Chương 86: Lời Bộc Bạch Khi Lên Sàn

Vào lúc 0 giờ sáng ngày 1 tháng 7,“Quốc Dân Pháp Y”chính thức lên sàn.

Bất giác nhớ lại lúc cuốn sách đầu tiên của tôi lên sàn... Gần đây tôi luôn có xu hướng hồi tưởng quá khứ, có lẽ là lo lắng bản thân khó lòng đột phá.

Thỉnh thoảng lướt nhóm, vẫn thấy nhiều độc giả cũ còn đó, nhiều người thậm chí chẳng còn đọc sách của tôi nữa nhưng vẫn kiên trì“nằm vùng”trong nhóm, thật là ấm áp mà cũng thật buồn.

Đột phá bản thân vốn dĩ luôn gian nan, với tư cách là một tác giả, khi tôi quyết định viết một cuốn sách mới, tôi không kìm được mà nhìn lại những cuốn sách cũ của mình. Nhiều lúc tôi cũng khó xác định liệu những gì mình đang tiếp nối có đúng đắn hay không, liệu sự đột phá của mình có bị lạc hậu hay không, hướng đi phía trước liệu có con đường nào để noi theo, có con đường nào để khai phá hay không.

Cảm hứng cho“Quốc Dân Pháp Y”đến từ“CSI: Crime Scene Investigation”, tức là bộ phim truyền hình Mỹ CSI. Đó là bộ phim từ khoảng 20 năm trước, về những câu chuyện trong phim thì giờ tôi cũng không nhớ rõ nữa, nhưng tôi luôn giữ niềm hứng thú với những kỹ thuật được đề cập trong phim.

Đề tài hình sự, hay nói cách khác là phim về tội phạm luôn là sở thích của tôi. Tôi cũng luôn ấp ủ ý định viết một cuốn tiểu thuyết trinh thám.

Nhưng trước đây, hễ nhắc đến tiểu thuyết trinh thám, mọi người sẽ nghĩ ngay đến Sherlock Holmes, nói đến Conan, bàn về suy luận...

Tiểu thuyết trinh thám của dân khối C!

Ngược lại, những bộ phim như“CSI”sẽ phô diễn nhiều thứ mang tính kỹ thuật hơn.

Tuy nhiên, hình thức thể hiện của tiểu thuyết mạng thực tế cũng có rất nhiều ưu điểm.

Đặc biệt là“phái kỹ thuật”mà mọi người đã quá quen thuộc, cũng là phái kỹ thuật mà tôi rất am hiểu, có lẽ sẽ phù hợp hơn để viết một cuốn tiểu thuyết trinh thám của dân khối A.

Hãy để kỹ thuật lên tiếng. Mô hình điều tra hình sự hiện nay vốn dĩ là như vậy.

Tuy nhiên, trong quá trình viết cuốn sách này, tôi cũng gặp phải nhiều khó khăn nằm trong dự tính hoặc ngoài ý muốn. Ví dụ như đủ loại“không thể nói”, đủ kiểu bảo mật, v.v. Khi trò chuyện với một số cảnh sát, pháp y hay người làm hình khoa, đang nói dở chừng họ thường sẽ bảo:“À, cái này không được viết đâu nhé”, hoặc“Cái này cụ thể thì không thể nói được rồi”...

Ngay cả khi tải luận văn, tôi cũng thường xuyên gặp tình trạng không thể tải về hoặc không thể đọc.

Tôi nghĩ đây cũng là một trong những nguyên nhân ngăn cản nhiều tác giả dấn thân vào lĩnh vực này.

Tất nhiên, tôi luôn cho rằng điều quan trọng nhất của tiểu thuyết chính là sự thú vị.

Một cuốn tiểu thuyết không thể thu hút người đọc, không đủ để khơi dậy ham muốn đọc sách thì có giá trị gì chứ.

May mắn thay, thị trường luôn có thể đưa ra những phản hồi cực lớn.

Trong thế giới tiểu thuyết mạng, sự đánh giá của độc giả, lượt đặt mua của độc giả, sự ủng hộ và bỏ phiếu của độc giả chính là hệ thống đánh giá lớn nhất.

Hy vọng có thể nhận được sự công nhận của mọi người.

Đêm nay, giá trị của tôi sẽ do các độc giả quyết định.

Xin chư quân hãy thương xót.

Trên đây là tất cả.

(Hết chương)

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...