậy cũng không thể thay đổi được gì chứ?"
"Tôi biết." Kỷ Thiên Minh gật đầu, trên mặt hiện lên một tia bi thương: "Nhưng tôi vẫn phải ra ngoài, tôi không thể trơ mắt nhìn anh ấy chết."
Bình luận