"Tôi đang nói cho mọi người nghe phương hướng và địa điểm tìm kiếm đấy, không hiểu à?" Mộc Lâm Thâm hỏi:
Không hiểu gì hết, tư duy nhảy cóc quá lớn. Nhậm Quốc Lương và Từ Kiện, hai đội vị trưởng, nhìn nhau, nhất thời đều không hiểu ra sao, nói gì tới người khác. Ngược lại, Như Hoa đang ăn uống xì xụp, không chịu nổi bèn nhắc nhở: "Cái này mà cũng không nghĩ ra à? Một kẻ nghiện hút thì có thể chạy đi đâu được xa?"
Sầm, mấy tiếng vỗ bàn đồng loạt vang lên làm chủ quán giật mình, nhưng nhìn đám người hung dữ đó, không dám ho he gì, cả đám vui mừng kêu :" Đúng rồi."
" Ái dà ... Như Hoa bị hải thảm tức thì, bàn bị rung mạnh tới mức, nước canh bắn đầy mặt, có người vội vàng rút giấy ăn xin lỗi hắn.
Bên kia hứng thú nổi lên, Từ Kiện hào hứng nói:" Nếu đúng là kẻ nghiện ngập thì không chạy xa được, ổ chó của chúng cũng ở gân thôi."
Đây là một điều rất cơ bản, mười kẻ nghiện thì chín kẻ không cai được. Nếu đã dính vào ma túy, thường sẽ không đi đâu xa, vì khi cơn nghiện ập đến ở một nơi xa lạ thì đó không phải là chuyện tốt. Việc mang theo, giấu giếm và sử dụng ma túy đều là những vấn đề lớn. Do đó, phần lớn những người này có phạm vi hoạt động rất hẹp, thậm chí có khi họ chẳng bước chân ra khỏi nhà.
" Vậy phạm vi có thể thu hẹp hơn nữa. Thời gian nhận hàng ở Sào Hồ là khoảng 17 giờ, vừa khớp với thời gian Vương Thọ Hòa lên tàu hỏa rời đi. Rõ ràng hắn đã biết việc nhận hàng ở đây an toàn, nên mới bắt đầu thực hiện bước đánh lạc hướng chúng ta ... Vương Thọ Hòa khó truy tìm, nhưng nữ nhân nghiện này hẳn sẽ dễ truy hơn nhiều. Cô ta không thể chạy xa quá 100 km, chắc chắn đang ở khu vực các huyện, thành phố lân cận Sào Hồ." Nhậm Quốc Lương đã hiểu ra mọi chuyện:
" Còn một điều nữa... Vương Thọ Hòa tốn công sức và mạo hiểm lớn như vậy để đánh lạc hướng, điều đó cho thấy tuyến đường này và người phụ nữ này có tầm quan trọng rất lớn đối với hắn. Hơn nữa, hắn rất rõ rằng, chỉ cần trì hoãn vài ngày, ngay cả dữ liệu ghi hình trên xe buýt cũng sẽ tự động bị xóa sạch." Đảng Ái Dân nói với vẻ mặt đầy phấn khởi, giờ chỉ hận không thể ngay lập tức tới nơi để tìm kiếm:
"Tôi còn một cách rà soát đơn giản hơn, các anh có tin không? Có lẽ, nó còn đơn giản và trực tiếp hơn tất cả các cách mà các anh từng nghĩ tới." Mộc Lâm Thâm cười hết sức gian tà:
" Thật à?" Từ Kiện gãi đầu, bao năm lăn lộn trong nghê, giờ thành chim non:
"Chúng tôi đã canh gác suốt ba tháng mà chẳng tìm được gì, nếu anh còn có cách nào đơn giản hơn, tôi ra ngoài kia đâm đầu vào tường luôn." Nhậm Quốc Lương nói, trong lòng một nghìn cái không tin, nhưng lại không kiêm được tò mò, rốt cuộc có cách nào đơn giản hơn không:
"Bớt nghe cậu ta lừa đảo, cậu ta chỉ đang đùa các cậu thôi." Đảng Ái Dân khinh thường nói, Mộc Lâm Thâm trừng mắt nhìn hắn, hắn khit mũi: "Tôi không tin đâu, khen cậu một câu cậu liền venh đuôi lên đấy à?
" Anh đánh cược với tôi có thắng bao giờ đâu." Mộc Lâm Thâm hu mũi: " Cược cái gì nào, chẳng ai thắng mãi được." Đảng Ái Dân cứng đầu nói:
" Cược ... Ê, giao hẹn rõ ràng trước, đừng đến lúc đó lại bảo tôi lừa anh đấy, cược cả tiên lương tháng này của anh, lấy ra để cải thiện bữa ăn và chỗ ở... Điểm dừng chân tiếp theo chúng ta sẽ ở khách sạn, không ở nhà trọ nhỏ nữa.
