Từ Đồng Lôi vội vàng chạy tới, đối phương ra hiệu bảo hắn ngồi xuống. Cẩu Tử đưa tay sờ vào thắt lưng của hắn, hắn liền căng thẳng. Ngay lúc đó, Yêu Tử dùng súng chĩa vào thái dương của hắn quát khẽ: "Đừng động đậy."
" Hả, làm gì vậy, huynh đệ trong nhà cả ...' Từ Đồng Lôi hoảng sợ:
Cẩu Tử nhanh tay, thò vào thắt lưng của Từ Đồng Lôi rồi rút ra một thứ gì đó cứng ngắc, hóa ra là một xấp tiên được buộc thành dây. Hắn lục soát từ trên xuống dưới, phát hiện tên này mang theo không ít tài sản, hai chiếc đồng hồ, bốn thỏi vàng nhỏ, và cả một xấp thẻ ngân hàng. Mỗi thứ bị móc ra đều bị quăng trước mặt.
Sắc mặt Từ Đồng Lôi tái mét, hắn căng thẳng lắp bắp: “Đầu là huynh đệ với nhau mà, có gì từ từ nói, số tiên này tôi chia cho mọi người một nửa.”
" Mày kiếm không ít nhỉ ... Con mẹ mày có phải lén xuất hàng mà không nói không?" Yêu Tử nổi giận:
Từ Đồng Lôi sững người, sau đó lập tức hiểu ra:" Thằng chó, mày mách lẻo..."
Mộc Lâm Thâm cười nhạt, mày bất nhân đừng trách tao bất nghĩa:" Đại ca xem đi, hắn tự thừa nhận rồi ..."
" Mẹ mày, phun rắm à?" Từ Đồng Lôi biết tính nghiêm trọng sự việc, xông tới đấm Mộc Lâm Thâm ngã nhào: Cau Tử lao tới kéo hắn lại:" Mẹ mày chứ, định bịt miệng a2"
"Tao bịt miệng cái gì, chúng mày điên rồi, làm sao tao có vấn đề được, chúng mày ngu hay sao, nó sắp chết nên cắn can thôi ...' Từ Đồng Lôi vừa sợ vừa cuống:
" Còn nhớ thằng Hòa Thượng không ... Ở An Dương nếu không có tôi lên tiếng cảnh báo, vậy cả cái xe tiên đã giao cho cảnh sát rồi, tôi không tin hắn không nhận ra đó là cảnh sát ..." Mộc Lâm Thâm cố gắng lấy sức nói:
Quả nhiên Từ Đồng Lô mắc bẫy:" Làm gì có chuyện đó, Hòa Thượng không nhận ra đó là cảnh sát thôi, mày đừng vu vạ."
Chết là ở câu này thôi, Yêu Tử lập tức chĩa súng vào Từ Đồng Lôi, mặt hung tợn:" Cái gì, chúng mày đã mang cả xe tiền đi bán, rồi còn bị cảnh sát gài bẫy?... Con mẹ mày, thế không phải cảnh sát đã bám theo mày rồi à?"
" Con mẹ mày, thằng ngu này, mày chê chúng ta sống quá lâu, muốn kéo cả bọn chết cùng à ... Mẹ mày, mày đi khắp nơi bán hàng như
vậy ...' Cẩu Tử nổi điên, đây là hành vi vi phạm tổ chức nghiêm trọng: Từ Đồng Lôi biết không cãi được, cậy già lên mắt, đầu dí vào súng, nhìn thẳng vào Yêu Tử: “Bắn đi, mày tưởng có súng thì ghê gớm lắm à, cứ thử bắn một phát vào đây cho tao xem... Đầu là những kẻ lấy mạng kiếm ăn cả, ai sợ ai chứ? Bán thì đã bán rồi thì làm sao? Tao liều mạng làm việc, chẳng lẽ không được kiếm chút tiền ngoài à?... Tao chia bọn mày một nửa, mỗi đứa đi đường của mình, đừng có mà lải nhải nữa, chẳng phải chẳng có chuyện chó gì sao?"
Quả không hổ là kẻ tay lão luyện giang hồ, hắn trực tiếp đánh trúng điểm yếu của hai tên kia. Cả hai nhìn xuống số tiền thật chất đống trên mặt đất, cùng bốn thỏi vàng sáng loáng, ánh mắt đã bắt đầu lung lay. Đúng vậy, ai mà chẳng vì chút tiền mới làm cái nghề này, đâu nhất thiết phải liều mạng sống chết đến thế?
Không được, không thể để bọn chúng bình tĩnh lại, Mộc Lâm Thâm nhìn đau từ từ chống người ngồi dậy: “.
