Chương 122: Em Muốn Trở Thành...

"Cháu muốn giúp Ralts tiến hóa thành Kirlia, sau đó lại dùng Dawn Stone giúp nó tiến hóa thành Gallade, thông qua sự thăng hoa sinh mệnh như tiến hóa để kích thích nó lĩnh ngộ tuyệt chiêu..."

Professor Oak gật đầu:"Làm như vậy quả thực có khả năng rất lớn giải quyết được tình trạng hiện tại của Ralts. Nếu trong điều kiện bình thường không thể để nó tiến hóa, thì cũng chỉ có thể thông qua ngoại lực thôi."

"Cháu phát hiện ra phương pháp này từ đâu vậy?"Professor Oak hỏi.

"Từ một số sách cổ, cùng với một vài giả thuyết ạ."Đình Thụ đáp.

"Không tồi... là một ý tưởng rất táo bạo, ta sẽ giúp cháu liên hệ với bên đó."Professor Oak nói:"Đúng rồi, cháu còn là một Nhà Chăm Sóc sơ cấp phải không?"

"Vâng ạ."

"Thắng Tông nói với ta, cháu nhận được chứng chỉ Nhà Chăm Sóc sơ cấp từ 2 năm trước, thật là giỏi quá."Professor Oak nói,"Đây là thứ Thắng Tông nhờ ta chuẩn bị cho cháu, từ bây giờ nó thuộc về cháu rồi."

Ơ...

Đây là một thiết bị điện tử cầm tay giống như máy chơi game, toàn thân màu đỏ, trên đó có vài nút bấm.

"Đây là... Pokédex sao?"Đình Thụ kinh ngạc nói,"Tại sao..."

"Không sao đâu, đây chỉ là phiên bản dùng thử do ta nghiên cứu chế tạo, hoàn toàn có thể do cá nhân ta xử lý. Nhưng sau khi liên kết với ID thân phận của cháu, cháu cũng có thể thông qua nó để đăng ký thân phận Nhà Huấn Luyện, hưởng mọi ưu đãi của một Nhà Huấn Luyện bình thường."

"Đây là do Professor Oak nghiên cứu chế tạo sao..."

Đình Thụ sững sờ. Từ trước đến nay, Nhà Huấn Luyện luôn có hai loại người: một loại chỉ đơn thuần sở hữu ID Nhà Huấn Luyện, một loại là người nắm giữ Pokédex. Người sau ở một mức độ nào đó sẽ có nhiều tiện lợi vượt trội hơn người trước.

Hơn nữa, Pokédex cũng mới được nghiên cứu chế tạo trong 10 năm trở lại đây, mỗi một chiếc đều bị Liên Minh kiểm soát nghiêm ngặt.

Lợi ích của Pokédex cũng rất nhiều. Ngay cả một Nhà Huấn Luyện tân binh không có chút nền tảng nào, dựa theo sự hướng dẫn của Pokédex, cũng có thể hiểu được không ít những điều cần lưu ý khi ở ngoài hoang dã.

Là một trong những người nghiên cứu chế tạo ra Pokédex mang lại sự tiện lợi cho đông đảo cộng đồng Nhà Huấn Luyện, việc Professor Oak được hưởng vinh dự lớn trên trường quốc tế cũng là điều bình thường.

"Không cần phải ngại đâu. Nếu Ralts có thể tiến hóa thành công, cũng coi như giúp ta giải đáp được một thắc mắc."Professor Oak đưa Pokédex qua,"Nếu có cơ hội... sau khi cháu thu thập đủ 6 Pokémon, cũng có thể gửi con Swablu kia qua đây, ta sẽ giúp cháu chăm sóc."

Professor Oak cười ha hả nhìn Đình Thụ.

"..."Đình Thụ.

Gửi qua đây để ngài ấy giúp chăm sóc Swablu sao... Đình Thụ nghi ngờ rằng, Professor Oak đã nhận được thông tin về Swablu từ đại sư Thắng Tông, nên mới nảy sinh ý định muốn quan sát nghiên cứu.

"Đã vậy thì, cháu xin cảm ơn ngài nhiều ạ."Đình Thụ nói.

Tâm trạng có chút phức tạp khi nhận lấy Pokédex. Chỉ mới 2 năm, bản thân chẳng làm gì cả, luôn ở trong trạng thái học tập an nhàn, vậy mà lại dễ dàng có được tư cách Nhà Huấn Luyện như thế này sao?

"Không... sao có thể là không làm gì cả được. Nếu không có sự nỗ lực của 4 năm trước và sự tích lũy của 2 năm nay, những cơ hội này liệu có đến lượt mình không?"Đình Thụ trong lòng tin chắc rằng, cơ duyên đều được chuẩn bị cho những người có năng lực. Những kẻ không có sự chuẩn bị, sẽ không có tư cách nhận được sự ưu ái của cơ duyên.

Là Thái Sơn Bắc Đẩu trong giới nghiên cứu, Professor Oak tuy làm công việc nghiên cứu của riêng mình, nhưng ngài cũng rất tinh thông kiến thức chăm sóc. Không chỉ ngài, mà các tiến sĩ nghiên cứu nổi tiếng ở mỗi khu vực, không thể nào không am hiểu kiến thức của Nhà Chăm Sóc.

