Chương 750: Lệ tuôn hai hàng. (4)

Chương 750: Lệ tuôn hai hàng. (4)

Trong phòng cứ thế im lặng rất lâu, chẳng ai muốn nói gì cả, không biết qua bao lâu, Thân Lệnh thần lên tiếng trước.

" Lễ truy điệu bao giờ bắt đầu?"

“Ngày kia."

" Chúng ta cùng đi thăm anh ấy đi."

Lâm Kỳ Chiêu " vâng" một tiếng, còn có thể nói gì được nữa.

“Hồ sơ vụ án này cứ giao cho đồng chí ở cục điều tra kinh tế cấp trên xử lý đi, miếng bánh này có lẽ quá lớn, chúng ta không thể đảm đương nổi đâu... Khi báo cáo tình hình, đưa đồng chí ở tỉnh An Huy lên phía trước. Việc của anh ấy nhờ người nào đó chỉnh sửa lại cho mượt mà, viết một bài đàng hoàng để gửi lên.” Thân Lệnh Thần lúc này chủ động gánh lấy mọi việc, dặn dò Lâm Kỳ Chiêu, chuyện đã xong rồi, nhưng bây giờ càng không thể để xảy ra sai sót:

Lâm Kỳ Chiêu vâng tiếng nữa.

Trong phòng lại tiếp tục im lặng kéo dài cho đến khi có tiếng gõ cửa vang lên, Lâm Kỳ Chiêu đưa tay lau mắt, hít thở sâu mấy hơi chỉnh lại trang phục cảnh sát rồi đứng dậy mở cửa. Hóa ra là Quách Vĩ và Quan Nghị Thanh đến, liền mời hai người vào.

Vừa lúc hai người họ nhìn thấy Thân Lệnh Thần cúi mặt, tay che mắt, cả hai đều biết ý không nói gì. Một lát sau, Thân Lệnh Thân ngẩng đầu lên hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Quan Nghị Thanh định nói, nhưng giọng bỗng nghẹn lại. Quách Vĩ vừa lau nước mắt vừa nói: “Thân thế của chính ủy Đảng thật đáng thương, anh ấy là một đứa trẻ mồ côi, từng bị bắt cóc và bán đi, sau đó sống vài năm trong trại phúc lợi rồi được một cảnh sát già nhận nuôi... Mười tám tuổi đã làm nằm vùng, liên tục làm suốt mười năm mới trở về đội. Tổ chức vừa mới giới thiệu đối tượng cho anh ấy, thậm chí chưa kịp lập gia đình thì... đã ra đi như vậy rồi...”

Không ngờ còn có chuyện này, Lâm Kỳ Chiêu ngây ra:" Đối tượng Ia " Chính là khoa trưởng Phàn từng đến chỗ chúng ta, khi nghe tin, cô ấy đã ngất xỉu tại chỗ." Quách Vĩ vừa lau khô nước mắt, nhưng lại bật khóc tiếp, nói đứt quãng: "... Tôi nghe trưởng khoa trưởng Phàn kể, những năm qua anh ấy vẫn luôn tìm kiếm cha mẹ ruột của mình, nhưng đến giờ vẫn chưa tìm thấy. Khi thu dọn di vật của anh ấy, ngoài một đống huy chương ra, chẳng còn gì cả, ngay cả một lời trăn trối cũng không có..."

Lâm Kỳ Chiêu nhẹ nhàng võ vai hắn, hai hàng nước mắt lặng lẽ tuôn rơi, khẽ nói: “Cậu đã lầm rồi, thứ anh ấy đã để lại nhiều hơn thế... Lúc đó, khoảng cách giữa hai người họ đến điểm nổ chưa đến mười mét. Với khả năng của chính ủy Đảng, có thể anh ấy có cơ hội sống sót, nhưng Tiểu Mộc thì chắc chắn không. Vậy mà bây giờ, Tiểu Mộc vẫn bình an vô sự... Anh ấy hiểu rõ hơn chúng ta về danh dự, lời hứa và nhân phẩm. Những gì anh ấy để lại còn nhiều hơn những gì chúng ta tưởng.” “Đừng buồn nữa, hai ngày sau chúng ta cùng đến tiễn anh ấy” Thân Lệnh Thần an ủi. Quách Vĩ nghẹn ngào, gật đầu:

Bên này Quan Nghị Thanh lại quên mất mình định nói gì, khi được Thân Lệnh Thân nhắc nhở mới nhớ ra, nói: “Tôn Thanh Hoa và Quản Hướng Đông vẫn còn đang bị hạn chế tự do, bây giờ chuyện xong r6i

“Ồ, tôi quên khuấy mất việc này, mau thả họ ra.”

