Chương 729: Chướng ngại trùng trùng. (2)

Chương 729: Chướng ngại trùng trùng. (2)

Khi cửa thông gió mở ra, người dẫn đầu vẫy tay gọi Từ Đồng Lôi. Vương Lập Tùng làm việc với vẻ bực bội, đứng dậy đi ra ngoài, Mộc Lâm Thâm vội vàng theo sau. Ở đây có một quy tắc bất thành văn, dù làm gì cũng không được tách riêng, dù chỉ là đi tiểu hay ngồi hố xí cũng phải có người đi cùng.

Khoảng thời gian thông gió trở thành lúc nghỉ ngơi hiếm hoi ở nơi này, cũng là lúc để mọi người tranh thủ thời gian giải quyết vấn đề vệ sinh. Nhà vệ sinh nằm phía sau xưởng, là nhà vệ sinh kiểu cũ, phía sau có tường bao cao hơn hai mét. Địa điểm này vẫn giống như lần trước, thực ra môi trường bên ngoài cũng chẳng khá khẩm hơn bên trong là bao. Không khí tràn ngập mùi lưu huỳnh, trên tường, trên mặt đất phủ một lớp bụi bẩn thỉu, mới đến một ngày mà hầu như ai cũng lấm lem cả rồi. Chẳng nhẽ không đánh răng rửa mặt luôn à?

Đoán đúng rồi đấy, vì tiên, tất cả thứ vụn vặt trên cuộc sống này đều bỏ hất.

Đứng cạnh nhà vệ sinh cũ, cả hai cùng tháo dây lưng giống hệt nhau. Mộc Lâm Thâm liếc mắt nhìn, thấy Vương Lập Tùng có vẻ tâm trạng không tốt, y bèn giả vờ quan tâm hỏi: “ương ca, anh sao thế?”

“ Cút đi, con mẹ mày gọi Từ Đồng Lôi là chú, lại gọi tao là anh, làm như tao kém một bậc vậy.” Vương Lập Tùng nổi giận:

“ Tôi không dám không gọi. " Thằng hèn, nhìn một cái là biết mày chẳng phải là thứ tốt đẹp gì."

" Chúng ta giờ là đồng bọn, phải quan hệ tốt với nhau, anh chửi tôi, anh là cái mẹ gì?" Mộc Lâm Thâm khích:

Vương Lập Tùng nổi giận, bàn tay to như cái quạt bồ túm lấy Mộc Lâm Thâm, nhấc bổng y lên. Hắn hung hãn nói: “Có tin tao quăng mày vào hố phân không?”

"Ôi dời ơi ... Cứu tôi, cứu tôi với ..." Mộc Lâm Thâm chỉ đợi có thế lập tức la như cháy nhà:

Chất rồi, Vương Lập Tùng hoảng hốt buông người ra, tiếng hét đó khiến một đám người từ trong xưởng chạy ào tới, tụ tập ở nhà vệ sinh. Mộc Lâm Thâm căng thẳng nép vào góc tường cáo trạng: “Chú ơi, thằng ấy đánh cháu.”

"Tao còn chưa ra tay cơ mà." Vương Lập Tùng rống lên:

“ Tức là mày định ra tay rồi, chú ơi, chú đổi cho cháu việc khác được không? Thằng này vẫn còn hận chuyện cũ, không chừng sẽ tìm cơ hội để xử cháu.” Mộc Lâm Thâm cố tình gây sự, y đã chọc giận Vương Lập Tùng hai lần rồi, chỉ là mỗi lần tên này ra tay đều quá nhanh, khiến cho nguyện vọng của Mộc Lâm Thâm là vừa hét vừa chạy ra sân trước để kiểm tra vẫn chưa thể thực hiện được.

“Cút đi, cũng không nhìn xem lúc nào mà còn nói nhảm.” Từ Đồng Lôi quát cho Vương Lập Tùng rời đi, mấy người công nhân kia cũng lững thững tản đi. Từ Đồng Lôi gọi Mộc Lâm Thâm lại, khoác tay lên vai y và bảo: “Cậu đừng chọc vào gã này, đầu óc đơn giản, cứng nhắc... Có tôi che chở, hắn không dám động đến cậu đâu. Tôi nói cho cậu biết, làm cái nghề này căng thẳng thần kinh cao độ, tâm trạng ai cũng tệ, tuyệt đối đừng gây chuyện đấy."

