" Sao mày ăn nói như thế? Hay dở gì thì anh ấy cũng là lãnh đạo của tao mà." Như Hoa hùng hổ đi tới hỏi tội Mộc Lâm Thâm, bênh vực cho lãnh đạo mới:
" Thằng ngu xuẩn nhà mày, mày có biết đây là thứ cảnh phục gì không?" Ai ngờ Mộc Lâm Thâm như ăn phải thuốc nổ, hùng hổ mắng: " Cảnh phục là cảnh phục chứ còn là cái gì nữa." Như Hoa đắc ý vuốt phẳng cảnh phục trên người, chất liệu không tốt lắm, hơi bèo nhèo: “Đồ ngốc... nhìn xem đây là chữ gì, hiệp cảnh.... Mày có biết hiệp cảnh là gì không? Chính là đám công nhân tạm thời ấy, không có quyền đeo phù hiệu cảnh sát, không có quyền mang theo công cụ hỗ trợ hay thực thi pháp luật đâu. Đồn công an và đội điều tra hình sự tuyển rất nhiều người kiểu này, vớ vẩn một cái là vơ được cả nắm đấy, xem mày vui như thằng ngốc kìa.” Mộc Lâm Thâm mới đầu không định nói đâu, mẹ nó thằng Ngốc Đản khốn kiếp đó, y không che đậy giúp nữa:
Như Hoa nhìn thử phù hiệu trên tay áo, quả nhiên là hiệp cảnh. Nhìn kỹ lại, không có hoa cài cổ áo, huy hiệu cũng có vấn đề. Hắn thò tay vào túi, ôi trời ơi, trong túi còn có một lỗ thủng to, rõ ràng là đồ cũ của thằng nào đó, vậy mà dám nói là đặt may riêng cho hắn.
Mộc Lâm Thâm càng nói càng gay gắt: “Mày không đi đái một bãi rồi soi gương xem à? Cơ quan nhà nước nào thèm nhận loại người như mày? Mày có biết sự khác biệt giữa hiệp cảnh và cảnh sát không?”
" Khác gì?" Như Hoa bàng hoàng: "Tao nói cho mày biết, cảnh sát là vợ có giấy tờ đăng ký, được cưới ga đàng hoàng, dù có lên giường hay không thì vẫn là vợ. Còn hiệp cảnh là thứ gái người ta tìm tới khi động dục, dù mày phục vụ trên giường làm người ta thỏa mãn thế nào, mày vẫn không thành vợ được ... Cảnh sát thì có đăng ký trong hồ sơ, còn lại hiệp cảnh như mày, người ta chơi xong kéo quần lên đá đít đuổi đi, mày chẳng có chỗ mà khóc." Mộc Lâm Thâm dùng ngôn ngữ ác độc nhất nói:" Đó là chỗ khác biệt đấy thằng ngu."
" Con mẹ nó, quá đáng lắm." Như Hoa nghe mà lửa giận bốc cao ba trượng, quay ngoắt lại, hùng hổ đi tìm Đảng Ái Dân:
Gác cổng căn bản không ngăn người này, vì biết đây là khách quý của đội. Mọi người trong sân tập đều quen mặt hắn, mỗi ngày hắn đều cười tươi roi rói, mang niềm vui đến cho mọi người. Nhưng ai ngờ hôm nay lại khác, hắn mặc bộ đồng phục hiệp cảnh trông cực kỳ lố bịch, đứng giữa sân hét lớn:
" Ngốc Đản ... Ngốc Đản mày ra đây ... Lão tử coi mày như huynh đệ, mày coi lão tử như gái gọi để tùy tiện chơi đùa à? Mày quá đáng lắm rồi, ra đây ngay, tao không tha cho mày ... Ngốc Đản, mày ra đây."
Từ sân tập đến phòng huấn luyện rồi đến tòa nhà văn phòng, tiếng cười vang lên từng cơn. Vị chỉ đao viên Đảng sợ hãi trốn trong nhà vệ sinh, mất cả buổi mới dám bước ra...
Ngày hôm đó Đảng Ái Dân phải ký kết vô số điều khoản bất bình đẳng mới làm nguôi ngoai cơn giận của Tôn Thanh Hoa, nhưng những điều khoản đó làm hắn đau dạ dày, linh cảm mình chuốc vào cục nợ lớn rồi Ngày 2 tháng 6, thời tiết, trời quang mây, nhiệt độ 32 độ C, độ ẩm không khí trên 70%, hết sức khó chịu.
