Quách Vĩ cảm than:"Thanh thật, đúng là danh xưng Vua lừa đảo không sai chút nào! Cả nước đang truy bắt hắn, ngay cả Đảng Ái Dân cũng đã tìm đến đây, vậy mà hắn dám gây án ngay tại Lư Châu?"
" Chứ sao, chính ủy Đảng rất quan tâm tới chuyện của Tiểu Mộc, liên tục gọi điện hỏi thăm tình hình, nhưng ..." Quan Nghị Thanh hơi ngập ngừng:
Quách Vĩ nói trước luôn:" Chuyện này do cô làm nhé, sư phụ bảo cô làm, ngàn vạn lần đừng hi vọng vào tôi."
" Anh đúng là đồ vô tích sự"
Quan Nghị Thanh liếc xéo Quách Vĩ một cái, đây là nhiệm vụ mà sư phụ giao cho cô, nhưng làm hai người cảm thấy rất khó xử. Chẳng lẽ họ phải đi nói với gia đình của một tử tù rằng đừng căm ghét xã hội, đừng kháng cáo, cứ chấp nhận số phận khổ cực này sao?
Huống hồ ... Quan Nghị Thanh cắn môi, cô thích Mộc Lâm Thâm, không tin với ánh mắt tinh tường của sư phụ không nhịn ra, vậy mà còn giao cho cô nhiệm vụ khó xử này là có ý gì?
" Xuất hiện rồi kìa ... mau đi đi, tôi đợi cô đấy." Quách Vĩ giục Quan Nghị Thanh, lại thêm một người nữa, đẩy cô vào thế khó:
Dung Anh bước ra từ trong khu chung cư, đeo một chiếc túi bình thường, mặc bộ áo xanh đơn giản, dáng vẻ vội vã không khác gì những người đi làm giờ hành chính. Quan Nghị Thanh vừa xuống xe liên đuổi theo gọi to: "Dung Anhl"
Dung Anh ngẩn người, quay đầu lại:" Cô là ... Ồ, trông cô quen quen."
" Cảnh sát." Quan Nghị Thanh giới thiệu ngắn gọn:
Cơ mặt Dung Anh khẽ co giật, rồi quay đầu bước đi, không biểu lộ cảm xúc, trông hết sức lạnh lùng.
"Ê, tôi có tin tức của Tiểu Mộc!" Quan Nghị Thanh hét lên, cô tìm hiểu tâm lý học một thời gian rồi, cũng học được vài chiêu:
Bóng lưng của Dung Anh khựng lại, trong khoảnh khắc do dự ấy, Quan Nghị Thanh đã chạy tới, nhìn đồng hồ nói: "Vẫn còn nhiều thời gian, nếu không thì tôi đi cùng cô một đoạn... sau đó, tôi đưa cô đi làm.”
Dung Anh không tỏ thái độ gì, im lặng bước đi, cô chợt nhớ ra, mình từng gặp nữ cảnh sát này ở studio của Mộc Lâm Thâm hôm đó, chỉ là đã thay bộ cảnh phục, trông có phần mạnh mẽ và thu hút hơn. Quan Nghị Thanh lén quan sát Dung Anh, thấy cô gái này rất xinh đẹp, một vẻ đẹp tự nhiên như hoa sen mọc lên từ mặt nước, không cần trang điểm cầu kỳ, thậm chí còn đẹp hơn vài phần so với hình ảnh mà cô từng nhớ trong quá khứ.
" Giờ anh ấy ở đâu?" Dung Anh hồi lâu mới hỏi:
"Ở Lư Châu có vụ án làm anh ấy bị vướng lại, anh ấy được đơn vị khác mời đến hỗ trợ.' Quan Nghị Thanh nhẹ nhàng bịa ra một lời nói dối, đến cô cũng ngạc nhiên, từ bao giờ mình nói dối dễ thế:
Dung Anh cắn môi nói:" Ồ, cảnh sát tỉnh khác mời đi cơ à, vậy mà tôi luôn cho rằng anh ấy là một tên tiểu lưu manh thôi."
" Có lẽ giữa hai người có chút hiểu lầm, tôi nghĩ, trong lòng anh ấy vẫn còn có c6. Quan Nghị Thanh cũng mím môi nói câu này, tim lại nhói một cái:
" Anh ấy thậm chí không có đủ can đảm đứng trước mặt tôi để giải thích những hiểu lầm đó, vậy mà cô bảo trong lòng anh ấy vẫn còn có tôi? Ai biết anh có thật sự để tâm hay không.
