Chương 669: Không mời mà tới. (3)

Chương 669: Không mời mà tới. (3)

Quan Nghị Thanh mở di động ra, vừa chăm chú lắng nghe từng lời y nói, vừa cẩn thận ghi lại, cho thấy thái độ của cô trong công việc:" Làm sao anh biết ông chủ của bọn họ?"

" Không phải tôi quen biết, mà là rất nhiều người biết, quân của Từ Đồng Lôi thường tuyển lái xe chạy đường dài, vừa vặn trong số người huynh đệ của tôi, từng được chiêu mộ." Mộc Lâm Thâm không nói rõ tên người kia:

Quan Nghị Thanh hiểu ngay, sao cô quên mất chứ, nói ra vị này còn là một ông trùm thế giới ngầm Hàng Châu ấy chứ, thông tin tới từ đám người Đại Hồ Lô, thế thì chắc chắn không thể là giả được. Chỉ suy luận một chút cũng hiểu, dùng loại người đó, chắc chắn là an toàn, một đám người tiền án đầy rẫy, tương đương qua được thẩm tra chính trị giống cảnh sát. Cô thở dài:" Chuyện này không tra ra được đâu."

"Đúng vậy, phương thức hoạt động chuẩn mực là, có người vận chuyển hàng, có người đi theo xe, nhưng người vận chuyển không he biết người đi theo. Nếu xe phía trước xảy ra chuyện, chiếc xe đi sau sẽ lập tức chạy trốn. Tất nhiên, tiện tay giết người bịt miệng cũng không phải là không thể... Thực tế thì những kẻ ở tầng đáy xã hội này, hầu như đều coi rẻ mạng sống của mình. Ngay cả bản thân họ cũng chẳng mấy quan tâm, miễn là được trả nhiều tiên, lần sau vẫn sẽ có người liều mạng làm tiếp." Mộc Lâm Thâm cảm thán, trong lòng lại nhớ đến Nhị Hồ Lô đã qua đời, những huynh đệ cùng cảnh ngộ vẫn đang vật lộn trong đường phố. Y cố gắng không cải thiện được mấy tình hình, trừ lúc họ khốn khó vươn tay ra không để họ đi vào đường cùng thôi, cảm giác bất lực ấy luôn mạnh mẽ như thế. "Ý anh là, có thể coi đây như một điểm đột phá, tìm kiếm từ camera giám sát giao thông để xác định chiếc xe khác đã luôn bám theo?" Quan Nghị Thanh hỏi:

" Đúng, chứng cứ thì không có đâu, nhưng manh mối sẽ có."

" Anh biết được bao nhiêu vê Từ Đồng Lôi?"

"Chưa từng gặp mặt. Hắn làm ăn buôn lậu trên biển, cộng đồng này rất lớn. Những tay chơi lớn thì dựa vào quan hệ, còn những tay chơi nhỏ thì dựa vào may mắn. Rượu ngoại, hàng xa xỉ, thậm chí cả một tàu bột sữa cũng có thể mang về, tất cả đều là siêu lợi nhuận. Uy tín của hắn khá cao đấy."

" Vậy nếu như theo anh nói thì hắn cần gì phải làm tiền giả chứ, bản thân hắn đã có những chuyện kinh doanh thu lợi rất lớn rồi ... Việc hắn dính líu tới vụ án này chỉ là suy đoán của anh thôi."

" Sắc xảo đấy.' Mộc Lâm Thâm vừa cười vừa rút từ trong ngực ra một xấp tiền, đưa cho Quan Nghị Thanh:

Quan Nghị Thanh cẩn thận sờ thử, kiểm tra hồi lâu mới nhận ra được đó là tiên thật, sau đó, khi nhìn kỹ ký tự trên tờ tiền, cô gân như bị sốc đến mức suýt ngã khỏi ghế.

Là tiền có ký hiệu "R7" loại tiền bị kiểm tra rất nghiêm ngặt, vậy mà tên quỷ khôn lanh này, lại có thể tìm được nguồn hàng. Mộc Lâm Thâm thích thú nhìn cô cảnh sát há hốc mồm:" Trật tự trị an không tốt như những gì các cô tuyên truyền đâu, chỉ cân tốn chút công sức thì thậm chí có thể kiếm được cả súng ống. Cô không sống trong thế giới này, tất nhiên là không hiểu quy tắc của nó rồi.