中 La gì?

"Chúng ta in tiền của Mỹ rồi bán cho ai đây? Ở chỗ chúng ta lại không thể tiêu được. Những người ở vùng núi đó chắc cũng chưa nhìn thấy đô la Mỹ bao giờ. Còn nếu in nhân dân tệ thì ra ngoài đã là tiền mặt rồi." Mộc Lâm Thâm tò mò hỏi, vẻ mặt ngây thơ như những người miền núi chưa hiểu biết nhiều:

"Bán cho người nước ngoài chứ ai. Chúng ta không thể chỉ lừa mình người nhà, phải nghĩ cách moi tiên người nước ngoài, làm họ không cảm thấy áy náy trong lòng." Từ Đồng Lôi đáp:

"ỒI" Mộc Lâm Thâm sớm đã đoán được điều này, ngạc nhiên giơ ngón tay cái lên khen ngợi: "Chú thật là tốt bụng, cháu quả là đi theo đúng người rồi."

"Đương nhiên rồi, chú đây là người tốt nổi tiếng, nếu không thì làm sao có thể để yên cho cậu sống sót đến giờ? Ngay cả Hòa Thượng cũng là do tôi nhặt về mà... Nào nào, khiêng thùng nước vào đi, coi như đổi không khí chút." Từ Đồng Lôi gọi Mộc Lâm Thâm, bước ra cửa chínhL Việc mà Mộc Lâm Thâm cố gắng tìm cách thực hiện nhưng không thành, lại vô tình đạt được, y cố kìm nén niêm vui thầm trong lòng. Nhưng vừa bước ra ngoài, lòng Mộc Lâm Thâm đã lạnh đi một nửa. Cánh cửa sắt phía trước bị khóa kín, hoàn toàn không thể nhìn thấy tình hình bên ngoài. Bầu trời xám xịt một màu sương mù ô nhiễm, nhìn xa một cái là chịu, nên chẳng thể dựa vào quan cảnh xung quanh định vị vị trí, đến mặt trời trên đầu lúc nào cũng mù mờ như hoàng hôn, chẳng biết giờ nào nữa là chuyện khác. Còn chiếc xe chở họ đến đây sớm đã biến mất không dấu vết.

Nơi này tuy không có chó giữ cửa, nhưng trên tâng hai của nhà máy lại xuất hiện một trạm gác. Khi lên đó ngoảnh đầu nhìn lại mới phát hiện, từ góc này có thể quan sát được các xe đi tới trên đường. Bên trong trạm gác, một nam tử tóc rối bời, miệng ngậm thuốc lá đang ngồi canh chừng. Ngoài cửa sổ, trên bàn có đặt một giá đỡ ba chân, một ống nhòm đơn dài khoảng một thước đang hướng về phía đường đi. "Khiêng hai thùng lên... Này, Cẩu Tử, tình hình yên ổn chứ? hả" Từ Đồng Lôi ra hiệu cho Mộc Lâm Thâm khiêng những thùng nước tinh khiết, tiện miệng hỏi người này một câu.

Gã kia lười biếng đáp: "Cả bóng ma cũng chẳng thấy đâu, sương mù dày thế này."

"Ông chủ có gọi điện thoại tới không?" " Hỏi thừa, nếu có tôi lại dám không báo cho anh à?”"

"Trông coi chặt vào đấu, tôi thấy tim đập mạnh thế nào ấy." Từ Đồng Lôi cứ thấy không yên tâm:

" Còn không đập thì chết mẹ rồi." Cẩu Tử cười nhạt, quay đầu nhìn Mộc Lâm Thâm. Còn Mộc Lâm Thâm đã nhận ra, thắt lưng của gã này phồng lên, không biết là máy bộ đàm hay vũ khí. Cau Tử liếc xéo một cái rồi nói: "Người mới à? Đừng có *** mà ló mặt lung tung."

"Tôi cũng muốn tìm người quen, nhưng phải có gan làm mới được chứ... Đi thôi." Từ Đồng Lôi nói, vẫy tay gọi Mộc Lâm Thâm. Hai người một trước một sau bước xuống cầu thang sắt. Khi vào cửa sắt, Mộc Lâm Thâm lo lắng ngoảnh lại nhìn một cái.

Dưới bầu trời xám xịt đầy sương mù ô nhiễm, hy vọng dường như ngày càng mỏng manh hơn...

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...