.. Lôi ca, đợi đến khi xảy ra chuyện thì đã muộn rồi. Tôi đã nhắc anh không chỉ một lần, việc anh làm quá nguy hiểm. Ở An Dương suýt nữa bị tóm gọn, còn ở Hiếu Cảm, anh và Hòa Thượng lại tìm gái ăn chơi suốt ba ngày trời. Nếu thực sự bị để mắt tới, thì có hối hận cũng chẳng kịp nữa đâu... Anh quá bất cẩn, tất cả các người đều quá bất cẩn. Sao có thể vận chuyển hàng vào ban đêm được? Phải làm vào ban ngày, phải đường hoàng mà vận chuyển mới không khiến người khác nghi ngờ... Đêm hôm thế này, nhỡ có kẻ mai phục, các người cũng chẳng nhìn thấy gì cả đâu... Tôi dám đảm bảo, không phải Lão Từ thì chính là Hòa Thượng, chắc chắn có một người trong số đó đã bị theo dõi rồi ... Hãy trốn đi thôi, các huynh đệ, cảnh sát sắp đến nơi rồi. Tôi chưa bao giờ nói dối, sao các anh lại không tin tôi chút nào vậy?”
Chát! Cầu Tử vung tay tát Mộc Lâm Thâm ngã lăn ra đất.
Yêu Tử chán chường hạ súng xuống, vẻ mặt ngơ ngác nhìn quanh, bị lừa đến mức nghi ngờ đủ thứ, không biết nên tin vào điều gì nữa. Cuối cùng gã quyết định tin vào tiền, tiện tay cam đi hai thỏi vàng nói: “Đây là phí bịt miệng, nếu không có chuyện gì xảy ra thì cứ coi như tao chưa nhìn thấy gì”
" Có chuyện gì được chứ .." Từ Đồng Lôi chưa dứt lời, bên ngoài đã á một tiếng, rồi tiếng súng rộ lên:
" Hả?" Chuyện gì thế?" Từ Đồng Lôi sợ hãi quay đầu:
Mộc Lâm Thâm ở phía sau thừa cơ làm loạn:" Hỏng rồi, là Hòa Thượng đấy, hắn có vấn đề, hắn đang phát tín hiệu cho cảnh sát xông vào đây: “Mẹ nói” Cẩu Tử chẳng kịp nghĩ gì hết, rút súng ra ngay lập tức bắn một phát về phía Hòa Thượng Vương Lập Tùng:
Vương Lập Tùng hoảng sợ chui tọt xuống gầm xe, Yêu Tử cũng nổi điên, lao nhanh tới cửa, nhìn thấy bóng người lố nhố trên tường viện, tiện tay bắn một phát. Ngay lập tức, một loạt đạn tiểu liên đáp trả, hắn sợ hãi rụt cổ lại, không dám thò đầu ra nữa.
Từ Đồng Lôi đứng dậy, định chạy ra ngoài, nhưng lại không dám, hắn bò bằng cả tứ chi, men theo hướng cửa sau. Vừa tới cửa, Mộc Lâm Thâm hét lớn: “Đại ca, Lão Từ là kẻ phản bội, anh xem hắn định chạy trốn kìa!”
Tiếng súng vang lên dữ dội, không kịp suy xét gì nữa. Cẩu Tử và Yêu Tử vừa nhìn thấy Từ Đồng Lôi bò đi muốn chuồn, liên thuận tay bắn hai phát “đoàng đoàng”. Từ Đồng Lôi hoảng sợ ôm chặt đầu hét lên: “Không phải tôi, không phải tôi đâu... mau chạy đi!”
Hắn sợ quá độ, bò dậy chạy cho nhanh, đoàng, một phát súng đuổi theo, chỉ nghe Lão Tử hét lên rồi ngã lăn ra ngoài.
Trong chớp mắt, tiếng súng đùng đùng đoàng đoàng liên tiếp, đạn xối xả vào thân xe bồn, tóe ra những tia lửa. Đám công nhân có người chui vào trong bồn, có người nằm úp dưới gầm xe, những kẻ vận chuyển hàng hóa này hóa ra đều mang theo vũ khí, vài khẩu súng ngắn đáp trả lại, nhưng dưới sự áp đảo của hỏa lực tấn công mạnh mẽ, chúng hoàn toàn không thể ngẩng đầu lên nổi. Chỉ trong nháy mắt, từng người một co rúm lại, không dám ló đầu ra. Tiếng hét “Đứng im, không được động đậy!” vang lên liên tục không ngừng.
Bình luận