Chương 682: Nguy hiểm khó lường. (7)

Chương 682: Nguy hiểm khó lường. (7)

Lâm Kỳ Chiêu cũng cười theo: “ Sư phụ tha lỗi cho tôi vì đã úp mở một chút. Danh tính của Từ Đồng Lôi đã được chúng tôi điều tra ra lâu rồi, dù hắn mang quốc tịch nước ngoài nhưng lại sống lâu năm trong nước, chưa từng ra ngoài, rất kín tiếng. Hắn dùng vỏ bọc là một nhà máy may mặc, nằm ở một thôn trang cách thị trấn Phong Lâm mười hai cây số. Chúng tôi nghi ngờ rằng, đây chính là một điểm trung chuyển quan trọng nhất trong mạng lưới sản xuất tiền giả.”

Thân Lệnh Thần thở phào nhẹ nhõm, nhìn lên màn hình nơi những chiếc xe cảnh sát hiện lên như đèn kéo quân, mang tới cảm giác gay cấn hồi hộp chẳng khác trong phim. Hắn không chắc chắn lắm, bèn hỏi: “Đã có kết quả chưa?”

“Tất nhiên là có rồi...” Lâm Kỳ Chiêu rút điện thoại ra, chiếu màn hình trước mặt Thân Lệnh Thần. Đó là vài bức ảnh chụp vội, hai chiếc xe tải thùng kín và một chiếc ô tô con. Thân Lệnh Thần ngạc nhiên hỏi: “Đây là... chúng lộ diện rồi à? Chưa bị phát hiện chứ?”

“Hì hì, chỗ đó đã thiết lập một vọng gác quan sát, theo dõi chúng được vài ngày rồi.” Lâm Kỳ Chiêu cất điện thoại, cười với vẻ cực kỳ khinh thường:

Quá kiêu ngạo, sự kiêu ngạo trong xương tủy của chàng trai trẻ này sẽ không bao giờ thay đổi, Thân Lệnh Thần thầm nghĩ. Dù toàn bộ kế hoạch có liên kết chặt chẽ từng mắt xích, nhưng hắn vẫn cảm thấy có điều gì đó không ổn. Cảm giác lo lắng bất an ấy, hắn không thể nào dập tắt được, giống như lúc này, mí mắt cứ giật liên hồi... Chuyện này có vấn đề, hoàn toàn là trực giác, hắn không biết vấn đề ở đâu.

" Tổ 4 đã đến khu vực chỉ định,

" Trạm T7 bắt đầu kiểm tra, không phát hiện."

" Tổ 0, anh đang ở đâu?"

Bộ đàm trên xe liên tục phát ra những tiếng ồn ào, Đảng Ái Dân sốt ruột vì không quen đường đi, chuyến này thật sự khiến hắn mất mặt hoàn toàn. Dụ bắt nghi phạm nhưng cuối cùng ngay cả vốn liếng làm mồi nhử cũng mất sạch, hắn liếc nhìn nghi phạm Phương Định Quân đang bị còng tay trên xe, nhất thời không thể nói rõ vấn đề nằm ở đâu.

" Chỉ huy, chỉ huy, tôi là tổ 0, yêu cầu trao đổi." Đảng Ái Dân cầm bộ đàm nói:

" Tôi là chỉ huy đây, có chuyện gì?" Giọng Lâm Kỳ Chiêu truyền ra:

Đây là kênh liên lạc chung, không thể chửi được, Đảng Ái Dân phải nén giận xuống, hỏi:" Nhiệm vụ tiếp theo thế nào, chúng tôi dụ bắt thất bại." " Không sao cả, cá không cắn câu thì về ổ đi."

" Nhưng chuyện này rốt cuộc là sao, các anh đang làm gì, chỉ huy..." “Phục tùng mệnh lệnh.”

Kết thúc cuộc đàm thoại qua bộ đàm, Đảng Ái Dân không dám hỏi thêm nữa, người từ nơi khác đến phải tuân theo người địa phương, đó là một quy tắc bất thành văn.

Mất 40 phút để đến gần khu vực được chỉ định, nơi đây đã bị bao vây. Các trạm kiểm tra đã được thiết lập tại các ngã tư, còn ở lối vào thôn và đường thôn thì trực tiếp dùng xe chặn lại. Lệnh nhận được là niêm phong nhà máy may mặc Phong Lâm, các cảnh sát tuân lệnh bao vây, nhưng khi không ai ra mở cửa dù họ đã đập cửa, họ liên nhảy tường vào, phong tỏa nhà xưởng đã trống không một bóng người, chờ đội kỹ thuật hình sự và điều tra viên đến.

Đây là một nơi treo đầu dê bán thịt chó , nhìn thấy khắp nơi trên mặt đất đầy mảnh giấy vụn, Đảng Ái Dân đã cảm thấy tim đập nhanh hơn.

