Chương 716: Trái tim bàng hoàng. (1)

Chương 716: Trái tim bàng hoàng. (1)

Ngày hôm đó, Mộc Lâm Thâm tỉnh dậy trong trạng thái mơ màng, vừa mở mắt ra, phát hiện trong lòng vẫn còn ôm một dáng hình mềm mại ấm áp. Trong cơn mơ hồ, y lẩm bẩm hỏi "Anh Tử, mấy giờ rồi?" nhưng sau đó tiếng cười khúc khích khiến y giật mình tỉnh táo hẳn. Lúc này, y mới nhận ra rằng mình đang nằm trên giường của một cô gái khác. Từ Đồng Lôi quả thật rất biết cách sống, hắn nán lại thành phố này chỉ để ăn chơi, nhưng những kẻ lão luyện như hắn thậm chí chẳng thèm đến các tụ điểm giải trí. Mộc Lâm Thâm tận mắt thấy hắn chỉ cần đi loanh quanh vài vòng, trò chuyện với tài xế taxi, liền tìm ra được chỗ mấy "chim én" thường lui tới. Tên này cũng khá sành điệu, chỉ cần lắc nhẹ điện thoại là đã “câu” được một người.

Gái đĩ giang chân, thương nhân mở miệng, đó đều là những kỹ năng. Vừa gặp mặt đã tán dóc vài câu, thế là có người bầu bạn để cùng ăn, cùng ngủ, cùng đi dạo phố mua sắm, hơn thế Từ Đồng Lôi cũng "phát" cho Mộc Lâm Thâm một cô.

"Anh Tử là bạn gái của anh sao?" Mỹ nữ kia lười nhác cất tiếng, đôi tay mềm mại như rắn nước vòng qua cổ Mộc Lâm Thâm:

Câu hỏi này hơi khó trả lời, Mộc Lâm Thâm "ừm' một tiếng qua loa.

" Cô ấy có xinh đẹp không?"

"Đương nhiên."

“ Còn xinh đẹp hơn em a? Mỹ nữ chu môi ra: " Thảo luận vấn đề này là trái với tố chất nghề nghiệp của em, hơn nữa còn khiển trách lương tâm của anh đấy." Mộc Lâm Thâm khẽ vỗ vỗ má cô gái:

Mỹ nữ cười khúc khích, nói thẳng rằng nói chuyện với y còn thú vị hơn cả làm tình. Mộc Lâm Thâm nhìn đồng hồ, đứng dậy tắm rửa, rồi mặc quần áo. Lúc này, cô nàng nũng nịu nói: "Anh, đi chơi với em đi, dẫn em đi mua sắm quân áo."

"Em tự đi mua nhé ... Sáng nay anh có việc cần ra ngoài, liên lạc sau giờ trưa." Mộc Lâm Thâm rút tiền trong ví ra, y chẳng cần đếm bao nhiêu đã nhét vào áo ngủ của cô gái, kiểu tiêu pha phóng tay này quen rồi, búng mũi cô gái rồi mặc quần áo rồi mở cửa bước đi:

Mỹ nữ phía sau chợt nhận ra gọi với theo: "Này, anh, anh chưa cho em số điện thoại, làm sao liên lạc đây?"

" Không sao, anh sẽ liên lạc với em." Giọng Mộc Lâm Thâm vang lên thì người đã đi rồi, ở loại chuyện nam nữ này, y ôn nhu thì rất ôn nhu, kể cả là với gái gọi chăng nữa cũng khiến em gái đó cảm thấy như ở bên tình nhân, nhưng khi mặc quần rời đi cũng rất dứt khoát:

Ba người đã chia tay nhau, đến nay đã là ngày thứ ba vẫn chưa thấy ai cả. Theo thỏa thuận, nếu không gặp được người thì sẽ gọi vào một số điện thoại. Nhưng lúc này, Mộc Lâm Thâm lại do dự, không biết nên đi hay ở lại. Mộc Lâm Thâm vội vã bước ra khỏi căn hộ đơn thân mà cô gái kia thuê, vừa đi vừa suy nghĩ, khó khăn lắm mới giành được sự tin tưởng, có cơ hội trốn thoát, bỏ lỡ cơ hội này thì thật đáng tiếc. Hơn nữa, nhớ lại môi trường sản xuất và buôn bán tiền giả độc ác như thế, y vẫn còn cảm thấy sợ hãi, lúc đó vì lo cho mạng sống nên cắn răng mà làm, chứ giờ dại gì mà tự ngược bản thân lân nữa.

