Một ngày trôi qua...
Hai ngày trôi qua ...
Trong xưởng in không thấy ánh sáng mặt trời, đồng hồ sinh học sẽ nhanh chóng bị rối loạn, quá trình trao đổi chất cũng trở nên hỗn loạn. Nơi quái quỷ này, ngay cả việc đi vệ sinh cũng phải giải quyết ở góc xưởng, đừng mong được nhìn thấy ánh mặt trời.
Muốn dùng tai để nghe? Thôi bỏ đi, tiếng máy móc ầm ï lâu dần sẽ khiến anh quen với việc bị lãng tai.
Trong môi trường như thế này, làm việc hơn mười tiếng đồng hồ thì đừng nói đến chuyện chạy trốn, nếu có thể đứng dậy đi tiểu được đã là giỏi lắm rồi.
Lúc này, Mộc Lâm Thâm đã thay đổi hoàn toàn: đôi mắt mệt mỏi, hai bàn tay đỏ rực, quần áo tả tơi, người đầy mùi mồ hôi với các loại hóa chất. Y đang ngồi xổm phía sau máy cắt, xếp ngay ngắn những tờ tiền được truyền tải tới, rôi dùng dây giấy buộc lại. Đây là công đoạn duy nhất cần làm bằng tay. Xếp thành hai chồng, mỗi chồng mười bó, sau đó đẩy qua, máy ép nhựa sẽ đóng gói chúng lại. Ở công đoạn tiếp theo, chúng sẽ trở thành các gói hàng bọc trong giấy kraft. Sau vài ngày vất vả, những gói hàng đã chất cao như một bức tường, công việc vẫn còn tiếp tục.
Thức ăn thì khá tốt, thịt thà cả đống, rượu trắng, Red Bull thì không thiếu. Ăn uống và ngủ nghỉ đều không rời khỏi nơi làm việc, cùng lắm là khi tên "Hòa Thượng” kia vào ra lệnh dừng máy thì mới có thể ngủ được vài tiếng. Trong khoảng thời gian này, Mộc Lâm Thâm đoán rằng đó có lẽ là ban ngày, nhưng chẳng bao lâu sau, y không dám khẳng định chắc chắn nữa, chỉ biết mỗi lần mở mắt ra, công việc lại bắt đầu trở lại như cũ.
Reng... reng... reng... Một hồi chuông vang lên, giống như phản xạ có điều kiện, dây thần kinh của Mộc Lâm Thâm đột nhiên bắt đầu giãn ra, thả lỏng.
Đây là tiếng chuông báo ngừng làm việc. Khi tiếng chuông vang lên, sau khi in xong sản phẩm cuối cùng, người thợ phụ trách máy in liền kéo cầu dao để cắt điện.
Người đó luôn đeo khẩu trang, những nhân tài kiểu này thì Mộc Lâm Thâm không có cơ hội gặp mặt. Vừa kéo cầu dao xong, lập tức "Hòa Thượng" và Từ Đồng Lôi xuất hiện, rất lịch sự mời người thợ đi. Cả phân xưởng này chỉ có hắn là được ưu ái đặc biệt. Những người còn lại, tuy cũng khá hơn Mộc Lâm Thâm một chút, ít nhất họ có thể ra ngoài sân hít thở chút không khí, dù không mấy trong lành.
Điện bị cắt, máy móc ngừng chạy, nhưng trong tai vẫn còn ù ù vang. Vương Lập Tùng và Từ Đồng Lôi bước vào, người thợ đã được mời đi. Mấy công nhân hoặc đứng hoặc ngồi, nghỉ ngơi lấy sức, có người bắt đầu hút thuốc. Muốn hút thuốc phải tránh ra xa một chút, núp vào góc khuất, nếu không bị "Hòa Thượng" nhìn thấy, hắn sẽ đè ra đánh cho một trận. Đến đây, điều duy nhất mà Mộc Lâm Thâm học được là hút thuốc. Thu lu nép vào góc tường, y ninh bợ đưa thuốc lá cho hai người kia, châm lửa. Cả ba dựa vào tường hút thuốc, tuy cùng chung "một chiến hào", nhưng trong loại việc chết người này, tim ai chẳng vọt lên tận cổ. Vì vậy, suốt một thời gian dài, số câu chuyện trao đổi giữa họ có thể đếm trên đầu ngón tay. Nhưng hôm nay dường như khác hẳn, Mộc Lâm Thâm nhận thấy rõ ràng biểu cảm của hai người kia đã thoải mái hơn, hình như... những kiện hàng chất cao như bức tường kia sắp xong rồi. Đúng vậy, Mộc Lâm Thâm chợt hiểu ra, công việc này sắp kết thúc một giai đoạn rồi.
" Hôm nay hàng sắp đi hả?"
" Kiểu thế."
" Mẹ nó, công việc này không dọa người ta chết thì cũng làm người ta mệt chết."
" Không mật thì đâu ra tiền chứ."
Hai người nói chuyện, một người nói tiếng Khách Gia, một người nói tiếng phổ thông. Mộc Lâm Thâm nghe hiểu được. Khi còn du học, bạn bè miền nam của y khá nhiều, không ngờ những gì vô tình học được hồi đó hôm nay lại có thể dùng tới. Đôi mắt y đảo liên tục, vắt hết óc rồi, nhưng vẫn chưa tìm ra được kế sách nào.
