Quả nhiên là có ghi âm, Mộc Lâm Thâm vừa lên xe vừa gặm gà, còn Vương Lập Tùng thì liên tục nghe lại đoạn ghi âm được lấy từ thiết bị giấu trên người y. Thủ đoạn này thật sự rất xảo quyệt, cho dù có gặp cảnh sát mà bị bắt, thì cũng chẳng liên quan gì đến chúng.
Vội vã bắt xe vê thành phố, không bao lâu sau chiếc xe quen thuộc xuất hiện, cả hai lại ngồi vào trong xe của Từ Đồng Lôi. Vương Lập Tùng đưa đoạn ghi âm cho Từ Đồng Lôi nghe, Từ Đồng Lôi hỏi: “Có đáng tin không?”
“Gần như vậy, không giống người lương thiện. Một tên có hình xăm trên hai cánh tay, còn tên kia lớn tuổi hơn một chút, trông cũng không phải dạng tốt lành gì.” Vương Lập Tùng miêu tả, đó là lúc hắn liếc nhìn thấy khi hai người kia rời đi:
“Vậy thì có thể làm vụ này rồi, còn hơn một tiếng nữa. Người do Lão Hán liên hệ, hẳn là đáng tin.” Từ Đồng Lôi nói, rồi nổ máy xe:
“Hai vị đại ca, tôi có thể nói một câu không?” Mộc Lâm Thâm giơ tay lên, như học sinh xin phát biểu:
" Có lời thì nói, có rắm thì đánh đi." Vương Lập Tùng gắt:
" Hai thằng đó là cảnh sát đấy." Mộc Lâm Thâm đột ngột ném ra một quả lựu đạn:
Két một phát, Tử Đồng Lôi sợ hãi phanh gấp, làm Vương Lập Tùng không thắt đai an toàn theo quán tính húc đầu vào cửa kính, hắn lập tức nổi khùng quay ngoắt lại rống lớn:" Phun con mẹ mày rắm đấy à, dọa ai hả?"
" Là cảnh sát thật mà, tôi lừa anh làm gì?" Mộc Lâm Thâm thề:
Từ Đồng Lôi tức giận nhìn Vương Lập Tùng. Vương Lập Tùng vội phân bua: “Không thể nào, mẹ kiếp, có cảnh sát nào lại xăm mình để ra ngoài khoe khoang đâu?”
“ Vậy để tôi nói cho anh cách nhìn người. Thứ nhất, màu sắc của hình xăm rất sặc sỡ, đó không phải là thật đâu, không phải vừa mới xăm, thì là vẽ lên thôi. Hình xăm đã nhiều năm sẽ thấm vào da, màu sắc sẽ không sáng rõ nét như vậy. Thứ hai, chúng hoàn toàn không biết kiểm tra tiên giả, chúng chỉ lắc lắc nghe tiếng kêu, rôi sờ thử cảm giác hoa văn. Bình thường khi kiểm tra tiền giả, ít nhất cũng phải xem dải hologram, rồi kiểm tra hình bóng nước chứ? Hai người này rõ ràng là nghiệp dư, không phải dân buôn tiền giả... Còn điều thứ ba, hai tên đó trông giống lưu manh địa phương, nhưng chỉ giống về hình thức, còn thân thái thì không. Lưu manh nhìn người thường liếc xéo, nhưng hai tên này thì khác, ánh mắt của chúng nhìn chằm chằm như muốn giết người vậy... Vương ca, anh có thấy cách chúng di lai không? Có vẻ nghênh ngang hay không coi ai ra gì?” Mộc Lâm Thâm chỉ ra một loạt điểm đáng nghỉ:
Vương Lập Tùng sợ run lên:" Mày nói làm tao cũng nghi rồi, rốt cuộc là thật hay giả?"
“Tất nhiên là thật rồi, tôi từng làm đa cấp, tống tiền, lừa đảo, cả đột nhập trộm cắp. Tôi có nhiều kinh nghiệm đối phó với cảnh sát hơn các anh đấy. Ngày xưa, việc đầu tiên chúng tôi học khi kéo khách là cách nhận diện cảnh sát. Không học không được đâu, vì nếu bị bắt thì không phải bị giam giữ thì cũng bị phạt tiên.” Mộc Lâm Thâm đưa ra một lời giải thích không thể bắt bẻ cho hai người kia.
Từ Đồng Lôi cũng bị dọa sợ, hắn nhìn Vương Lập Tùng với vẻ không chắc chắn. Vương Lập Tùng rút điện thoại định gọi cho Khâu Quảng Hán, nhưng Từ Đồng Lôi vội giữ tay hắn lại, suy nghĩ một lúc lâu, rồi nhìn Tiểu Mộc đang gặm đùi gà.
Một người này đã hoàn toàn nằm trong tâm kiểm soát, còn người kia là một tay chân lâu năm. Vậy nên tin ai đây?