" Soái ca, đã mua vé chưa?" Tài xế hỏi:

Mộc Lâm Thâm hoảng hốt quay đầu nhìn, sợ đến mức thốt lên một tiếng, tài xế vừa cởi mũ ra, ai dè là Đảng Ái Dân đang nhe răng cười với y: "Không ngờ tôi đến nhanh như vậy chứ?"

" Đồ ngốc, nhanh cái đếch gì, có mà chậm thì có, bọn chúng xuất hết hàng rồi mới mò tới, dù có tìm được người ta cũng tay trắng rồi, anh còn bắt cái rắm ấy." Mộc Lâm Thâm mắng:

" Không sao đâu, thả dây dài mới câu được cá lớn ... Tranh thủ thời gian đi, nói cho tôi biết phát sinh chuyện gì?" Đảng Ái Dân giục:

Lúc này, Mộc Lâm Thâm giống như một chiếc máy học lặp lại đã được chuẩn bị sẵn, kể cho Đảng Ái Dân nghe về việc y đã tìm tới hang ổ của Từ Đông Lôi như thế nào, bị đánh ngất ra sao, bị bịt mắt và chuyển đến tỉnh Hà Nam, rồi làm việc trong một phân xưởng tối tăm không biết bao lâu. Sau đó là cả hành trình đi va phía nam, tuồn hàng triệu tiền giả đựng lẻ trên xe ra ngoài, rồi ẩn náu ở thành phố gọi là Hiếu Cảm... cho đến tận bây giờ.

" Cậu có người quen ở đây à?" Đảng Ái Dân chỉ tiểu khu Mộc Lâm Thâm vừa đi ra:

" Quen cái gì, câu một em chim én thôi, chỉ cần anh trả tiền, người ta trở thành tình lữ tạm thời của anh, cùng anh đi chơi, làm tình, còn cả nấu cơm... '" Mộc Lâm Thâm giải thích sơ qua, mấy em gái này không phải là dân chuyên phục vụ ở tụ điểm giải trí, coi đây như làm thêm:

“ Gái gọi thì nói là gái gọi, bày đặt chim én cái gì chứ, làm như tôi không biết cậu là loại gì ấy.”

“Mẹ nó, đã không biết còn ra vẻ, gái gọi là gà rừng, chúng bay khắp nơi, còn chim én khác, gọi là En vì có tổ...

"... Thôi, thôi, loại việc này cũng không cần kể cho tôi." Đảng Ái Dân cắt lời, hắn không có nhu cầu phân biệt giữa gà rừng và chim én:" Hai tên kia cũng ở cách đây không xa, hẹn nhau thế nào?”

" Buổi chiểu gặp mặt, nếu thất tán thì gọi điện liên hệ, thế thôi, tôi có số."

" A, bọn chúng tin tưởng cậu tới mức đó rồi cơ đấy, vậy ý cậu là thế nào đây, đang định chuồn à?" " Làm sao? Bằng vào số tin tức tôi đã cấp cho các anh trị giá không thấp đâu đấy, cấp tin miễn phí rồi, còn muốn cái gì nữa?"

" Cậu tự nguyện nhảy vào, giờ lại bỏ dở giữa chừng, không phải phong cách của cậu." Đảng Ái Dân khó hiểu:

Mộc Lâm Thâm cười khổ không thôi:" Có phải tôi tự nguyện đâu."

" Vậy sao lại tìm đến hang ổ của Từ Đồng Lôi?"

"Thực ra tôi định giả làm người mua tiền giả, dụ chúng ra ngoài, hoặc lừa chúng một vố, moi ít tiền, coi như đền bù cho một huynh đệ bị chết của tôi. Nếu không lấy được tiền thì bán chúng cho các anh cũng được ... Trước lúc vào tôi đã nói với Đại Hồ Lô rồi, nếu không thấy tôi ra ngoài thì báo cho Lão Thân, con mẹ nó chứ, chẳng ai tới cứu tôi cả là sao? Là Đại Hồ Lô làm hỏng việc, hay Lão Thân coi thường chuyện này?” Mộc Lâm Thâm tức giận, thông minh lại bị thông minh hại, cú ngã này thật oan uổng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...