Chương 706: Bản tính ngông nghênh. (4)

Chương 706: Bản tính ngông nghênh. (4)

Lúc này, Từ Đồng Lôi vừa bình tĩnh lại sau niềm vui hoàn thành một giao dịch. Hắn cùng Vương Lập Tùng đang cùng nhau chia tiền, cuối cùng rất keo kiệt rút ra một xấp mỏng, khoảng vài nghìn tệ, rồi nhét vào túi của Mộc Lâm Thâm đang lái xe, dặn dò: “Của cậu đấy, không được nói với ai đâu đấy."

Chừng này tiền với Mộc Lâm Thâm mà nói chẳng b6, y nhận ca xăm khó, kiếm chẳng kém gì, thế mà vẫn phải tỏ ra tươi hớn hớn, liếm nước bọt đếm ngay tiền tại chỗ:" Úi chà, kiếm tiền ngon thế này tôi dại gì mà đi nói với ai chứ.

"Đúng vậy, cứ coi như chẳng có gì xảy ra ... Sau này nếu có ai hỏi, cậu là cháu trai lớn của tôi đấy." Từ Đồng Lôi giọng điệu đúng bản chất gian thương, vừa thấy lợi cái là nhận Mộc Lâm Thâm làm đứa cháu hờ khiến địa vị của y trong nháy mắt bị hạ xuống một bậc.

" Vâng, biết rồi chú." Mộc Lâm Thâm thuận nước đẩy thuyền:

"Nhìn xem, thằng nhóc này thật hiểu chuyện ... Ê, Hòa Thượng, sau khi quay về thì bắt đầu in, sắp xếp cho cháu tôi một cuộc sống nhẹ nhàng chút, đừng để nó vất vả quá." Từ Đồng Lôi an bài:

"Vâng, không vấn đề gì." Vương Lập Tùng vừa cất một xấp tiên dày vào túi, hoàn toàn không ngại ngần làm cái ân huệ thuận tiện này:

Con mẹ nó chứ, còn phải in nữa sao? Vừa rồi đã chuyển đi hai xe rồi mà? Mộc Lâm Thâm nghe xong cảm thấy rùng mình, liên cẩn thận hỏi: "Chú, cũng phải cân một khoảng thời gian để tiêu thụ chứ, chắc là được nghỉ vài ngày đúng không?”

"Chuyện này không thể nói với cậu được, dù sao cậu cũng phải làm việc, nên chuẩn bị tâm lý sớm đi. Đợt in kế tiếp sẽ mất khoảng ba đến năm ngày, xong xuôi thì chúng ta lại đi chơi ... Tôi cảnh cáo cậu đấy, đây là chuyện lấy đầu ra làm ăn, không bị bắt thì không sao, chứ một khi bị tóm thì coi như hết đường sống đấy, nên làm ăn tử tế vào, giữ mồm giữ miệng ..." Từ Đồng Lôi tâm trạng rất tốt, còn dạy Tiểu Mộc một bài học kinh doanh cùng với những điều cần chú ý.

Mộc Lâm Thâm nghe xong, trong lòng cảm khái vô cùng, mình đúng là có duyên với bọn tội phạm mà, bất tri bất giác, y đã được Từ Đồng Lôi coi như người thân tín. Không kìm được tự nhủ, làm người tốt thì va vấp đủ đường, chẳng cái gì ra hồn, tán mấy em gái cũng không nổi, một em thì giờ coi mình như kẻ thủ, một thậm chí còn không dám theo đuổi người ta ... Vậy mà sao làm kẻ xấu lại thuận lợi thế này? Mới có mấy ngày thôi mà một kẻ từ muốn giết mình, lại nhận mình làm cháu .. Trong lòng y lẩm nhẩm, Nghị Thanh, Nghị Thanh, chuyến này cô nhất định phải nhanh chóng tìm được tôi đấy nhé, nếu không tôi sẽ trở thành tội phạm thật mất.

Đảng Ái Dân cùng nhóm của mình đã đến thành phố An Dương vào lúc năm giờ sáng. Họ lập tức đến chỉ đội điều tra hình sự, nơi đó đã nhận được thông báo nên chờ đợi từ lâu. Vừa xuống xe, không nói nhiều lời, yêu cầu gặp các nhân viên trực ban muốn đến hiện trường ngay lập tức. “Sao vậy, cảnh sát Đảng?” Cảnh sát làm nhiệm vụ cảm thấy kỳ lạ: "Đừng hỏi nhiều, lên xe đi." Đảng Ái Dân nói, rồi dọn sạch một chiếc xe, hai người dẫn đường. Trên đường đi, hai người kể lại chỉ tiết theo yêu cầu, họ đã gặp ai, kiểm hàng ra sao, phân chia thế nào, rồi thất bại, sau đó khi điều tra ngược lại mới phát hiện có một người khác cũng xuất hiện tại hiện trường nhưng không vào trong phòng.

