Như Hoa tò mò nhìn chằm chằm Mộc Lâm Thâm đang chap tay sau lưng đi từng bước phía trước, có nghĩ nát đầu hắn không hiểu nổi tại sao y lại được Đảng Ái Dân tin tưởng đến vậy, mấy ngày trước ở trường bắn, hắn còn tận mắt chứng một đám cảnh sát hình sự cao lớn hung dữ, mấy chục người, bị Đảng Ái Dân chửi bới, đụng chân đụng tay, không ai dám phản kháng, bảo sao nghe vậy, ngoan ngoãn như chim cút.
Hắn không hiểu lắm về cấp bậc chức vụ trong hệ thống công an, nhưng qua trò chuyện với cảnh sát ở đó, có thể nhận ra thân phận Đảng Ái Dân không tầm thường, là nhân vật lợi hại, được nhiều người tôn trọng. Ấ vậy mà nam nhân như gấu xám ấy lại nhún nhường trước một con thỏ trắng, không phải là chuyện quái dị à?
Hơn nữa thằng này không phải đã sai một lần rồi mà, sao vẫn tin y? Một cái thằng sống bằng ngửa tay xin tiền cha, học hành chẳng ra gì, có mẹ gì hay chứ? Ít ra Như Hoa thấy mình kiếm tiền nhờ chính đôi tay mình.
Ngay cả đám người xung quanh hắn, như Nhạc Tử hay Quản Quản, nhắc tới Mộc Lâm Thâm đều nói những lời không hay ho gì, nhưng có chuyện một cái, như lần hắn muốn nhảy lầu, lại gọi y tới, chứng tỏ rất tin tưởng y.
Thậm chí hắn có lần nghe thấy Đại Quỳnh Thi nói chuyện điện thoại với bạn, nhắc tới Mộc Lâm Thâm, tuy là chuyện chẳng khốn kiếp cả, nhưng hắn nghe ra, giọng điệu vợ mình không he ghét tên này. Tên này thậm chí đi nước ngoài mười năm vẫn là đề tài bàn tán của người quen biết.
Rốt cuộc tên này là người thế nào? Đến giờ dù không ngửa tay xin tiền cha y nữa thì chỉ là thằng thợ xăm mình tầm thường thôi mà, có làm được gì ra hồn đâu?
Như Hoa càng nhìn càng thấy khó hiểu.
Mộc Lâm Thâm nghĩ một lúc, ngoẹo đầu sang cảnh báo trước:" Lần trước tôi khiến anh mất mặt một lần rồi, lân này khả năng tôi sẽ tiếp tục sai lớn, khả năng khiến anh mất hết mặt mũi đấy, anh có muốn thử không?”
"Thiên lý mã còn có lúc bước hụt mà, tôi mất mặt bao lần cũng không sai, chỉ cần tìm được người, cứ thử đi, dù sao nếu lần này lại sai, các anh em phía sau sẽ không phạm sai lầm đó nữa." Đảng Ái Dân nói rất dứt khoát:
“Ôi, có lẽ tôi nhầm, anh không phải là người theo chủ nghĩa lý tưởng, mà là người theo chủ nghĩa cơ hội. Thôi, thử xem vậy, tôi nghĩ người này chẳng đi đâu cả, vẫn còn ở trong tỉnh, hơn nữa, hắn không thể ẩn cư ở một nơi hẻo lánh, ít người lui tới. Hắn chắc chắn đã để lại nhiều manh mối ở đây, nhưng cũng đã che giấu chúng theo cách mà các anh đã bỏ qua. Lần gây án này, chưa đầy một năm sau lần trước, hắn đã bắt đầu hành động gấp gáp rồi. Không chỉ thiếu tiền, mà còn rất tự phụ... Những kẻ tự phụ thường dễ vấp ngã. Đi thôi, biết đâu chúng ta sẽ gặp may, tóm được tên Vua lừa đảo này.
Mộc Lâm Thâm chắp tay ra sau lưng, hắn là cố gắng bắt chước dáng vẻ của một người già dặn trước tuổi, nhưng lại học không tới nơi tới chốn, nhìn thế nào cũng chẳng giống.
Nhất là kiểu ăn mặc không ra gì, làm y nhìn giống một tên trộm vặt đang đi dò la tình hình kiếm cơ hội. Từ trên lầu bắt đầu len lén quan sát xung quanh, cứ như thể tên Vua lừa đảo vẫn còn ẩn nấp ở đây vậy.
