Chương 654: Nóng lòng về nhà. (2)

Chương 654: Nóng lòng về nhà. (2)

Việc nhận diện hiện trường được tổ chức một cách vội vàng do áp lực từ dư luận, tuy nhiên, phải thừa nhận rằng những việc làm thỏa lòng dân như thế này luôn được mọi người hoan nghênh. Chỉ riêng các phương tiện truyền thông của thành phố đã có hơn mười đơn vị đến hiện trường. Phía này sự việc còn chưa kết thúc, phía kia thông tin đã được đăng tải trên mạng. Hơn nữa lần này hướng đi của sự việc cũng đúng như những gì các bên mong muốn: trong chưa đầy một tuần, phần lớn số tiên tang vật đã được thu hồi và nghi phạm đã bị bắt giữ. Độ "nóng" của các chú cảnh sát nhanh chóng tăng vọt.

Ngay tại hiện trường có thể cảm nhận được sự nhiệt tình này, tràng pháo nổ đã kéo dài mấy đợt, các tiểu thương tự phát tổ chức đánh trống, gõ chiêng. Khi nghe nói sắp phát lại số tiền bị chiếm đoạt, những người lao động từ xa đến với hy vọng mong manh bỗng xúc động mạnh. Có những người lớn tuổi vừa khóc vừa chảy nước mũi, thậm chí quỳ sụp xuống trước xe cảnh sát, dập đầu ba cái thật mạnh. Cảnh tượng khiến các cảnh sát đang giữ trật tự giật mình, vội vàng đỡ người dậy.

Cảnh tượng này lọt vào mắt Mộc Lâm Thâm, qua cửa kính xe, y nhìn thấy một người lao động già nua, đầy bụi bặm, nét mặt buồn bã. Không biết đã chạm đến dây thần kinh nào trong y, khiến y không đành lòng nhìn thẳng, lặng lẽ thu hồi ánh mắt.

Người gian ta trá đã trở nên quá quen thuộc, lừa đảo lật lọng cũng chẳng còn xa lạ. Nhưng khi bắt gặp cảnh tượng như thế này, thật sự cảm thấy bầu trời xanh hơn, đám đông vui vẻ hơn, ngay cả ánh nắng cũng rực rỡ hơn bình thường. Ghế ngồi bên cạnh, Lâm Kỳ Chiêu mỉm cười, nhẹ nhàng vỗ vai y nhìn gương mặt vẫn còn vết thâm tím: “ Chưa kịp cảm ơn cậu nữa, lại giúp chúng tôi một việc lớn rồi.”

" Đừng khách khí, tôi cũng chỉ thuận tay mà làm thôi." Mộc Lâm Thâm thuận miệng hỏi:" Sao anh lại tới đây?"

“ Hai đầu mối vụ án có liên quan tới nhau, ở Thượng Hải vừa xảy ra một vụ tai nạn xe hơi, trong xe chở 400 vạn nhân dân tệ tiên giả. Chúng tôi lần theo lộ trình di chuyển của chiếc xe truy đến thành phố Minh Quang ở tỉnh An Huy, điểm khởi hành cũng nằm ở đó.” Lâm Kỳ Chiêu không giấu giếm gì về tình hình vụ án với Mộc Lâm Thâm, bảo mật thông tin vụ án có là gì, cấp độ bảo mật của chàng trai này còn cao hơn nhiều: Có điều Mộc Lâm Thâm chẳng hứng thú mấy, y chỉ ồ một tiếng cho có, ngập ngừng như định nói gì đó.

Lâm Kỳ Chiêu biết ý:" Cậu muốn biết tin tức của Dung Anh chứ gì?"

" Đúng, anh rõ ràng biết tôi muốn nghe thấy tin gì, lại cứ nói linh tinh." Mộc Lâm Thâm lẩm bẩm:

“ Cũng không có gì đặc biệt, tôi cũng không biết mấy đâu, chuyện này sư phụ bảo Nghị Thanh lo liệu, cậu muốn biết nên hỏi cô ấy... ” Lâm Kỳ Chiêu sắp xếp lại những sự việc gần đây nói cho Mộc Lâm Thâm những điều hắn biết, Nhiếp Kỳ Phong đã chủ động yêu cầu hiến tạng, Dung Anh vẫn đang làm việc tại tiệm bánh, nhưng cứ có thời gian rảnh là vẫn kiên quyết chạy đôn chạy đáo giữa các văn phòng luật sư để hỏi về khả năng kháng cáo thay đổi bản án.

