Chương 649: Truy đuổi tới cùng. (1)

Chương 649: Truy đuổi tới cùng. (1)

" Đứng lại ... Đứng lại ... Mọi người bắt lấy hắn, hắn là ăn trộm đấy, mau bắt hắn."

Mộc Lâm Thâm thấy tên kia sắp thoát thì ra sức hét lớn từ phía sau, nhưng chỉ thấy phía trước toàn người đi bộ, có người đạp xe, có người đậu xe chờ khách, nhưng chẳng hề có lấy một ai đứng ra làm việc nghĩa hiệp. Không những không có ai chặn gã trọc lại, thậm chí nghe Mộc Lâm Thâm la hét, bọn họ còn cố tình tránh xa để tên kia chạy. “Mẹ nó, không gặp được một Lôi Phong nào à?”

Cơn tức giận bùng lên, Mộc Lâm Thâm dồn hết sức chạy nhanh hơn. Lúc này, không rõ điều gì đang thúc đẩy y, nhưng chỉ trong chớp mắt, tốc độ của y đã tăng lên đáng kể.

Như Hoa chậm chân hơn một bước, hắn nhìn thấy Mộc Lâm Thâm đuổi kịp rồi, ngay khi y chạm tay vào đối phương, tên trọc bất ngờ quay lại, tung một cú đấm thẳng vào mặt y. Mộc Lâm Thâm không khác gì khúc gỗ mất đà, ngã sấp xuống.

" Mẹ nó, thằng nào đánh người là cặn bã."

Như Hoa lên cơn rồi, ngay lập tức dừng lại, thuận tay tóm lấy một người lái xe máy kinh doanh, hung ác trừng mắt lên, người đó sợ hãi, bị Như Hoa kéo xuống xe, cái mặt xấu xí mang tới hiệu quả bất ngờ. Người lái xe không dám ra tay, Như Hoa giơ còng lên, quát:' Đưa chìa khóa đây, cảnh sát trưng dụng xe của anh." Lái xe ngập ngừng.

" Mau lên, trông lão tử không giống cảnh sát à?" Như Hoa rống to:

" Giống ... Giống ạ ... Cảnh sát đều giống anh." Lái xe cuống lên, lục túi trái túi phải, rốt cuộc cũng lấy ra được chìa khóa đưa tới:

Như Hoa đạp mạnh nổ máy, xe quay đầu tại chỗ, bánh trước nhấc bổng lên khỏi mặt đất hơn mười phân, lao vút đi như chớp vê phía Mộc Lâm Thâm. Lúc này, Mộc Lâm Thâm đã đứng dậy tiếp tục đuổi theo. Chiếc xe vừa chạy tới bên cạnh, Mộc Lâm Thâm liền nhảy phắt lên yên sau, chỉ ve phía tên trọc đang chạy phía trước.

" Có phải là thằng Vua lừa đảo đó không?”

" Không biết, dù sao cũng không phải là người tử tế, mày vừa giơ còng tay lên hô cảnh sát là hắn đã chạy mất rồi."

" Đã bắt thì phải bắt cá lớn chứ, bắt bọn tôm tép thì có ý nghĩa gì?" Như Hoa khinh thường:

" Đúng, đúng, chắc chắn là Vua lừa đảo đấy ... Tao nói cho mày biết, Ngốc Đản tới giờ vẫn chưa có tin tức gì, chứng tỏ bọn họ không bắt được hắn." Mộc Lâm Thâm chùi máu mũi, lừa Như Hoa:" Như Hoa, mày sắp nổi tiếng rồi, đuổi mau."

Như Hoa dường như đã tìm lại cảm giác nhiệt huyết sục sôi của những ngày xưa khi đấu tay đôi với bọn lưu manh ngoài trường. Hắn tăng tốc veo một cái, suýt chút nữa khiến Mộc Lâm Thâm ngã lộn cổ xuống đất. Vèo thêm một cái tăng tốc thêm lần nữa, hắn lao thẳng về phía tên đang chạy trốn, thuận thế tung một cú đá vào hông đối phương. Tên kia kêu lên “ái ôi" rồi "bịch" một tiếng, đâm sam vào thùng rác.

Ha ha ha, Như Hoa quay đầu lại nhìn, ngửa đầu cười đắc ý.

