Chương 201: Ta Có Một Chiếc Gương Sao Chép

Phác Trí Mẫn bật cười: "Biết rồi chủ nhiệm Thôi nhưng năm đó tôi đến đây giao lưu thì ngài đã theo đuổi giáo sư Emily rồi phải không? Đến bây giờ vẫn chưa theo đuổi được sao?"

Thôi béo khẽ giật khóe miệng, ngẩng cao cái đầu kiêu ngạo: "Cô hiểu gì chứ, không trải qua gian nan trắc trở, làm sao gọi là tình yêu."

Phác Trí Mẫn cố nhịn cười, đang định quay người rời đi, đột nhiên nhớ ra điều gì đó: "Chủ nhiệm, hôm nay đã là ngày cuối cùng rồi, sinh viên mới chỉ có bốn người đến."

"Ồ? Để tôi nghĩ xem, Vũ Sinh Nguyên đến vào ngày thứ năm phải không? Xihanouk đến vào ngày thứ bảy, hôm nay lại có ai đến?"

"Đoan Mộc Khánh Vũ và Vương Nhược Di, hình như Đoan Mộc Khánh Vũ dùng quẻ tìm người để gặp Vương Nhược Di, sau đó hai người cùng nhau lén đi máy bay đến đây."

"Có chút thú vị... Vậy thì mấy đứa nhỏ còn lại ở đâu?"

"Để tôi xem." Phác Trí Mẫn lấy máy tính bảng ra, lướt vài cái: "Natalia đang ở trên một con tàu đến London nhưng theo thời gian thì phải đến ngày thứ mười mới đến nơi, Hassan vẫn đang loanh quanh ở Ninh Hạ, Ngô Địch... ừm, cậu ta vì cố tình xông vào máy bay nên bị nhân viên an ninh bắt giữ, bây giờ vẫn đang bị nhốt ở đồn cảnh sát. Còn Kỷ Thiên Minh..."

"Kỷ Thiên Minh sao?"

"Lúc đầu Kỷ Thiên Minh bị đưa đến Chu Sơn, vừa đúng lúc số không vây bắt Độc Công, nghe nói đã gián tiếp giết chết ba tên cấp ba, còn đánh ngang tay với Độc Công, lập được công hạng nhất, bây giờ hẳn là đang ở trên máy bay vận chuyển vật tư của số không đến London." Phác Trí Mẫn vừa xem vừa nhíu mày, Kỷ Thiên Minh mà cũng đánh ngang tay với Độc Công được sao? Thật hay giả vậy?

"... Chắc là tên số không kia lại bắt đầu nói bừa rồi nhưng mà nói mới nhớ, sao máy bay vận chuyển vật tư của số không vẫn chưa đến?" Thôi béo vừa nói vừa lắc đầu, sau đó lộ ra vẻ nghi hoặc, hắn biết chuyện số không phái máy bay vận chuyển vật tư đến, theo lý thì sáng nay đã phải đến London rồi nhưng bây giờ vẫn chưa có tin tức gì.

Ngay lúc này, điện thoại của hắn đột nhiên reo lên, Thôi béo bắt máy vài giây sau sắc mặt đại biến, cả người bật dậy khỏi ghế sofa.

"Chủ nhiệm, có chuyện gì vậy?" Thấy vẻ mặt của Thôi béo, lòng Phác Trí Mẫn thắt lại, bình thường thầy cô mà lộ ra vẻ mặt này thì chắc chắn là có chuyện lớn xảy ra.

Ngực Thôi béo phập phồng dữ dội, trong mắt như có ngọn lửa đang bùng cháy, hắn nghiến răng từng chữ một nói: "Chiếc máy bay vận chuyển mà Kỷ Thiên Minh đi... bị một con rồng khổng lồ tấn công."