" Hiện trường có ghi hình giám sát không?" Đảng Ái Dân hỏi:

"Có, thời gian rất ngắn, người đó vào chỉ đi vệ sinh một chút, sau đó lên phòng bao tầng hai, nói vài câu thôi." Cảnh sát làm nhiệm vụ nói vắn tất:

" Này, trên người anh...” Đảng Ái Dân dưới ánh sáng mờ ảo của buổi sáng, nhìn thấy hình xăm trên người viên cảnh sát làm nhiệm vụ: Người kia ngượng ngùng nói: “Để trông cho thật hơn chút, tôi vẽ cả người, nhìn rất chân thực, phải dùng thuốc mới rửa được.”

"Thế này không phải là cởi quân đánh rắm à, hình xăm ở mỗi nơi đều có sự khác biệt và ý nghĩa riêng, không phải lấy hình vẽ bừa lên là được đâu, chắc chắn là bị lộ ở chỗ này rồi." Đảng Ái Dân chợt thông minh một lần, Tiểu Mộc là thợ xăm, chắc chắn chỉ cần nhìn qua là biết ngay đây là thứ hàng giả:

" Nhận ra sao được, chúng tôi chỉ nói hai câu, từ đầu tới cuối nói chuyện chưa đầy một phút." Cảnh sát còn lại không tin: "Đôi khi nhìn người, chỉ cần một ánh mắt là đủ." Đảng Ái Dân thở dài, lúc này cũng cảm khái vô cùng, mấy năm trước chàng trai đó coi làm nội tuyến như trò chơi, ai có thể ngờ rằng vài năm sau, y lún vào không thoát ra được:

Vội vã đến khách sạn, nơi đó đã bị phong tỏa theo yêu cầu. Đội cảnh sát hình sự do Đảng Ái Dân dẫn đầu chẳng màng gì khác, thậm chí bò trong nhà vệ sinh từng chút một để tìm manh mối, còn lật từng tờ giấy vệ sinh đã dùng qua. Sau nửa giờ đồng hồ mà chẳng tìm được gì, Đảng Ái Dân bất lực, đành lên phòng bao.

Đáng tiếc, nơi này đã bị nhân viên phục vụ dọn dẹp sạch sẽ rồi, khăn bàn đã được thay, mặt bàn bây giờ trống trơn. Hai cảnh sát đóng giả "người mua" để giao thiệp chỉ thu được dấu vân tay, và qua đó truy vết được danh tính của một người tên là "Mộc Vạn Bác". Hai người đưa tin này cho Đảng Ái Dân, hắn chỉ mỉm cười và nói: "Tôi biết cái danh tính này."

" Anh còn biết gì va người này nữa?" Hai cảnh sát kia hỏi gấp:

Đảng Ái Dân nhìn hai người này, vốn không dám tiết lộ tình hình vụ án, nhưng lại không thể thiếu sự hỗ trợ từ địa phương. Hắn do dự nói: "Đây là việc tuyệt mật, nếu tôi nói cho hai anh biết, thì tôi sẽ phải đưa hai anh đi cùng."

Hai người nhìn nhau, trong lòng đã hiểu rõ, người có hình xăm giơ tay chào Đảng Ái Dân và nói: "Thôi không biết nữa thì hơn, tôi thuộc diện đã bị lộ rồi."

Nói xong hai người đó lặng lẽ rút lui, họ quá hiểu người ở vị trí đó nguy hiểm cỡ não.

Lại một lần nữa, mọi người bắt đầu lật tung từng ngóc ngách để tìm kiếm: chỗ ngồi, nơi đã tiếp xúc, khăn bàn đã bị thu đi. Một cảnh sát hình sự đang cúi dưới gầm bàn bỗng phát hiện ra điều gì đó, vui mừng reo lên: "Thầy, có phải cái này không?”

Hắn chỉ tay vào một khe hở dưới thanh ngang của mặt bàn, nơi có một tờ tiên giấy bị nhét vào.

"Ha ha ha... Tôi đã nói mà, nếu thằng nhóc này phát hiện ra là cảnh sát, chắc chắn nó sẽ giở trò..."

Đảng Ai Dân cười đầy phấn khích, cẩn thận gỡ tờ tiền giấy ra. Tất nhiên là tiền giả! Mở nó ra, trên tờ tiền có vài chữ được khắc bằng vật sắc nhọn. Cố gắng nhận diện, đó là ba chữ này:

Xe hóa chất!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...