Những lời thống thiết cùng thái độ hèn nhát, ninh bo của Mộc Lâm Thâm khiến Vương Lập Tùng không nỡ ra tay nữa. Từ Đồng Lôi thì cười ha hả, đứng dậy đá Mộc Lâm Thâm một cái rồi nói: “Đồ chết tiệt, mày đúng là làm đủ trò thật, còn từng làm đa cấp nữa cơ à... Đa cấp thì phải dựa vào miệng để sống, lời mày nói, tao không thể tin được.”
“Vậy anh cứ xem hành động của tôi đi, lừa đảo, gian lận, trộm cắp, cơ bản là tôi đã làm qua hết rồi, anh dùng tôi vào việc nào cũng được, tôi không kén chọn, không nề hà gì hết.” Mộc Lâm Thâm tự tiến cử, từ khi được cho ăn uống là y biết mình đã có hy vọng, phải tự mình cố gắng giành lấy cơ hội:
“Kéo y dậy đi, mấy trò của mày đối với bọn tao chẳng có ích gì đâu, cho mày xem bọn tao làm cái gì.” Từ Đồng Lôi hất hàm về phía trước:
" Lôi ca ..." Vương Lập Tùng xách Mộc Lâm Thâm lên, không biết mang đi làm gì chứ, cho nó vào hòm, tới nơi nào đó thật xa ném ra cho tự sinh tự diệt có tốt không, dù sao thằng này bị nhốt trong hòm mấy ngày rồi, làm sao biết được bản thân ở đâu:
" Dù sao thì y cũng chẳng chạy được, nói thế nào cũng là một sức lao động, ném đi thì tiếc lắm." Từ Đồng Lôi phất tay ra hiệu đi theo:
Mộc Lâm Thâm bị xách cổ lôi dậy, theo chân Vương Lập Tùng cao to vạm vỡ ra ngoài cửa. Một cái mùi ô nhiễm công nghiệp nồng nặc xộc thẳng vào mặt, làm y ho sặc sụa, y chưa bao giờ ngửi thấy mùi gì kinh tởm như vậy, ngực nhộn nhạo, suýt nôn ra ngoài ... dù ăn hai cái xúc xích, bụng y vẫn chẳng khác nào trống không, nếu không thì đã nôn thật rồi.
Chỉ một lúc sau, họ bước vào gian xưởng tối om, à không, bên ngoài không nhìn thấy ánh đèn, nhưng bên trong lại sáng trưng. Ngay khi vừa bước vào, mắt Mộc Lâm Thâm trợn trừng, suýt chút nữa thì rớt con ngươi ra ngoài ...
Úi, con mẹ nó chứ, tiền, trước mắt toàn tiền là tiền.
Những tờ "ông Mao' nguyên bản tuôn veo vèo ra từ miệng máy in, công nhân đeo khẩu trang chống độc như trong mấy phim tận thế, đang làm việc có trật tự, xếp gọn thành từng tập ngay ngắn rồi đẩy vào một chiếc máy. Khi chúng đi ra, đã bắt đầu lấp lánh ánh vàng, đó là máy ép nhũ vàng. Qua một công đoạn nữa, lưỡi dao máy sáng loáng 'soàn soat cắt thành từng tờ. Khi ra đến nơi, đó đã là những tờ tiên mệnh giá một trăm nhân dân tệ hoàn chỉnh.
Oa oa oa... Mộc Lâm Thâm liên tục kêu lên đầy kinh ngạc, nhìn Vương Lập Tùng với ánh mắt sùng bái, giơ ngón tay cái lên khen ngợi. Vương Lập Tùng hết sức tự hào, không ngờ đã vô tình thả lỏng Mộc Lâm Thâm.
Mộc Lâm Thâm đi theo Từ Đồng Lôi, thỉnh thoảng Vương Lập Tùng lại kéo y từ phía sau một cái, sợ y không kiêm chế được mà lao vào đống tiên. Những công nhân kia cũng thật kỳ lạ, dường như không có cảm giác gì, ai nấy đều bận rộn với việc của mình, đầu không hề ngẩng lên, có người vào cũng chẳng hỏi han gì, làm việc như cái máy. Khi đi đến công đoạn cuối cùng là đóng gói, Từ Đồng Lôi quay đầu lại hỏi: “ Cảm giác thế nào?”
"Thật sự quá chấn kinh rồi, Lôi ca! Anh có nhận thêm người làm chạy vặt không? Làm gì cũng được.