"Rồng tấn công?!" Phác Trí Mẫn toàn thân chấn động, trong đầu hiện lên hình ảnh lần đầu gặp Kỷ Thiên Minh ở Trấn Giang, lúc đó cậu còn rất ngây ngô, sau khi Kỷ Thiên Minh đến Học viện Câu Trần, hai người cũng gặp nhau vài lần, cô rất thích cậu học đệ này.

Bị rồng tấn công, khả năng sống sót của cậu ấy có bao nhiêu?

"Mười phút trước, một thành viên của số không đưa đồng đội bị thương nặng của mình bay về London, bây giờ đội cứu hộ đang tìm kiếm gần địa điểm xảy ra tai nạn nhưng không tìm thấy xác của Kỷ Thiên Minh trong đống đổ nát của máy bay, theo lời của thành viên số không đó thì cậu ấy hẳn đã nhảy khỏi máy bay nhưng không tìm thấy cậu ấy ở vùng biển gần đó." Sắc mặt Thôi béo vô cùng khó coi, những vật tư đó không là gì cả nhưng trên máy bay đó có học sinh của hắn!

"Có phải Kỷ Thiên Minh gặp tàu buôn gần đó, được họ cứu không?" Phác Trí Mẫn lo lắng hỏi.

Thôi béo lắc đầu: "Gần đó không có tuyến đường biển nào, tuyến đường biển gần nhất cách địa điểm xảy ra tai nạn hơn ba mươi km..."

Sắc mặt Phác Trí Mẫn tái nhợt, ba mươi km, đây là một khoảng cách tuyệt vọng, dù Kỷ Thiên Minh có bơi giỏi đến đâu cũng không thể bơi một mạch xa như vậy được! Hơn nữa, năng lực của cậu ấy chỉ liên quan đến gương, dù nhìn từ góc độ nào thì Kỷ Thiên Minh cũng không có khả năng sống sót.

"Nếu là Kỷ Thiên Minh... biết đâu còn hy vọng." Thôi béo nhìn ra ngoài cửa sổ, lẩm bẩm.

Đột nhiên, trong đầu hắn hiện lên cảnh hắn và Trương Cảnh Diễm ở trong văn phòng, Trương Cảnh Diễm đã nói, tên nhóc Kỷ Thiên Minh này không đơn giản, có lẽ cậu ấy có thể tạo ra một phép màu?

Ầm!

Thôi béo đấm mạnh vào bàn làm việc, chiếc bàn làm việc trị giá hàng triệu đô la vỡ tan tành, trong mắt hắn bùng lên ngọn lửa giận dữ, hơi thở lạnh lẽo bao trùm cả văn phòng, Phác Trí Mẫn không khỏi rùng mình.

"Phác Trí Mẫn, hủy bữa trưa với Beck đi, tôi phải đi tìm lão già Adolph kia tính sổ! Học sinh của tôi gặp nạn trên địa bàn của ông ta, đến cả rồng cũng xuất hiện, tôi phải hỏi xem ông ta rốt cuộc làm ăn kiểu gì!" Thôi béo nghiến răng nói.

Phác Trí Mẫn do dự vài giây, thăm dò mở lời: "Chủ nhiệm, người ta là hiệu trưởng của Adam, là người duy nhất ở Anh đạt cấp Hoàng, chúng ta không đánh lại ông ta đâu."

"Cấp Hoàng thì sao?" Thôi béo hừ lạnh một tiếng: "Hoa Hạ chúng ta có bốn người cấp Hoàng, nếu ông ta dám động đến tôi, tin không tôi san bằng luôn cái Adam của ông ta!"

Một khí thế vô song bùng phát từ người Thôi béo, toàn thân ông ta tràn đầy khí thế, hùng hổ đi về phía phòng hiệu trưởng.

...

Adam, phòng hiệu trưởng.

Muhammad đưa bản báo cáo trên tay cho Adolph, do dự một lúc rồi mở lời: "Tóm lại, trong hành động lần này, mặc dù chúng ta đã tiêu diệt được 'Tháp' nhưng lại mất đi một học viên bậc bốn, còn Claire thì mất tích..."

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...