Đây là một kiểu làm ăn dựa vào mối quen biết, phải có người giới thiệu thì mới có khả năng giao dịch được, và khối lượng giao dịch sẽ tăng dần dần. Ví dụ như với một kẻ có thân phận như tôi, cùng lắm chỉ có thể lấy được một hoặc hai vạn nhân dân tệ, mà giá lại rất cao. Còn muốn nhiều hơn nữa thì dù đối phương có hàng trong tay cũng sẽ không bán cho cô đâu. Tiên giả cũng mang lại lợi nhuận khổng lồ, còn kiếm lời hơn cả buôn lậu.

Những kẻ phạm tội cũng không ngu, bị bắt giữ khi có khoảng một vạn tệ thì nhiều lắm là chỉ để tiêu xài cá nhân, số lượng ít thì án phạt nhẹ, ra tù rồi tiếp tục làm lại.

Những kẻ lớn hơn thực sự rất khó để kết nối chứng cứ tội phạm với con người của chúng.

Quan Nghị Thanh đang suy nghĩ về giá trị của đầu mối này, nó rất lớn, cực kỳ lớn, có khi còn có thể tóm được một "con cá lớn". Cô ngồi im lặng hồi lâu mà không biết phải nói gì. Mộc Lâm Thâm mỉm cười, nói: "Đừng quá nôn nóng, nhiều hơn nữa thì tôi cũng không biết gì đâu, chỉ giúp cô được chừng này thôi."

"Cảm ơn anh nhé... anh." Quan Nghị Thanh nhấn dừng chiếc điện thoại đang ghi âm, tò mò nhìn Mộc Lâm Thâm. Đây vốn là kiểu người giống con lừa "dắt thì không đi, dỗ thì lùi lại", vậy mà bây giờ lại chủ động như thế này từ khi nào ... Chợt cô run lên, như đoán ra được điều gì.

Mộc Lâm Thâm cũng phải bất ngờ, cô gái này không ngờ lại lại nhìn thấu mình như thế, gật đầu xác nhận:" Tôi sắp đi rồi."

Quả nhiên là thế, Quan Nghị Thanh gần như không kìm được hỏi:" Đi đâu?"

" Tới Mỹ, chắc là vậy, ở đó tôi quen thuộc nhất ..." Mộc Lâm Thâm chống tay nhìn cô cười:" Cô sẽ nhớ tôi chứ?"

Quan Nghị Thanh bặm môi, y luôn thế, luôn dùng những câu nói đùa che giấu đi cảm xúc thật, đâu chỉ có nhớ chứ, mà là không nỡ để y đi, dù không thể trở thành một đôi, cô cũng không muốn y đi như vậy:" Anh chắc chắn muốn làm thế chứ?"

Hai người đều có cảm xúc cho đối phương, nhưng chỉ có thể nói có duyên không có phận, nhiều chuyện xảy ra không đúng lúc, khiến họ để lỡ rồi, Mộc Lâm Thâm wm khẽ:" Cơ bản là xác định rồi, nơi này không còn chuyện gì để tôi lưu luyến nữa."

" Nhưng còn người khiến anh lưu luyến mà." Quan Nghị Thanh nhắc: "Cô ấy sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi đâu. Lấy cô làm ví dụ nhé, nếu chúng ta thực sự trở thành bạn trai bạn gái, và cô biết ve quá khứ của tôi, biết rằng tôi từng sa đọa trong ăn chơi, cờ bạc, rượu chè, từng qua lại với rất nhiều cô gái, cô chắc chắn cũng sẽ cảm thấy ám ảnh. Huống chỉ là Anh Tử ..." Mộc Lâm Thâm lắc đầu, đây là một vấn đề không có lời giải, có lẽ chẳng có cách nào tháo gỡ được cái nút thắt chết này: Quan Nghị Thanh không biết nói gì hơn, cô hiểu Mộc Lâm Thâm vừa cho mình một lời giải thích, thân phận, quá khú thậm chí hiện tại của y quá phức tạp, y không muốn làm ảnh hưởng tới cô, đó là lý do bọn họ từng có cơ hôi, y lại không tiến tới, cô hít sâu một hơi :"” Được rồi, tôi hiểu và tôn trọng quyết định của anh ... Ữm, anh đúng là người rất trượng nghĩa, trước khi đi còn tặng tôi một món quà lớn như thế này."

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...