.. Từ khi gặp anh, tôi cảm thấy nửa đời trước của mình thật uổng phí." Mộc Lâm Thâm tỏ ra cực kỳ cung kính, nịnh hót tới tấp như sấm rền:
" Được, tao đúng là thiếu chân chạy vặt ... Vậy thì nghe rõ đây." Từ Đồng Lôi ngoắc ngón tay:
" Vâng, vâng anh cứ nói." Mộc Lâm Thâm chăm chú lắng nghe:
Từ Đông Lôi giao nhiệm vụ: "Từ bây giờ, vị trí này là của mày. Nhiệm vụ là đóng gói các tập tiên hoàn chỉnh, mỗi tập một trăm tờ."
Mộc Lâm Thâm gật đầu cái rụp:" Không thành vấn đề."
"24 tiếng một ngày, ăn ia đều ở đây, không được ra ngoài."
" Không thành vấn đề, tôi thích chịu khổ."
" Bất kể là mày lười biếng hay là bỏ trốn, hậu quả đều sẽ rất nghiêm trọng."
" Không thành vấn đề, chỗ này ngầu như thế, anh có đuổi tôi cũng không đi, tôi chưa bao giờ thấy nhiều tiền như thế." “Dù là mày thật lòng hay giả dối thì tao cũng chẳng quan tâm. Thuận tiện nói cho mày biết một câu, đây là khu vực ô nhiễm nghiêm trọng, trong phạm vi mười dặm không có nước uống được, cũng chẳng có gì để ăn. Nếu mày muốn chạy trốn, nhất định phải chuẩn bị cho kỹ lưỡng trước, mà còn phải xin phép hòa thượng đây cùng với hai con chó ở cửa xem có đồng ý không nữa đấy.”
" Hiểu rồi."
Mộc Lâm Thâm đồng ý một cách vô cùng sảng khoái, không hề giống như đang cắn răng nhẫn nhục. Từ Đồng Lôi hơi nghi ngờ một chút, không ngờ y lại nói: “Lôi ca, tôi có thể xin một yêu cầu nhỏ không?”
Từ Đồng Lôi nhíu mày:" Có thể không, mày có yêu cầu gì?"
“Cho tôi thêm chút đồ ăn và nước nữa, tôi phải no bụng mới có sức để làm việc cật lực cho anh chứ” Mộc Lâm thâm ôm bụng, cầu xin.
Từ Đồng Lôi bật ra một tràng cười ha hả, đến lúc này thì không còn gì đáng nghi ngờ nữa. Khi con người ta đã rơi vào cảnh ăn không đủ no, thì yêu cầu của họ có lẽ sẽ hạ xuống mức thấp đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Một bát mì gói to, bên trong nấu thêm hai cây xúc xích, Mộc Lâm Thâm ăn ngon lành hạnh phúc, miệng phát ra tiếng húp xì xụp đây thỏa mãn. Nói thật, bữa cơm này không phải là miễn phí, vừa ăn xong đã bị đuổi vào xưởng làm việc. Mộc Lâm Thâm tranh thủ liếc nhìn vài cái, quả nhiên tường cao có lưới thép bao quanh, cổng còn có hai con chó lớn ngồi canh. Khi công việc bắt đầu, cánh cửa lập tức bị khóa chặt xưởng lại từ bên ngoài, trong tình cảnh này, ngoài việc cố gắng làm việc để lấy lòng, có lẽ chẳng còn cách nào khác để suy nghĩ nữa.
Vì vậy, trong mắt của giám công Vương Lập Tùng và ông chủ Từ Đồng Lôi, nhân lực mới tới này chăm chỉ đến mức khiến họ phát hãi, tất nhiên là vô cùng hài lòng. Chúng lén quan sát vài lần, suốt cả đêm dài, chàng trai này vẫn không ngừng làm việc, dường như không biết mệt mỏi là gì vậy.
" Hiểu chưa, đây gọi là khi người ta đói cực độ thì còn thua cả chó, bảo y giết người y cũng dám làm."
Từ Đồng Lôi dạy bảo Vương Lập Tùng như vậy, rất đắc ý với mưu trí của mình. Còn về chuyện sau khi làm xong thì phải làm sao, điều đó khỏi cần nói, đã bước chân lên thuyền giặc rồi, không làm kẻ trộm thì còn có đường nào khác đâu ...
Bình luận