“ Còn chuyện của Đại Quỳnh Thi ...

” Quan Nghị Thanh ngập ngừng, cô rất áy náy ở chuyện này, khi đó chuyện gia đình Đại Quỳnh Thi có vấn đề, gần như ngày nào cũng gọi điện cho cô, cô lại không thể ở bên cạnh an ủi bạn mình, cô cứ nghĩ, nếu ngày đó mình giành nhiều thời gian hơn cho Đại Quỳnh Thi, có lẽ mọi chuyện không đến nỗi này. Dù cô biết, mình không nên nghĩ thế, nhưng không kìm được áy này:

“Thôi để tôi làm cho ..” Lâm Kỳ Chiêu vừa nói vừa ký tên giấy tờ Quan Nghị Thanh đưa tới, nghĩ lại dường như vẫn chưa ổn, hắn quyết định tự mình đi xử lý:

Nơi giam giữ không xa, khi hai người được thả ra thì đã có vẻ tiêu tụy nhếch nhác. Lâm Kỳ Chiêu và Thân Lệnh Thần liên tục xin lỗi. Quản Hướng Đông còn có thể chấp nhận, nhưng Tôn Thanh Hoa thì không chịu nổi, hắn lớn tiếng chửi bới, vỗ đùi hỏi thăm nữ giới trong nhà tất cả của mọi người, đòi một lời giải thích.

Đối phó với hạng người ngang ngược như vậy, cách của Thân Lệnh Thần rất trực tiếp, hắn thẳng tay tát “bốp” một cái và hét lên: “Cậu chửi gì? Giam các người là để bảo vệ đấy, có biết bên ngoài vừa xảy ra chuyện lớn thế nào không?”

“Mẹ nó chứ, ông dám đánh tôi... Tôi sẽ kiện ông ra tòa! Biết tôi là ai không?” Tôn Thanh Hoa hét lên, định xông vào gây sự. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt người khác, nhận ra tình thế không ổn, hắn ngập ngừng giơ tay lên hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Thôi xong rồi... Tiểu Mộc chết rồi phải không? Tôi biết mà, các người cứ để y đi chịu chết... Chuyện này chưa xong đâu! Nếu huynh đệ của tôi chết, tôi sẽ phơi bày hết bộ mặt xấu xa của các người...”

Quản Hướng Đông liên tục kéo Tôn Thanh Hoa lại, nhưng hắn đùng đùng nổi giận.

"Tiểu Mộc không sao, chỉ bị thương nhẹ ... Đồng chí Đảng Ái Dân đã hy sinh, anh ấy hy sinh để bảo vệ Tiểu Mộc... Chi tiết họ sẽ nói cho các cậu biết, hãy trân trọng điều đó đi Thanh Hoa, có lẽ còn nhiều điều khiến cậu sốc hơn nữa." Lâm Kỳ Chiêu lạnh lùng buông một câu, rồi quay người rời đi cùng Thân Lệnh Thần:

Tôn Thanh Hoa nhảy dựng lên, hét to: "Không thể nào, ai có thể hạ gục được Ngốc Đản chứ?"

Không ai để ý đến hắn. Lâm Kỳ Chiêu và Thân Lệnh Thần vừa đi được một đoạn không xa, liền nghe thấy Tôn Thanh Hoa bắt đầu khóc gào: “Ngốc ca... Ngốc ca, xin lỗi anh, tôi không ngờ mọi chuyện lại bi thảm như vậy, lúc anh đi tôi còn chửi anh nữa... hu hu...” Nghe thấy hắn khóc hai người kia thở dài, còn tin xấu hơn, theo điều tra Đại Quỳnh Thi trước kia vì chữa bệnh cho cha, tham ô tiền của khách hàng, thiếu chút nữa bị tố cáo, do Tôn Thanh Hoa bỏ tiền giúp cô thoát thân. Qua Tỳ khai, bọn họ đảm nhận nhiệm vụ rửa tiên cho Tôn Đại Niên qua thị trường chứng khoán, chưa xác thực lời khai của hắn, Đại Quỳnh Thi nói cô không biết chuyện rửa tiền, bất kể thế nào dính vào vụ án lớn thế này thì rắc rối không nhỏ, đợi khi xác định không liên quan cũng mất nhiều thời gian.