" Mộc Lâm Thâm thực sự không thích cuộc sống bôn ba khổ cực này, nhiều thứ có thể thay đổi, bảo y sống kham khổ thì không nổi, chỗ ở ít nhất phải sạch sẽ chút, ăn uống tử tế chút:
Đảng Ái Dân cẩn thận xem lại một lượt hình ảnh từ camera giám sát, Vvi kinh nghiệm của hắn, ngay cả việc tìm kiếm bằng dữ liệu lớn cũng cần mất một khoảng thời gian. Hắn đặt mạnh máy tính bảng xuống bàn và nói: "Được, tôi cược! Thông tin vừa mới được gửi về, nếu trước khi có kết quả chính xác mà cách của cậu hiệu quả, thì chúng ta sẽ ở khách sạn và ăn một bữa thịnh soạn."
Bốp bốp bốp... Một tràng pháo tay vang lên, chuyến này vì công hay tư thì cả đám cũng mong Mộc Lâm Thâm thắng.
"Ê, chết tiệt, đám nhóc này, các cậu mong tôi thua phải không?" Đảng Ái Dân nổi nóng, vẻ mặt bất lực: " Chỉ đạo viên, nếu mà anh thua thì chẳng phải là vụ án này được tra rõ sao, đây là chuyện tốt mà, mọi người nói có đúng không?” Từ Kiện vừa lên tiếng, cả đám nhao nhao hưởng ứng:
"Tôi dạy các cậu đây, đừng quá tin vào vận may hay thủ đoạn, sử dụng phương pháp các cậu được đào tạo mới là nên tảng cơ bản ... Hừ hừ, thằng nhóc, cậu vẫn nên theo tôi đi ăn ở quán vỉa hè là vừa." Đảng Ái Dân nói với giọng khiêu khích, nửa phần là không tin, nửa phần có lẽ là để khích Mộc Lâm Thâm:
"Được, vậy để tôi cho anh thấy sự khác biệt giữa một nhà tâm lý học và một người bình thường. Trước tiên, tôi sẽ nêu ra vài sự thật. Thứ nhất, Diêu Ngọc Hà nghiện ma túy, và thời gian nghiện đã khá lâu. Hầu hết những kẻ nghiện hút đều tán gia bại sản, nên việc cô ta làm bất cứ chuyện gì cũng không có gì lạ. Việc cô ta trở thành trợ thủ của Vua lừa đảo là hoàn toàn hợp lý, cô ta phải có nguồn tiền và nguồn ma túy để duy trì cơn nghiện. Điều này cũng giải thích tại sao Vương Thọ Hòa lại vượt giới hạn, thậm chí còn lừa cả bọn buôn ma túy, một mặt là vì giá của loại hàng đó ngày càng cao, mặt khác, có lẽ hắn cũng căm ghét bọn buôn ma túy.
"Thứ hai, phần lớn những người nghiện ma túy thường ở trong trạng thái tinh thân mơ hồ, hầu như chỉ nghĩ đến ma túy và không quan tâm gì khác. Nhưng cô gái này có chút khác biệt, ăn mặc chỉnh tề, có thể thấy chất liệu quần áo khá tốt... Hãy chú ý đến mái tóc của cô ta, đã được uốn nhuộm cẩn thận. Hình ảnh từ camera giao thông cho thấy khuôn mặt rõ nét, rất xinh đẹp, không giống kiểu người nghiện thường gầy trơ xương ... Điều đó chứng tỏ cô ta chăm sóc bản thân rất tốt, chắc chắn liều lượng sử dụng ma túy đã được kiểm soát."
"Thứ ba, nhìn cách cô ta xem đồng hồ, rất thong dong... Điều này không giống lối sống của một người nội trợ. Họ thường không đeo đồng hồ, cùng lắm chỉ cầm chiếc điện thoại cũ để xem giờ. Cách phối đồ giữa váy và áo rất hợp mốt, cho đến tận bây giờ, bản tính yêu cái đẹp của nữ nhân trong cô ta vẫn chưa bị mai một dù sử dụng ma túy. Điều đó chứng tỏ rằng, cô ta không sống một cuộc sống bị giam cầm lâu dài."
Mộc Lâm Thâm lần lượt liệt kê những gì mình quan sát được, càng nói vẻ mặt càng thoải mái, nhưng người khác lại càng nghe càng mơ hồ. Đám cảnh sát hình sự vốn quen bắt giữ nghi phạm thực sự không hiểu được huyền cơ trong đề tài về nữ nhân này này. Đảng Ái Dân dường như đã hiểu ra điều gì đó, chiếc đũa dừng lại giữa không trung, hắn suy nghĩ. Với kinh nghiệm của mình, hắn biết Mộc Lâm Thâm thích khoe khoang một chút nhưng không phải loại người nói chuyện suông, chỉ là chưa rõ y sẽ dùng cách gì để đi vào vấn đề chính.
Chương 642vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnNội Tuyến Full– một bộ truyện thuộc thể loạiTâm Lýđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận