Chương 685: Nguy hiểm khó lường. (10)

Chương 685: Nguy hiểm khó lường. (10)

Trên suốt đường đi không kịp ăn uống gì, họ thẳng tiến đến đồn công an Tây Uyển ở Hàng Châu. Đảng Ái Dân thông qua Thân Lệnh Thần đã hỏi thăm tình hình, đúng là sự thật, Như Hoa đánh người giữa chốn công cộng, lại còn làm người ta bị thương không nhẹ, ảnh hưởng không nhỏ. Nếu đối phương kiên quyết đưa vụ việc ra pháp luật, thì e rằng Tôn Thanh Hoa sẽ lành ít dữ nhiều.

Thân Lệnh Thần không nói nhiều, hắn và Lâm Kỳ Chiêu đang bận đến hiện trường. Đối với nhóm cảnh sát hình sự từ tỉnh An Huy này, dù sao họ cũng đã gắn bó với Tôn Thanh Hoa suốt thời gian qua, có chút tình cảm nhất định. Chuyện vợ Tôn Thanh Hoa bỏ đi theo người khác thì họ đã biết từ lâu. Nếu đặt mình vào vị trí đó, là một nam nhân, đối với hoàn cảnh của Tôn Thanh Hoa, trong lòng mọi người ít nhiều cũng có chút đồng cảm.

Hết chuyện vụ án, lại đến chuyện bạn bè, tất cả đều rối vào nhau, đã thế lại thêm vào đó là việc Mộc Lâm Thâm mất tích, khiến Đảng Ái Dân khổ không kể xiết. Mà nào đã hết đâu, giờ trên xe lại còn thêm một "báu vật" nữa .... Đại Hồ Lô.

Khi nghe tin này, Đại Hồ Lô căm phẫn nói: “Tên khốn đó chọc giận Nhạc gia rồi, dù không chết thì cũng sống không yên ổn đâu.”

" Ê ê, đừng có ra cái vẻ xã hội đen trước mặt tôi." Đảng Ái Dân giáo huấn tên này một câu, trong lòng chẳng có mấy thiện cảm với hắn:

Đại Hồ Lô tất nhiên cũng chẳng có thiện cảm quái gì với cảnh sát, hắn trợn mắt lên:" Mày cứ đợi mà xem, tưởng tao bốc phét à?" Hai người nói chuyện không hợp nhau, chẳng ai thèm để ý tới nhau nữa. Câu “Cứ đợi mà xem” được kiểm chứng ngay khi xe vừa đến đồn công an. Đáng lẽ ra đồn công an đã tan ca, nhưng lúc này lại có hàng chục người chen chúc nhau, kẻ ngồi xổm, người ngồi bệt, tên đi lại, tất cả đều tụ tập ở cửa. Nhìn qua là biết chẳng có gì tốt đẹp, đến người dân cũng không dám tới gần xem náo nhiệt, đứng xa xa, sợ chẳng phải đầu cũng phải tai.

Đảng Ái Dân từng trải qua mấy vụ bao vây đồn công an kiểu này, hắn vội vàng bước xuống xe, nhưng chưa đi được bao xa thì đã bị đám đông vây quanh.

Không ai nói gì, tất cả đứng quây thành vòng, tay đều nhét trong túi quần, quần phồng lên, bên trong không phải là đồ chơi bằng sắt thì cũng là nửa viên gạch, mặt tên nào tên nấy lấc cấc, thèm đòn. Với đám đông hung hãn thế này, nếu họ lao vào đánh thì chỉ có một kết cục, sẽ bị choáng váng đến mức không biết ai là người ra tay.

"Ê, ê, các người có ý gì đấy?" Đảng Ái Dân chỉ mặt quát:

" Đéo có ý gì hết, mày là người nhà phía bên kia hả?"

"Tao cảnh cáo mày, nếu đưa giám đốc Nhạc của bọn tao vào tù, chúng mày chịu hậu quả."

" Nghe rõ chưa hả, thằng to xác kia? Đừng tưởng thuê được vài thằng vệ sĩ là ghê gớm.' Mấy thằng bộ dạng lưu manh mặt mày dữ tợn đứng ra, dùng lời lẽ đe dọa, có vẻ như đang chặn ở đây để hù dọa gia đình nạn nhân. Điều này ngay lập tức làm giảm đi một nửa sự cảm thông của Đảng Ái Dân dành cho Như Hoa.

Hắn hét lên: “Cút ngay!”