“ Tôi người Tô Nam Mộc Lâm Thâm đáp:
"Trước kia chưa từng thấy cậu." Người dùng tiếng phổ thông ngọng ngịu hỏi:
“Tôi mới vào nghề.” Tiểu Mộc nói với thái độ khiêm nhường, nhưng trong lòng thì đang chửi con mẹ nó liên hồi. Hóa ra nhóm này đã làm việc cùng nhau từ lâu rồi sao? Trước đây họ còn từng phối hợp với nhau ư?
" Nhóc con, chuyến này cậu kiếm lớn rồi đấy, xem ra có thể yên ổn về nhà rồi." Một người cảm thán:
Dự kiến công việc sắp kết thúc, chỉ còn chờ lấy tiền rồi đi thôi. Nhưng càng đến lúc này, Mộc Lâm Thâm lại càng cảm thấy căng thẳng hơn. Đúng vậy, khi đã xong việc rồi, liệu họ có "giết lừa" không?
Cửa sấm một tiếng, tên cao lớn Vương Lập Tùng đứng ở cửa hô:" Ra ngoài làm việc."
Mấy công nhân khác nghe tiếng liên đi ra ngoài, nhưng Mộc Lâm Thâm không dám động đậy. Những ngày qua, y ngoan ngoãn đến mức chính bản thân cũng không thể tin nổi. Thỉnh thoảng gặp Từ Đồng Lôi và Vương Lập Tùng một lần, lúc nào cũng phải cẩn thận vạn phần, thậm chí hận không thể dùng hết tất cả kiến thức tâm lý học từng học để làm hài lòng hai kẻ khốn nạn này, chỉ mong chúng đừng coi mình là mối đe dọa.
Ở ngoài sân, tiếng động cơ xe vang lên ầm ầm. Vương Lập Tùng bắt đầu bước về phía góc tường. Mộc Lâm Thâm dập tắt đầu thuốc lá, căng thẳng đứng dậy, cúi đầu, khom lưng, hai tay buông thõng, toàn thân hơi run rẩy... Đúng rồi, đây là một loại ngôn ngữ cơ thể, truyên tải sự sợ hãi và căng thẳng, có thể khiến cảm giác muốn kiểm soát của đối phương được xoa dịu ngay lập tức.
Nói đơn giản, kiểu ngôn ngữ cơ thể này sẽ giúp tránh việc đối phương vừa gặp đã tát cho một cái hoặc đá một phát rồi mới bắt đầu nói chuyện.
Vương Lập Tùng đứng trước mặt Mộc Lâm Thâm, mũi "ừm' một tiếng dài, khen:" Làm khá lắm."
“ Dạ, Vương ca quá khen." Mộc Lâm Thâm cười nịnh.
" Đưa lên xe đi."
“À, vâng ạ.” Mộc Lâm Thâm đáp, lật đật chạy ra cửa. Mấy người bắt đầu đưa các gói hàng lên xe để chất hàng. Chiếc xe đó hóa ra là một chiếc xe bồn, trên thân có ghi “hóa chất nguy hiểm”. Lúc này trời vừa tối, một chiếc xe như vậy lưu thông trên đường... ai lại nghi ngờ chứ? Con mẹ nó, những kẻ làm tiền giả quả là tài năng, cách vận chuyển tiền giả này... phải nói là thiên tài. Khi Mộc Lâm thâm nhìn thấy họ đang đưa hàng vào từ phân dưới của thùng xe, bên kia đã bắt đầu chuẩn bị khí oxy-acetylene, y chợt nghĩ: thực ra phần trên của thùng xe vẫn là hóa chất nguy hiểm. Sau khi chất hàng xong, chúng sẽ hàn kín lại bằng acetylene, rồi phun sơn lên. Thế là chiếc xe có thể ung dung chạy trên đường. Loại xe này vốn chẳng ai kiểm tra, mà dù có kiểm tra thì cũng chỉ thấy hóa chất nguy hiểm thôi. Việc chất hàng lên xe diễn ra nhanh chóng, quả đúng như Mộc Lâm Thâm đã nghĩ. Xong xuôi, họ đậy nắp cấu trúc thép tròn lên, hàn bằng khí oxy-acetylene, đợi nguội một chút rồi phun sơn ào ào. Thế là chiếc bồn chứa lại trở ve nguyên trạng như ban đầu.
Đợi hai chiếc xe âm ầm rời đi rồi, mọi người lại bị đuổi về để dọn dẹp. Mau giấy vụn, hộp mực in, tất cả được nhặt sạch sẽ, thậm chí cả máy in cũng bắt đầu được lau rửa. Người thợ đeo khẩu trang cẩn thận tháo bản in xuống, lau chùi mực in. Đúng lúc Mộc Lâm Thâm đang hăng hái dọn dẹp thì Từ Đồng Lôi gọi y ra ngoài. Ra đến cửa, Từ Đồng Lôi nói: “Bên này không còn việc của cậu nữa, theo tôi đi.”
"Hà?" Mộc Lâm Thâm giật nảy mình:
" Mau lên." Vương Lập Tùng gọi, đi về một chiếc xe đỗ ở cổng:
“Ồ” Tiểu Mộc lén nắm chặt nửa chiếc tuốc-nơ-vít đã được mài dũa thành hung khí. Thực ra, y biết có vũ khí trong tay cũng chẳng có tác dụng gì, lúc này dù mình có vác cả đại đao của Quan Công thì cũng không thể địch lại gã từng học ở trường võ thuật Tung Sơn này. Lên xe, nổ máy, Mộc Lâm Thâm ngồi ở phía sau sợ tới run ban bật, lần này thì khỏi phải vờ vịt gì hết, run là run thật ...
Bình luận