" Dung Anh nói với vẻ khinh thường, Quan Nghị Thanh định giải thích thêm, Dung Anh cắt ngang lời cô: "Đừng nói nữa. Có chuyện gì, hãy để anh ấy tự đến nói với tôi... Bất kể cô muốn đạt được mục đích gì, cô có thể đặt mình vào vị trí của tôi mà nghĩ xem: nếu có một nam nhân luôn lừa dối cô, rồi khi cô biết được sự thật thì hắn lại trốn mất, cô sẽ nhìn nhận hắn như thế nào?"
Vấn đề là, người ta mà không trốn thì bị cô câm dao chém thành mấy mảnh rồi, Quan Nghị Thanh nghĩ mà đau răng, cô vừa do dự một chút thì Dung Anh đã đi rồi, vội vàng chạy theo:" Dung Anh, thực ra tôi tìm cô không phải vì chuyện của Tiểu Mộc, mà vì chuyện khác."
" Chuyện của anh Nhiếp hả?”
" Đúng, anh ta chủ động xin gặp chúng tôi, người của chúng tôi đã nói chuyện với anh ta.' Hiển nhiên ở chuyện này Dung Anh thậm chí còn coi trọng hơn cả Tiểu Mộc, đứng lại nhìn Quan Nghị Thanh chờ đợi phần tiếp theo.
Quan Nghị Thanh sắp xếp lại suy nghĩ và nói: "Có lẽ anh ta cảm thấy chẳng còn hy vọng gì nữa, nên muốn chúng tôi chuyển lời tới cô, đừng kháng cáo nữa. Việc của anh ta là tội không thể tha thứ... Anh ta thương cô, sợ cô phải vất vả thêm, sợ gây thêm rắc rối cho cô..."
Dung Anh đưa tay che miệng, cố kìm tiếng khóc phát ra.
"Chúng tôi luôn nghĩ rằng anh ta là người có tính cách chống đối xã hội, một kẻ sắt đá vô tình. Không ngờ rằng, vào thời khắc cuối đời, lại xảy ra chuyện như thế này... Anh ta rất xúc động, chúng tôi cũng bị lay động. Dù đó không phải là biểu hiện của sự hối lỗi ... Đừng căm ghét tôi, tôi không có cảm tình gì đặc biệt với cô, nhưng tôi biết trong lòng cô vẫn còn sự lương thiện, sự kiên trì của cô, ít nhất đã đánh thức nhân tính nơi một tử tù." Quan Nghị Thanh chân thành nói:
Dung Anh khẽ nấc lên, nước mắt bắt đầu chảy dài không ngừng, cô đưa tay lau đi, giọng nghẹn ngào hỏi: "Tôi biết là chẳng còn hy vọng gì... Nhưng nếu cô là tôi, người thân của mình sắp chết, lẽ nào cô có thể đứng nhìn họ ra đi mà không làm gì cả?... Dù người khác có nghĩ họ xấu xa đến đâu, dù cảnh sát nói anh ấy phạm tội lớn thế nào, nhưng đó là người thân của mình... Le nào cô có thể khoanh tay đứng nhìn mà không làm gì sao?”
Một lời làm người ta rơi lệ, Quan Nghị Thanh cảm thấy cay cay nơi khóe mắt, không kìm nén được bèn quay mặt đi lau nước mắt. Cô an ủi Dung Anh: "Xin lỗi... Xin lỗi... Tôi hiểu rồi, những gì cô làm là đúng."
" Cám ơn cô đã đến... Tôi phải đi làm đây." Dung Anh lau nước mắt, cố gắng che giấu sự thất thố của mình, rồi vội vàng quay người bước đi: Quan Nghị Thanh đuổi theo cô, đặt một bức thư vào tay Dung Anh. Dung Anh tiếp nhận một cách máy móc hỏi: "Là gì vậy?"
"Tôi không thể nói ra được, đó là do Nhiếp Kỳ Phong tự nguyện ký, và cô là người thụ hưởng." Quan Nghị Thanh nói một cách mơ hồ:
Dung Anh mở phong bì ra, bên trong là một bản sao chụp, giấy xác nhận tự nguyện hiến tạng. Cô nhìn tờ giấy đột nhiên như thể sụp đổ hoàn toàn, dùng hết sức nắm chặt tay, rôi ngồi thụp xuống, che mặt khóc nức nở...
Bình luận