"Mẹ mày dọa ai hả? Muốn chết à?"

Chẳng ai sợ hắn, bộ mặt dữ dain của Đảng Ái Dân không có tác dụng ở đây, tỏ ra hung hãn thì càng có thêm người vây tới, mặt câng câng thách thức, bọn chúng chẳng sợ, thử chạm vào chúng xem, chúng lăn đùng ngã ngửa ra đây, lúc đó à, không đền không xong.

Đám cảnh sát hình sự tỉnh An Huy cũng áo ào nhảy xuống xe đứng sau lưng Đảng Ái Dân, dù đối phương đông gấp mấy, chẳng lẽ bọn họ còn sợ chắc.

Họ không sợ thì có người sợ, dân cảnh đồn công an chưa về cuống cuồng di gọi người rồi.

Đúng lúc căng như dây đàn thì lại có tiếng quát nữa:" Cút đi!"

Câu nói này có tác dụng ngay, khi vừa thấy người đi đến, đám đông liền tách ra, ai cũng gọi một câu "Hồ Lô ca”, tức thì nhường đường cho hắn đi, thái độ cung kính. Đại Hồ Lô dẫn đầu bước vào, khi đi ngang qua Đảng Ái Dân, hắn mỉa mai: “Không phải ở đâu cảnh sát nói chuyện cũng có trọng lượng, theo tao, chỗ này tao quen.” " Hà..." Cả đám cảnh sát hình sự ê răng, mẹ nó chứ, lưu manh vào đồn công an oai hơn cảnh sát:

Cả đám người nối đuôi nhau bước vào, hai phòng làm việc trong đồn cảnh sát, một phòng có vài người nhà nạn nhân, phòng còn lại vẫn đang ồn ào. Không cần đoán cũng biết chắc chắn là hai "của báu" kia rồi. Từ bên trong văng vang tiếng cảnh sát nói: “... Các người làm như vậy là sai rồi, người ta cùng vợ anh ra vào khách sạn, điều đó không vi phạm pháp luật... anh đánh người ta thành như vậy mà còn có lý à? Sao, kéo đến đây đông người để đe dọa cảnh sát đấy hả? Nghĩ đông người là có lý à? Đừng tưởng tôi không biết anh nhé, Tô Vinh Nhạc phải không? Công trường của các người gây ra bao nhiêu chuyện rồi, chúng tôi chưa thèm hỏi tới đâu đấy ...”

" Dừng dừng dừng ... Ý gì thế hả? Liên quan gì tới công trường của tôi? Định dọa nhau đấy à?" Tô Vinh Nhạc làm ầm lên:

“Đừng có nói pháp luật với tao, toàn là mấy lời nhảm nhí... Nếu vợ mày cùng thằng khác đi ra từ khách sạn, mà mày vẫn còn có thể nói được mấy lời đạo lý như thế, thì tao sẽ phục mày... Tao đánh thì đã đánh rồi, muốn làm gì thì làm? Tiền viện phí tao một xu cũng không đền.” Như Hoa gào lên:

" Đền cái rắm, ngủ với vợ Hoa ca, không đòi tiền hắn là may." Nhạc Tử phụ họa:

Như Hoa quay sang chửi Nhạc Tử:" Câm mẹ cái mồm mày lại." Khi đám Đảng Ái Dân đi vào, Như Hoa nhìn thấy liền mừng rỡ, thoáng cái mặt mày lại xám xịt, chuyến này be mặt lớn rồi.

Đảng Ái Dân không để ý đến hai thằng đần này, mà gọi viên cảnh sát đang hỏi cung ra ngoài. Sau khi kiểm tra danh tính, viên cảnh sát đó dẫn hắn đến phòng của đồn trưởng. Đồn trưởng cũng đang rất đau đầu, vốn chỉ định xử lý theo quy định về an ninh trật tự, nhưng ai ngờ người bị đánh là Qua Tỳ, một nhân vật có tiếng tăm ở Hàng Châu, thương gia từng du học Mỹ, mang quốc tịch nước ngoài, còn sáng lập một công ty truyên thông nghiên cứu chứng khoán khá nổi tiếng tại Hàng Châu. Phía bên kia cũng chẳng phải dạng vừa, một nhà thầu bất động sản, đặc biệt là có người lại có liên hệ với tổng đội cảnh sát hình sự tỉnh An Huy. Thử hỏi đủ loại "yêu quái" kéo đến thế này, một đồn công an nhỏ bọn họ làm sao chịu nổi?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...