Có điều sau khi lục soát thì lại bị dội một gáo nước lạnh, máy móc đã bị chuyển đi hết từ lâu, chỉ còn lại một đống rác giấy vụn. Vừa mới xử lý xong, bộ đàm bỗng nổi lên tiếng la hét hỗn loạn, hình như có vụ bắt giữ ở lối vào làng. Đảng Ái Dân dẫn theo nhóm của mình vội vàng chạy đến chỗ lộn xôn đó.

Trong lòng bồn chồn, tay chân ngứa ngáy, cả đám này đúng là có sức mà chẳng biết xả đi đâu, ai nấy đều đã sớm bực bội. Vừa ra khỏi nhà máy không xa thì thấy một gã béo đang chạy lung tung trong cánh đồng lúa. Xung quanh có hơn chục người vây bắt, có vài người thử tiến vào ruộng để đuổi bắt, nhưng gã béo kia cũng rất cơ trí. Hắn bò bằng cả tứ chi, tốc độ còn nhanh hơn mấy cảnh sát đang lội bì bõm trong ruộng.

" Hả? Người này sao quen thế?"

Đảng Ái Dân sững lại, rồi vội vàng chạy tới, chạy được nửa đường thì cuộc truy bắt đã có kết quả. Mấy cảnh sát đang khống chế tên béo, đè hắn xuống đất rồi còng tay lại. Hắn vội dừng bước, kéo một cảnh sát địa phương hỏi: “Chuyện gì xảy ra vậy?”

" Tên này bộ dạng lấm la lấm lét bên ngoài, chúng tôi vừa gọi một cái, hắn liên chạy càng nhanh, thấy khả nghi nên bắt vê." Cảnh sát giải thích:

" Bọn chúng rút cả rồi, còn gì mà bắt, không phải vớ vẩn à?" Đảng Ái Dân tức giận:

Hắn vội chạy đến chỗ người bị áp giải tới, tên béo này vẫn đang la hét, nghe không rõ ràng cho lắm: “... Buông ra, bọn chó chết, nếu trên địa bàn của tao, tụi mày sẽ bị tao làm cho tàn phế... Đừng có hù dọa tao, biết tao là ai không? Tao là tổng chỉ huy gái gọi mười tám lộ ở Hàng Châu, năm xưa tao còn từng giúp mấy người làm việc cho cảnh sát chúng mày đấy...”

Đúng là hắn rồi, tên Đại Hồ Lô, Đảng Ái Dân chạy tới nhìn, toàn thân tên béo đã ướt sũng, mặt toàn bùn đất, quát to:" Thả ra, người của mình." " Nghe rõ chưa, người của mình." Đại Hồ Lô cũng quát: Mấy cảnh sát loa không thèm để ý đến lời của Đảng Ái Dân, nghe giọng vùng ngoài là biết không có tiếng nói gì rồi, dân Thượng Hải kiêu ngạo thế nào chứ. Đảng Ái Dân tức giận gọi thẳng cho Lâm Kỳ Chiêu. Khi lệnh được truyền lại, đám cảnh sát kia mới ngạc nhiên buông Đại Hồ Lô ra, cái loại này mà là người mình thật.

Người vừa thả ra, Đảng Ái Dân liền kéo hắn lại hỏi: “Sao anh lại xuất hiện ở đây?”

" Đây là hang ổ của Đại Lôi, tin tức của bọn tao luôn nhạy hơn bọn mày." Đại Hồ Lô vẫn tức lắm:

" Chúng tôi biết đây là hang ổ, sao anh lại tới đây?" Đảng Ái Dân hỏi: “Đại ca tao bảo tao đến, thế là bọn tao vừa đi vừa hỏi đường tới đây... Ái chà, mẹ nó chứ, tao nói này bọn mày đúng là ăn cứt mà lớn à, xe đã đi được bao lâu rồi mà giờ mới tới... Ê, hỏng rồi...” Hắn móc điện thoại ra, nhưng phát hiện chiếc điện thoại cũ đã bị ngấm nước, màn hình tối đen, Đại Hồ Lô đờ người ra:

" Tiểu Mộc đâu?" Đảng Ái Dân hỏi thẳng, hắn cũng không rõ có phải thằng nhóc đó lại đi làm nội tuyến cho Lâm Kỳ Chiêu không:

“Tôi cũng không biết nữa... Đại ca bảo nếu xe đi mà anh ấy chưa ra ngoài, thì bảo tao gọi điện cho ai đó, hình như là một ông già... Ôi hỏng rồi, số điện thoại là bao nhiêu nhỉ? Chết mẹ rồi ... Đều tại bọn mày cả, không những không nghe điện thoại, còn đè tao xuống đất...” Trong lúc hoảng loạn, Đại Hồ Lô không nhớ nổi số điện thoại của Thân Lệnh Thần:

(*) Đồng đội của Mộc Lâm Thâm báo thực sự chứ, bảo sao sống không thảm =)) Nhìn lại Cừu Địch toàn ae chất lượng cao.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...