Mộc Lâm Thâm hết hồn la lên:" Phanh lại, phanh lại, xô mất ... ối trời

Nói thì chậm, khi đó rất nhanh, Như Hoa đang đắc ý quên trời đất thì làm quái gì phản ứng kịp nữa, xe ram ram mấy tiếng, đâm vào thùng rác của công nhân vệ sinh để bên lề đường. Như Hoa bay vút lên, "bịch" một cái, ngã sap vào trong thùng rác. Tức thì xung quanh la hét ầm ï. Mộc Lâm Thâm cũng ngã lăn lông lốc tới mấy mét liền, đợi cắn răng bò dậy thì tên trọc kia đã bò dậy rồi, đã thế còn bị thương nhẹ hơn bọn họ nhiều, thế là hắn lại co cẳng chạy tiếp.

" Mẹ kiếp, mẹ kiếp ...' Mộc Lâm Thâm chẳng biết là đang chửi ai, tới lúc này rồi, cơn điên cũng lấn át lý trí, tiếp tục đuổi:

"Ê ê, đợi tao với ... Như Hoa từ trong thùng rác bò ra, đuổi theo Mộc Lâm Thâm:

" Thằng chó, lái xe cũng không xong." Mộc Lâm Thâm quay lại chửi: "Mày mới là chó má, không bắt được để người ta chạy mất." Như Hoa chui um len:

" Bắt con mẹ mày ấy, đổ cho tao à ... Ôi mẹ nó chứ, thể lực thằng này tốt quá." Mộc Lâm Thâm thở khò khè:

"Mẹ nó ... Chết mất ... Nếu Ngốc Đản ở đây thì tốt rồi ..." Như Hoa thở hồng hộc:

Chạy hết cả con phố, đuổi theo 2 km, dù hai người có gào khản cổ, vẫn không gặp được một ai làm việc nghĩa, ngược lại nghe tiếng họ la hét còn tránh đường cho thằng kia.

Tên trọc có lẽ vì quá vội vàng chạy trốn, gấp rút muốn thoát khỏi hai người phía sau, lại thêm lợi thế thông thuộc địa hình, nên vài lần vòng vèo suýt chút nữa đã cắt đuôi được họ. Khi khoảng cách dần được nới rộng hơn một chút, gã chợt lách mình, lao vào một siêu thị.

Hai người vừa mới lao vào trong siêu thị, thoáng cái liền đứng sững lại, ngớ người ra. Bên trong kệ hàng san sát, khách khứa đông đúc, ngày nghỉ thì làm gì thiếu được người mua sắm. Hơn nữa, một người trong bọn họ mặt mũi đầy máu, người kia thì toàn thân bê bết rác, lập tức trở thành những kẻ lạc loài giữa đám đông. Hai nhân viên bảo an nhanh chóng chạy tới.

" Cảnh sát đây." Như Hoa giở lại mánh cũ, thêm vào gương mặt xấu xí, rất có sức uy hiếp:

Mất hiệu quả rồi, một bảo an cảnh giác hỏi:" Giấy tờ đâu?" "Ac .."Nhu Hoa nin khe luôn:

Mộc Lâm Thâm thì chẳng thèm rườm lời, cứ như thế xông vào siêu thị, hai tên bảo an đuổi theo, không ngờ y chạy tới khu dụng cụ làm bếp, rút một con dao phay ra, chĩa vào phía đám bảo an:" Con mẹ nó chúng mày mù mắt không nhận ra bọn tao là xã hội đen đang truy sát à ... Có tin tao chém chết chúng mày không?"

Bảo an tức thì sợ nhữn chân:" Đại ca, đại ca ... Đừng đừng, có gì từ từ nói:

"Tao hỏi mày thằng trọc vừa chạy vào đây đâu rồi? Không nói tao chém chết" Mộc Lâm Thâm quát to, mặt y lúc này be bét máu, uy tín khỏi cần nói:

"Nói mau." Như Hoa cũng chạy tới vớ lấy bình nước, giơ lên định đập: " Vừa, vừa chạy vào, qua qua lối kia ... Tôi, tôi không nhìn rõ ..."

" Có ai nhìn rõ hắn chạy đường nào không?”

" Đừng động đậy, nếu không chém chất..."

Hai người tóm cổ ai tên bảo an, uy hiếp hai bác gái trông siêu thị, mới có người chỉ cửa vận chuyển hàng phía sau, tên khốn kiếp kia quen thuộc nơi này, cho nên thoát từ cửa sau rồi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...