Chỉ có thể than một câu hồng nhan bạc mệnh thôi.

" Nghe nói Đại Quỳnh Thi từng là người tình trong mộng của Tiểu Mộc." Lâm Kỳ Chiêu chợt nói:

" Giờ không phải nữa, cậu ấy niết bàn rồi." Thân Lệnh Thân chậm rãi nói, hắn dừng bước, suy nghĩ một chút nhưng không hỏi thêm gì nữa. Đúng rồi, người sống sót đó đến giờ vẫn chưa nói một lời nào...

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Đô Thị · Đang thịnh hành

Thần Hào: Có Tiền Về Sau, Các Nàng Dâng Lên Trung Thành [Convert]

Thần hào, nhiều nữ chính, năm thứ nhất đại học vừa khai giảng Quyển sách lại tên « thành thần hào về sau, ta muốn làm gì thì làm », « mới vừa lên đại học, thần hào hệ thống tới », « có hệ thống về sau, ta thành sân trường nam thần ». […]
5.0 766 Chương
Đề Cử · Đang thịnh hành

Đô Thị Chi Bất Tử Thiên Tôn [Convert]

Ở trong biển máu quật khởi, theo tịch diệt trung sống lại, làm lôi đình cắt trường khoảng không, Diệp Hiên theo trong biển máu đi ra … PS: Quyển sách hắc ám văn, nhân vật chính lãnh khốc vô tình, quyển sách không phải Thánh Mẫu, không phải thấy nữ quỵ, nhân vật chính […]
5.0 1916 Chương
Ảnh bìa của Mỗi Ngày Khí Lực Của Ta Tăng Trưởng 100 Cân (Dịch)
Trọn bộ
Huyền Huyễn · Đang thịnh hành

Mỗi Ngày Khí Lực Của Ta Tăng Trưởng 100 Cân (Dịch)

Mỗi Ngày Khí Lực Của Ta Tăng Trưởng 100 Cân (Dịch) Giang Thạch xuyên việt rồi, tiến vào một cái Vương triều loạn lạc những năm cuối, loạn quân nổi lên bốn phía, yêu tà tàn phá bừa bãi, bình dân bách tính bình thường sống bữa nay lo bữa mai. Nhưng mà may mà […]
5.0 856 Chương
Convert · Đang thịnh hành

Tế Tự Trăm Năm, Ta Trở Thành Tiên Tổ Bộ Lạc [AI]

Tế Tự Trăm Năm, Ta Trở Thành Tiên Tổ Bộ Lạc [AI] – Bộ này do AI viết nhé. Ae ai không đọc được AI có thể bỏ qua….. Giới thiệu: Xuyên qua đến đất hoang, Thẩm xán bởi vì thân thể ‘ gầy yếu ‘ trở thành nướng viêm bộ lạc tổ miếu thủ […]
5.0 538 Chương
Convert · Đang thịnh hành

Đệ Tử Của Ta Đều Quá Nghịch Thiên Rồi! [AI]

【慢節奏】Truyện AI viết ae lưu ý trước  khi  đọc nha…………  !!!】 Tu luyện giới có một cái thiết luật: Trăm triệu không thể trêu chọc lục huyền. Bởi vì hắn các đồ đệ đều quá nghịch thiên! Đại đồ đệ gió lốc nữ đế: Chế tạo gió lốc hoàng triều, trở thành Nam Hoang bá […]
5.0 1991 Chương
Ảnh bìa của Báo Thù Của Rể Phế Vật
Trọn bộ
Dị Năng · Đang thịnh hành

Báo Thù Của Rể Phế Vật

Tác giả: Bán Thân Cho Tư Bản Thể loại: Đô Thị, Ngôn Tình, Dị Nặng Giới thiệu: Ba năm trước, Lâm Hiên bị chính vợ mình sát hại tàn nhẫn. Ba năm sau, cô ả lại trở thành nữ thần tổng tài người người ao ước, chuẩn bị tái hôn. Lâm Hiên không chết, vào […]
5.0 50 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...