Tuy nhiên, kết quả e rằng sẽ không như mong muốn, bất kỳ luật sư nào từng tiếp xúc với vụ án của Nhiếp Kỳ Phong đều từ chối nhận vụ này. Hơn nữa, Lâm Kỳ Chiêu đưa ra một kết quả trực diện hơn: “... Việc xét duyệt án tử hình của hắn sẽ rất nhanh. Nói một cách nghiêm khắc, hắn đã bị giam giữ quá thời hạn cho phép. Có lẽ, thời gian không còn nhiều nữa...”

Nghe những lời này, Mộc Lâm Thâm dường như cảm thấy khó chịu, y khẽ dịch chuyển người. Lâm Kỳ Chiêu nhỏ giọng nói: “Xin lỗi, tôi không ngờ mọi chuyện lại thành ra như vậy. Tôi và sư phụ Thân trước đó đã cảnh báo Nhiếp Kỳ Phong rồi.”

“Vẽ rắn thêm chân, nhưng cũng không thể trách các anh được. Đau dài chẳng bằng đau ngắn, đau ngắn chẳng bằng đau một lần cho xong. Sớm muộn gì cũng phải đau một lần.” Mộc Lâm Thâm nói thì nhẹ nhàng lắm, nhưng trong lòng y hiện lên một gương mặt bi thương, ánh mắt đượm buồn thương, là nỗi nhớ nhung có thể khiến y đau đến tận cùng, đau đến tận đáy lòng.

" Cậu định làm sao đây, cứ để mặc như vậy sao?" Lâm Kỳ Chiêu quan tâm hỏi:

Mộc Lâm Thâm nhìn Lâm Kỳ Chiêu với ánh mắt đáng thương: “Tôi cũng không biết nữa, anh bảo tôi phải làm sao?”

“Cậu hỏi thế không phải là làm khó tôi à? Tôi nói cho cậu biết, lần trước cậu đoán đúng rồi, tôi thực sự bị bạn gái cũ đá. Cậu có con mắt quan sát và phán đoán chuẩn như vậy mà còn hỏi tôi vê chuyện này?” Lâm Kỳ Chiêu dang tay nói với vẻ bất lực, trong vấn đề tình cảm, hắn cũng chẳng hơn gì Mộc Lâm Thâm:

“Để tôi nghĩ xem, trốn tránh không phải là cách... Bác sĩ giỏi cũng khó chữa bệnh cho chính mình. Tôi thật sự không biết làm thế nào.” Mộc Lâm Thâm đấm trán, không nghĩ ra nổi một cách hay ho:

“ Dù sao thì cậu cũng suy nghĩ thật kỹ vào, tôi thấy tính khí Dung Anh nóng lắm đấy, như hôm đó cầm dao phay đi tìm cậu ấy... Tối nay mời cậu đi ăn tối nhé, mấy ngày bận rộn quá nên chưa gặp cậu được.” Lâm Kỳ Chiêu vỗ vỗ Mộc Lâm Thâm, cẩn thận bước xuống xe. Khi ngoảnh lại nhìn, thấy y vẫn mang vẻ mặt đầy ưu tư. Hắn thở dài, chuyện tình cảm quả thật khó giải quyết hơn nhiều so với vụ án.

Lâm Kỳ Chiêu mang theo cảm giác khó nói thành lời ấy, bước vào chiếc xe chuyên dụng của tổ chuyên án. Ngồi cùng Chu Quần Ý, lúc này buổi nhận diện hiện trường đã gần kết thúc, không ai biết rằng lý do có lực lượng bảo vệ quy mô lớn như vậy là vì nghi phạm vẫn còn những vụ án chưa giải quyết xong.

" Tổ trưởng Chu, tên lừa đảo này coi như cũng phối hợp đấy nhỉ." Lâm Kỳ Chiêu thuận miệng nói:

" Hắn không phối hợp thì có thể làm được gì chứ?" Chu Quần Ý chẳng ngẩng đầu lên, vẫn nhìn vào máy tính bảng:

" À phải rồi, công thần bắt được nghi phạm lần này, các anh chuẩn bị xử lý ra sao?" Lâm Kỳ Chiêu cố ý hỏi:

“ Chẳng phải tôi đang xem đây mà.” Chu Quần Ý đưa máy tính bảng cho Lâm Kỳ Chiêu xem, nói rằng hai kẻ quái dị này đã gây ra bốn vụ báo án, đập chảo dầu sôi làm bỏng người bán bánh, ăn cơm không trả tiền, cướp xe máy, và dùng dao đe dọa ở siêu thị. Chưa kể, khi họ bắt người trong ngõ, còn không biết đã đập vỡ cửa sổ của bao nhiêu nhà nữa.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...