Như Hoa thấy Đảng Ái Dân theo sau một quãng, như sợ làm phiền tới y vậy, khó chịu đồng thời cũng khó hiểu:" Ngốc ca, sao anh lại tin y như thế?"
" Cậu cũng nghe cậu ấy phân tích rồi đấy, cậu có tin không?" Đảng Ái Dân hỏi lại:
Như Hoa gãi đầu gãi tai, giống như cảm thấy khó hiểu lắm:" Sao tôi thấy hình như tôi cũng tin rồi."
“Vì sao? Có nguyên nhân không?”
“ Có chứ, tên này trước đây thậm chí còn lừa cả tôi, cả cha y mà y cũng lừa, không có ai mà y không lừa được. Chết tiệt, trước kia y cùng với Nhạc Tử lừa của tôi một 100 vạn tệ, còn lừa tôi ký một bản thỏa thuận đầu tư. Sau khi tôi thua lỗ, thậm chí cảm thấy ngại không dám đòi lại” Như Hoa nhắc đến chuyện cũ, tức giận nói, nhưng giọng rất nhỏ: Đảng Ái Dân đồng cảm:" Cậu hiểu ra rồi đấy, chỉ cần khơi lên được hứng thú của cậu ta, cậu ta gặp thần lừa thần, gặp quỷ lừa quỷ, tôi đã tận mắt chứng kiến không chỉ một lần đâu, ngay cả lúc tay trắng, cậu ta còn lừa dân giang hồ lọc lõi một vố đau."
" Sao y lại đi hứng thú với một tên lừa đảo được chứ?"
“Co nguyên do cả đấy, thực ra cậu ta giống như Vua lừa đảo kia đều là người có tài hoa đặc biệt, nhưng bị xã hội lãng quên, bị đẩy ra ngoài lề, những người như họa, bản năng tìm kiếm cảm giác tồn tại và sự thỏa mãn thì vẫn không mất đi. Ai cũng cần một chút thành tựu mà, tôi không tin cậu ta có trí tuệ hơn người như vậy lại cam chịu sống trong vô danh trong phòng xăm mình nhỏ bé.” Đảng Ái Dân nói hết sức đắc ý, vì hắn biết Tiểu Mộc đã chính thức sa bay rồi:
Thường thì những vấn đề càng khó lại càng khơi gợi sự hứng thú của những người thông minh, nên Đảng Ái Dân giở mọi thủ đoạn lôi Mộc Lâm Thâm tới đây, sau đó chỉ cần để y chứng kiến thủ đoạn tên Vua lừa đảo là xong, con quỷ trong đầu y sẽ lo phần còn lại.
Đấy, thủ đoạn khó tin của tên Vua lừa đảo kia đã thành công thu hút đối thủ của hắn rồi, còn là đối thủ vô cùng đáng sợ. Đảng Ái Dân vui vẻ vỗ vai Như Hoa đang ù ù cac cac không hiểu gì, thong thả xuống lầu, chỉ cần Mộc Lâm Thâm thực nghiêm túc, hắn tin tên Vua lừa đảo sẽ phải trả giá vị sự tự mãn đó.
Có lẽ không chỉ một người, sau một lát suy nghĩ, Như Hoa chợt hiểu ra điều gì đó, vội đuổi theo và kéo Đảng Ái Dân, nói: “Ngốc ca, Ngốc ca ơi, thật ra tôi cũng có hứng thú mà. Đúng rồi, tôi còn có kinh nghiệm nữa. Chính tôi đã phát hiện ra thứ ma túy hồng phấn giai nhân đấy thôi ... Tôi thực sự rất có kinh nghiệm, từ nhỏ đến lớn tôi toàn bị lừa, bị người ta gạt, nên tôi cực kỳ nhạy cảm với mấy kẻ lừa đảo... Lân này truy đuổi tên lừa đảo đó, nhất định phải dẫn tôi theo đấy nhé, nếu không một mình tôi sẽ buồn chán lắm...”
Như Hoa nói với vẻ hết chân thành, nhưng nghe vào tai Đảng Ái Dân lại thấy nhức răng, hắn lười không thèm để ý nữa, vội bước nhanh đuổi theo Mộc Lâm Thâm...
Bình luận