Gần đến 22 giờ, một chiếc xe van cỡ lớn bình thường nhấp nháy đèn, từ từ tiến đến gần cột biển báo năm cây số tại lối vào cao tốc An Thuỷ. Nơi đây tầm nhìn rộng mở, một con đường thẳng tắp dẫn đến trạm thu phí. Tài xế nhìn thấy đèn xe phía trước nhấp nháy ba lần, rồi lập tức lái xe vê phía chiếc xe đang bật đèn.
"Tới rồi."
“ Phát tín hiệu."
" Đừng hoảng, đợi bọn chúng đưa hàng ra mới ra tay." " Biết rồi."
Hai người trong xe đến liên hệ thì thâm, chiếc xe kia quay một vòng, rồi tiến lại gần sát phần sau của chiếc xe van. Hai tài xế mở tung cửa sau với một tiếng 'râm', qua gương chiếu hậu, họ nhìn thấy những gói hàng giấy xếp gọn gàng. Trong chốc lát, nhịp tim của cả hai tăng vọt.
Cốc cốc cốc, tiếng gõ vào cửa kính vang lên, hai người bên ngoài cúi người xuống, nhìn qua cửa sổ và nói: "Hàng đã đến, giao tiền."
" Còn chưa kiểm hàng.' Tài xế xuống xe:
Người giao hàng đuổi theo nói: "Nếu uy tín của tôi kém, các anh cũng không cần phải tìm đến tận đây. 100 cọc, chia thành mười gói."
"Mở ra." Tài xế ra lệnh:
"Ê... ê... Không có kiểu giao hàng nào như thế này đâu nhé. Anh bảo tôi tháo hết ra à? Anh nghĩ tôi kiếm được bao nhiêu tiền từ anh mà phải tốn công sức đến vậy?" Người giao hàng tức giận nói:
" Đúng thế, chúng tôi cũng không không ít tiền, không thể mua về thứ chất lượng thấp." Tài xế cương quyết:
" Con mẹ nó giả là giả, nếu hàng thật còn cần tới tìm tôi à?" Người đưa hàng càng giận hơn:
Tài xế bên nhận hàng bực mình, quay đầu lại rống lên:" Bảo bọn mày tháo ra thì bọn mày tháo ra đi, lải nhải cái gì hả?"
" Phì ... Con mẹ mày, lão tử không bán nữa." Người giao hàng cũng là tay nóng tính, phẩy tay áo bỏ đi:
Không thể để mất mối làm ăn này được, tài xế vội kéo người giao hàng lại, nói mấy câu ngon ngọt, trước tiên cứ xem hàng đã. Người giao hàng vừa quay đầu lại, vô tình nhìn thấy vài bóng người mờ ảo. Hắn liền căng thẳng, hét lên: "Ai đấy? Chết con mẹ mày đi! Muốn lừa tao à?" Hắn đẩy người nhận hàng một cái chạy về xe, người còn lại không theo kịp, bị người ngồi ghế phụ lái lao vào giữ lấy.
Trong chớp mắt, tiếng còi báo động cảnh sát vang lên, đèn cảnh sát nhấp nháy. Từ trong bụi cỏ, từ những góc tối bên ngoài đường, từ cuối con đường, xe cảnh sát và cảnh sát bao vây xung quanh. Tài xế bên giao hàng chưa kịp chạy xa đã bị đè xuống đất.
Cảnh sát cầm súng nhanh chóng kiểm tra xe. Lật ra, một thùng nhãn hiệu Mao Đài, lật tiếp, một thùng nhãn hiệu Ngũ Lương Dịch. Tài xế kinh ngạc hét lên gọi đội trưởng, mở liên tiếp vài gói hàng, tất cả đều ngớ người, toàn bộ là bao bì giả của các loại rượu nổi tiếng.
" Tiền giả đâu?" Cảnh sát quát hai người bị bắt:
" Tiền giả cái gì chứ? Chúng tôi bán nhãn hiệu giả, đừng có vu oan người tốt." Tài xế bị bắt ra sức chứng minh mình bị oan: " Con mẹ nó, làm việc này mà mày còn dám nhận là người tốt à ... Mang đi, thu đội, lập tức thu đội."
Đội trưởng vội vàng ra lệnh, hắn lo lắng nhìn xe qua lại cùng với bầu trời mỗi ngày một tối, buông tiếng thở dài sườn sượt ...
Đội điều tra hình sự thành phố An Dương đã thất bại trong chiến dịch dụ bắt một nhóm nghi phạm buôn tiền giả, chỉ thu giữ được một tập tiền giả phiên bản mới.
Mười phút sau, cuộc thẩm vấn đã có kết quả, nghi phạm mất tích sau khi liên hệ, nhưng đã bắt được với hai người giao hàng bán nhấn mác giả. Nghi ngờ rằng cảnh sát giả dạng người mua đã bị phát hiện, tình hình chỉ tiết đang trong quá trình điều tra...
Bình luận