Chương 657: Viếng Thăm Đạo Quán Anistar

"Chúng ta... trở về rồi sao?"

Nhìn môi trường quen thuộc xung quanh, mặc dù không cảm nhận được sự thay đổi gì quá lớn, nhưng cảm giác choáng váng trong đầu khiến Đình Thụ và A Không nhận ra rằng, dưới ảnh hưởng của sức mạnh xuyên không của Celebi, có lẽ họ đã trở về thời không thuộc về mình.

"Rotom Pokédex!"

Đình Thụ xoa xoa cơ thể đau nhức của mình, gọi Rotom Pokédex.

"Đã rõ, Roto!!"

Rotom Pokédex nghe Đình Thụ gọi liền biết Nhà Huấn Luyện của mình định bảo nó làm gì, chỉ thấy nó nhanh chóng kết nối mạng để tra cứu.

"Tra cứu hoàn tất, thời gian hiện tại là năm Liên Minh 214, chính là 1 tháng sau khi chúng ta xuyên không."

"Cuối cùng cũng trở về rồi, nhưng Celebi đâu rồi?!"A Không đứng dậy, nhìn quanh quất, sau đó khó hiểu lên tiếng.

"Celebi..."

Đình Thụ nhìn quanh, sau khi đưa họ trở về, Celebi lại biến mất tăm.

"Thôi bỏ đi, Pokémon nắm giữ sức mạnh khó tin như vậy, không phải là thứ mà Nhà Huấn Luyện chúng ta có thể dòm ngó."

"Có thể cùng nó trải qua một chuyến du hành xuyên không chúng ta đã rất may mắn rồi, tiếp theo hãy để nó đi sống cuộc sống mà nó nên sống."

Vừa sắp xếp lại ba lô, Đình Thụ vừa khẽ thở dài.

"Cô Teresa suy đoán, Celebi cứ trải qua một khoảng thời gian đằng đẵng sẽ được thiên nhiên thai nghén sinh ra một con, và Celebi khi trưởng thành có thể nắm giữ hoàn hảo sức mạnh thời không, sẽ gieo mình vào dòng sông thời gian để duy trì sự ổn định của thời không..."A Không nói:"Con Celebi này, liệu có phải là con vừa mới sinh ra không."

"Ai mà biết được."Đình Thụ cười.

Hai người không nói gì thêm, chỉ mười mấy phút sau, hai người đang định xuống núi thì nghe thấy tiếng gọi.

Ngay sau khi trở về thời không này, Đình Thụ đã bảo Rotom Pokédex gửi thông tin của mình cho một số người quen.

Mất tích 1 tháng, chắc chắn đã khiến không ít người lo lắng cho anh.

"Đình Thụ, A Không!!"

Từ xa trong rừng có mấy người chạy tới, cảnh sát và các giáo viên của Học viện Thiên Quán đã luân phiên túc trực ở dãy núi Annapurg suốt 1 tháng qua, vừa nhận được tin đã lập tức chạy đến.

"Thầy Ngải Tát..."

Nhìn thấy người đến, Đình Thụ và A Không thở phào nhẹ nhõm. Hai người mất tích một thời gian dài, sau khi trở về thời không thuộc về mình, thể xác và tinh thần đều nhẹ nhõm, có một cảm giác như được về nhà.

Vùng Kalos, thành phố Lumiose.

Về những trải nghiệm của mình, Đình Thụ và A Không không tiết lộ nhiều. Đình Thụ đã gặp nghiên cứu viên Stuart của thời không này một lần, đối phương hiểu biết về chuyện của cô Teresa nhiều hơn Đình Thụ tưởng tượng.

"Vậy có nghĩa là thời không này còn có một cô Teresa lớn hơn mình không bao nhiêu tuổi sao?"Đình Thụ cười khổ.

Sau khi trở về thành phố của con người, Đình Thụ đã báo bình an cho những người quen của mình.

Tất nhiên, thái độ mà Đình Thụ nhận được cũng khác nhau.

Có người lo lắng, có người tò mò, thậm chí có người còn trách móc anh.

Sự kiện lần này với sự trở về của Đình Thụ và A Không, coi như đã được giải quyết êm đẹp. A Không được cha đón về Kanto, hai giáo viên của Học viện Thiên Quán ở lại cũng đã trở về Sinnoh.

Còn Đình Thụ, tạm thời từ bỏ ý định trở về Hoenn.

Ở thời không 4 năm sau, anh đã bảo Rotom Pokédex ghi lại rất nhiều tài liệu, thậm chí có cả những tài liệu mà ở thời điểm này vẫn chưa được phát hiện, chưa được chứng minh.

Những thứ này, đều là những thứ quý giá nhất mà Đình Thụ thu được trong chuyến du hành lần này.

"Bao gồm một số chiêu thức, đặc tính chưa được phát hiện và tổng hợp, cũng như hệ thống tổng kết về Pokémon hệ Tiên, tuyệt chiêu hệ Tiên.