Vì vậy, khi Đình Thụ - một Nhà Chăm Sóc trẻ tuổi - và Professor Oak bắt đầu giao lưu sâu sắc, hai người lập tức trò chuyện không dứt, không khí vô cùng sôi nổi, thời gian cứ thế từng chút một trôi qua.

Dưới sự giữ lại của Professor Oak, Đình Thụ đã ở lại Viện nghiên cứu Oak một đêm. Ngày hôm sau, cậu tạm biệt Professor Oak, chuẩn bị lên đường đến điểm đến tiếp theo.

"Ash?"

Vừa rời khỏi tòa nhà trước mắt, Đình Thụ đột nhiên phát hiện một khuôn mặt quen thuộc đang nhìn trộm mình...

Đình Thụ lộ vẻ kinh ngạc. Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Ash, cậu đã cảm thấy rất quen mắt. Thông qua lời nói của Professor Oak, cậu cuối cùng cũng xác nhận được thân phận của cậu nhóc đã dẫn đường cho mình.

Nhìn Ash đang chạy tới, may mà đối phương mở miệng khá nhanh, nếu không câu nói"Ta thấy cốt cách của cậu rất kỳ lạ, tương lai ắt làm nên nghiệp lớn"của Đình Thụ đã thốt ra mất rồi.

"Anh Đình Thụ, anh là Nhà Huấn Luyện ạ?"Ash chạy đến, ánh mắt lấp lánh những ngôi sao nhỏ.

"Tại sao em lại nghĩ như vậy."Đình Thụ nở nụ cười.

"Bởi vì anh đến tìm Professor Oak mà. Chỉ cần là Nhà Huấn Luyện, đều sẽ đến chỗ Professor Oak để nhận Pokémon đầu tiên của mình."Ash mang vẻ mặt"anh đã bị em nhìn thấu rồi nhé".

"Anh quả thực là Nhà Huấn Luyện, sao nào... Ash, em cũng rất muốn trở thành một Nhà Huấn Luyện sao?"Đình Thụ hỏi.

"Đó là điều đương nhiên rồi!! Tương lai em nhất định sẽ trở thành Pokémon Master!!"Ash nắm chặt nắm đấm, làm một tư thế"em rất mạnh".

"Cái đó... thật ra, anh Đình Thụ, anh có thể cho em xem Pokémon của anh được không."Nói đến đây, Ash lộ vẻ mặt đầy mong đợi, khao khát nhìn Đình Thụ.

Đình Thụ mỉm cười, lấy Poké Ball của Ralts ra.

Ánh sáng trắng lóe lên, Pokémon màu xanh lục xuất hiện trước mặt Ash. Dáng vẻ đáng yêu của Ralts lập tức khiến Ash kêu lên một tiếng"Oa".

"Đáng yêu quá!!"Ash nhào tới.

Đình Thụ hơi kinh ngạc. Cậu phát hiện ra, Ralts lại hiếm hoi không hề né tránh người lạ.

Điều này hoàn toàn không phù hợp với tính cách của Ralts! Ngay cả cậu lúc đầu cũng không có được đặc quyền như vậy!!

"Ralt..."Ralts kêu lên một tiếng.

"Ra là vậy, quả nhiên là 'Pokémon Cảm Xúc' sao. Cảm nhận được nội tâm thuần khiết không chút vẩn đục của đối phương, nên không sinh ra nửa điểm phản cảm... vì vậy mới không biểu hiện ra cảm xúc kháng cự."Đình Thụ chợt hiểu ra,"Nói mới nhớ, nhóc Ash này, hình như thực sự yêu thích Pokémon từ tận đáy lòng."

Nhìn ánh mắt đầy nhiệt huyết và ngưỡng mộ của Ash, Đình Thụ không nỡ quấy rầy, nhưng cậu không thể dừng lại ở đây quá lâu.

"Anh và Ralts phải đi rồi, anh rất mong chờ ngày em trở thành Nhà Huấn Luyện và bước vào chuyến hành trình đấy, Ash."Đình Thụ nói.

Lưu luyến buông Ralts ra, Ash lập tức trở nên rạng rỡ trở lại:"Anh yên tâm đi, em nhất định sẽ trở thành Pokémon Master!!"

"Anh tin em..."Hơi sững lại một chút, Đình Thụ nhớ ra điều gì đó. Cậu lục lọi trong ba lô, nhìn Ash đang ngơ ngác, cười ha hả nói:"Cái này... tặng cho em, cứ coi nó... như là anh đi, hãy để anh chứng kiến ngày em trở thành Pokémon Master nhé!"

Sau khi đội chiếc mũ có họa tiết Poké Ball đỏ trắng - phần thưởng kỷ niệm từ du thuyền sang trọng, phiên bản giới hạn đặc biệt phát hành hàng năm cho các trận đấu Pokémon - lên đầu Ash, Đình Thụ vui vẻ rời đi.

"Đây... đây... đây là 1 trong 100 chiếc mũ phiên bản giới hạn kỷ niệm đối chiến Pokémon!!"Ash trợn tròn mắt, không thể kìm nén được cảm xúc của mình... Chiếc mũ này, năm nào cậu cũng gửi bưu thiếp với mong muốn có được, không ngờ cuối cùng lại được người khác tặng cho...

Ôm chiếc mũ với niềm vui sướng và phấn khích tột độ, Ash cảm thấy mình đã được công nhận. Nhìn bóng lưng Đình Thụ khuất dần, khóe mắt Ash rưng rưng lệ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...