Một màn hình LED khí tượng cỡ lớn, bên dưới đỗ hai chiếc xe, từ bên ngoài không thể nhìn thấy tình hình bên trong xe.
" Nơi này nóng thật đấy."
"Nóng sao cậu còn tới?”
" Chẳng phải không còn nơi nào để đi sao? Này các huynh đệ, hôm nay bắt ai thế?"
" Một kẻ tên Trương Nhị Mao ... Cúi đầu xuống."
Có người đã ấn đầu cái thằng bé tò mò Như Hoa xuống. Vì kiên trì bám riết lấy Ngốc Đản, cuối cùng anh em Như Hoa cũng giành được đãi ngộ của một cảnh sát hình sự chính thức. Thế là, giống như bây giờ, được theo đội làm tài xế lái xe, mỗi ngày trung bình chạy hơn hai trăm cây số, hoặc ngồi lì một chỗ hơn mười tiếng đồng hồ. Những thứ khác không nói làm gì, nhưng ngồi đến mức mông nổi mụn, nóng đến mức háng mọc rôm sảy, cảm giác khó chịu đó đúng là không thể diễn tả nổi. Lại một lần nữa hắn ra sức gãi, Từ Kiện cười nhỏ giọng hỏi: "Giám đốc Tôn, ngứa à?”
"Ừ." Như Hoa gãi tới thoải mái rên lên:
"Tôi nói này, anh đường đường là ông chủ lớn, tội gì phai theo chúng tôi chịu khổ chứ?" Từ Kiện không hiểu hỏi:
Anh chàng này đen thui như cục than, giá trị nhan sắc thấp tới thảm thương, khiến cho người như Như Hoa cũng có chút tự tin hơn. Như Hoa cười nói: "Cậu muốn nghe lời thật hay lời giả?"
" Đương nhiên là nói thật ... Nhưng mà giả thì sao?”
" Giả là, tôi cảm động vì tinh thân làm việc quên mình của các cậu."
" Vậy nói thật thì sao?”
"Thật lòng mà nói, ngân hàng sắp tịch thu nhà của tôi, tạm thời chưa thể về được, kéo dài được ngày nào hay ngày đó."
" Thế thì sớm muộn gì cũng thu mà."
"Không giống đâu, giá nhà đang tăng mà. Kéo dài hai tháng biết đâu lại tăng lên vài trăm vạn nữa.”
"Mẹ nó ... Nhà gì mà vài tháng tăng lên mấy trăm vạn, giám đốc Tôn, nhà của anh mua với giá bao nhiêu?" " Tôi mua gần chục năm rồi, lúc mua thì rẻ thôi có hơn 2000 vạn ay mà...
" Ợ "
Giá này khiến cả đám cảnh sát hình sự ngồi chật kín trong xe đều nghẹn lời, mẹ nó chứ người ta nói 2000 vạn nhẹ như không, đám bọn họ làm đếch gì có ai có 2 vạn trong tài khoản. Hơn nữa, chẳng ai nghỉ ngờ lời hắn nói là giả, vị giám đốc Tôn này ra dáng đại gia thật sự, ăn là phải đại tiệc, hút thuốc cũng phải là Trung Hoa. Một bữa ăn của hắn gân bằng kinh phí cho một lần đi làm nhiệm vụ trước đây của họ.
"Ôi mẹ ơi, tụi mình có gộp lại cũng không bằng một sợi lông của giám đốc Tôn đâu." Một cảnh sát trẻ cảm thán:
" Sai, nếu như có thể làm lại cuộc đời, tôi sẽ không làm giàu nữa."
" Thế anh muốn làm cảnh sát à?"
“Cái giọng gì đấy hả? Chẳng lẽ cậu nghĩ tôi không làm được à?” Như Hoa nghiêm túc nói, “ Tôi nói cho cậu biết, tôi là người rất yêu nước, cũng đầy cảm giác chính nghĩa đấy nhé. Hồi còn đi học, mấy tên du côn bên ngoài suốt ngày đến trường quấy rối nữ sinh, chẳng ai dám đứng ra cả... ngoại trừ tôi.”
" Thế sao giám đốc Tôn, năm xưa anh lợi hại như thế cơ à?" Có người bợ đít: " Lợi hại cái rắm ấy, sau đó tôi bị chúng nó chặn trong ngõ đánh một trận, đếch có đứa nào giúp hết." Như Hoa hậm hực nói:
Cả xe cười lăn cười bò.
(*) Hôm nay dừng ở đây.
Bình luận