Đây đều là thành quả nghiên cứu nỗ lực của rất nhiều nghiên cứu viên trong tương lai, nay tôi có được trước, có thể giúp kiến thức của mình đi trước thời đại này một bước."

Đình Thụ không có ý định chiếm đoạt những kiến thức này làm của riêng. Thứ nhất, hành động đó không phải là phong cách của anh. Thứ hai, những tài liệu này ở thời điểm hiện tại chưa chắc đã không có ai nghiên cứu ra, có lẽ cũng giống như Tiến hóa Mega, chỉ là tạm thời chưa được công bố mà thôi.

Nếu nảy sinh lòng tham, giây tiếp theo có thể sẽ bị một nhóm người làm công tác nghiên cứu đưa ra dữ liệu hoàn chỉnh có được từ nhiều năm nghiên cứu tỉ mỉ vả thẳng vào mặt.

"Trước khi trở về Hoenn, bây giờ tôi cần làm một việc."

Ánh mắt Đình Thụ rực sáng, việc này anh có hai lý do để làm, anh muốn đến thăm Olympia, hỏi đối phương một số chuyện.

Ngày hôm sau, Đình Thụ từ thành phố Lumiose đến thành phố Anistar, viếng thăm Đạo quán Anistar.

Sau khi Đình Thụ xưng danh Quán chủ Đạo quán Thu Diệp vùng Hoenn, học trò của Đạo quán Anistar sau khi được sự đồng ý của Olympia, đã dẫn Đình Thụ vào trong Đạo quán.

"Mời vào, hiện tại ngài Olympia đang chỉ dạy cho các học trò."Rẽ vài khúc cua, người học trò Đạo quán này đẩy một cánh cửa phòng ra, dẫn Đình Thụ bước vào.

Đây chỉ là một căn phòng bình thường, giữa phòng có một tấm thảm trải sàn với hoa văn kỳ lạ. Đình Thụ ngơ ngác từ từ bước tới, nhưng khi anh giẫm lên tấm thảm, kèm theo một tiếng"ong", mọi không gian xung quanh như vỡ vụn. Đình Thụ dù đã chuẩn bị tâm lý, vẫn bị sự thay đổi trước mắt làm cho giật mình.

Căn phòng vốn bình thường, sau khi anh giẫm lên tấm thảm, liền giống như đang ở trong vũ trụ đầy sao bao la, xung quanh là những vì sao lấp lánh. Rất nhiều học trò Đạo quán trên người tràn ngập ánh sáng trắng kỳ diệu, cùng Pokémon của mình bay lơ lửng trên không trung, tiến hành thiền định.

"Đây là..."Trong lòng Đình Thụ cạn lời, bị tình cảnh của Đạo quán Anistar làm cho hoảng sợ. Cùng là Đạo quán, tại sao Đạo quán của người ta lại xuất sắc như vậy?

So với Đạo quán Anistar, Đạo quán Thu Diệp của anh đúng là chẳng khác gì nhà quê.

"Những học trò này đều biết siêu năng lực và Minh Tưởng Pháp sao?!"Đình Thụ kinh ngạc nhìn các học trò Đạo quán đang lơ lửng trên không trung, nhưng rất nhanh anh đã xua tan suy nghĩ này:"Không... họ có thể bay trên không trung, là dựa vào chiêu thức Confusion của Pokémon, không phải là siêu năng lực của chính họ!"

Nhận ra biểu cảm và động tác của các Pokémon trên không trung, Đình Thụ thở phào nhẹ nhõm. Nếu mỗi học trò Đạo quán đều có thể dùng siêu năng lực để bay, thì cũng quá khoa trương rồi.

Phải biết rằng cho dù anh có tư chất siêu phàm, tu luyện Minh Tưởng Pháp đến bây giờ đừng nói là bay, ngay cả việc điều khiển vật thể một cách dễ dàng cũng không làm được.

"Ngài Olympia, anh Đình Thụ đến rồi."Học trò Đạo quán đi về phía một bục cao, cung kính báo cáo.

Sau đó, ánh sáng yêu dị lóe lên, hai con Meowstic và một người phụ nữ có kiểu tóc kỳ lạ màu tím, mặc chiếc áo choàng mang màu sắc như bầu trời sao lơ lửng trên không trung. Đôi mắt màu ngọc trai của đối phương dường như bao hàm vạn vật, khiến Đình Thụ bất giác chìm đắm vào trong đó.

Vận hành Minh Tưởng Pháp, Đình Thụ nhanh chóng thoát khỏi sự thu hút của đối phương.

"Chào mừng đến với Đạo quán Anistar, tôi là Quán chủ của Đạo quán Anistar, Olympia."

"Vị khách quý từ phương xa tới, không biết mục đích chuyến đi lần này của cậu là gì?"

Đình Thụ bước lên một bước:"Kính thưa ngài Olympia, tôi muốn hỏi ngài một số vấn đề, không biết có thể mượn một bước nói chuyện được không."

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...