Dung Anh mỉm cười hết sức gượng gạo, cô cắn chặt răng, gật đầu, đó là một sự kiên cường bẩm sinh trong tính cách của cô. Cô nhìn Nhiếp Kỳ Phong với ánh mắt đồng cảm : “Anh, dù chỉ có một chút hy vọng để cứu anh, em sẵn sàng làm bất cứ điều gì... Dù em không thể cứu anh, nhưng em sẽ ... tìm cho anh một nơi non xanh nước biếc..."
Giọng cô nghẹn lại, Nhiếp Kỳ Phong hoảng hốt, vội vàng đưa tay bị còng lên, ra sức an ủi: “Anh Tử, đừng khóc... Anh đã chấp nhận tất cả rồi, em còn khóc làm gì? Anh phải cảm ơn em, cảm ơn trời đất có mắt, để trong suốt cuộc đời này, anh đã gặp được một người anh em tốt và một cô em gái tuyệt vời như em... Thật sự không sao đâu, sống trăm năm rồi cũng chết, không có gì đáng sợ cả.”
Dung Anh cố gắng kiềm chế, lau đi hai hàng nước mắt tìm kiếm những chủ đề vui vẻ. Có lẽ niềm vui duy nhất đối với cô lúc này là một chuyện, cô nói với Nhiếp Kỳ Phong: “Anh... Em còn một chuyện muốn nói với anh, em đã có người yêu rồi.”
“Ồ, thật sao?” Nhiếp Kỳ Phong tỏ vẻ tò mò, rồi ngay lập tức nói tiếp:
“ Tốt, tốt, nhưng đừng nói với anh ta rằng em còn có một người anh đang ở trong nhà giam.”
“ Không sao đâu, anh biết anh ấy mà.” Dung Anh nói. Nhiếp Kỳ Phong ngẩn người ra, cô hạnh phúc kể tiếp: “Anh còn nhớ lần em đến chỗ công ty của anh, anh ấy bị em dọa chạy mất không? Sau khi anh trai em mất, chính anh ấy đã giúp em lo liệu hậu sự. Hơn một năm nay, bên cạnh em chỉ còn lại mình anh ấy. Anh ấy dạy em rất nhiều điều, giúp em trở nên kiên cường, thậm chí cả công việc cũng là anh ấy giúp em tìm... Lúc đó mọi người nói anh ấy rất giỏi, em còn không tin... Anh, sao vậy?”
"Kengl" Cánh tay bị còng của Nhiếp Kỳ Phong vô lực buông thống xuống, khuôn mặt tiều tụy, biểu cảm đầy kinh hoàng. Dung Anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết kinh ngạc nhìn sự thay đổi này. Lúc này, ngay cả cảnh sát cũng có động thái, hai người từ ngoài cửa bước vào, ánh mắt chăm chú nhìn Nhiếp Kỳ Phong, ánh mắt ấy như mang ý đe dọa hắn, đừng có hành động gì khác thường.
“Phì!” Nhiếp Kỳ Phong khit mạnh một tiếng, không hề tỏ ra sợ hãi, hắn nói với Dung Anh: “ Dung Anh, Mộc Lâm Thâm là một kẻ lừa đảo. Anh, anh trai em, và Lão Lý đều bị y bán đứng... y tiếp cận em là có mục đích khác... Đừng ở bên cạnh y, y là một con sói đấy. Chính y đã đẩy anh vào tình cảnh này... Tránh xa y ra, càng xa càng tốt, đừng ở cùng y nữa ... Ha ha ha... Nhìn xem, ngay cả mấy tên cảnh sát này cũng bị dọa sợ rồi, hahaha...”
Nhiếp Kỳ Phong gào thét, lập tức bị cảnh sát xông vào khống chế rồi khiêng đi, Dung Anh đứng sững tại chỗ, không dám tin vào điêu mình nghe thấy, bàng hoàng, chết lặng.
Dung Anh không nhớ mình đã ra khỏi nhà giam như thế nào, cũng không nghe thấy quản giáo và cảnh sát nói gì bên tai cô, mọi thứ xung quanh cô dường như xa xăm hư ảo. Vừa bước ra khỏi cổng, cô vội vàng bấm số điện thoại, khi cuộc gọi được kết nối, cô đưa điện thoại lên tai nhưng đột nhiên lại im lặng, không biết phải hỏi gì. Thật lạ, Mộc Lâm Thâm ở phía bên kia cũng không hỏi han như mọi khi, mà là trầm mặc.
" Em gặp anh Nhiếp rồi." Dung Anh rốt cuộc cũng nói:
Dung Anh cắn môi tới chảy máu mà không biết, phản ứng đó là quá đủ, không cần phải hỏi thêm, cô đang cực lực kiêm chế cảm xúc của mình:" Xem ra anh Nhiếp nói không sai, anh đã bán đứng bọn họ, khiến hai người thân thiết nhất của em, một chết một tàn phế phải không?"
" Bán đứng à? Em nói thế không đúng, đó là trả thù, hẳn Nhiếp Tử không nói với em, hắn tới giết anh nhưng giết nhầm huynh đệ tốt nhất của anh đúng không?"
"Trước giờ anh luôn lừa dối tôi."
"Trước kia anh lừa em sống tiếp, có lẽ bây giờ không cần nữa, em có lý do để sống rồi." Mộc Lâm Thâm không giải thích, nói xong là cúp máy: Phía bên này điện thoại, Dung Anh lặng người nghe tiếng tu tu kéo dài truyên ra, cô không kiêm chế được cơn giận đang trào dâng như dung nham núi lửa, lao thẳng tới trạm xe buýt. Cô siết chặt tay đến mức gân xanh nổi rõ, khuôn mặt âm u đến đáng sợ, lần đầu tiên cô cảm nhận được tình yêu sâu đậm đến nhường nào, nhưng ngay lập tức, sự hận thù nảy sinh từ tình yêu ấy còn sâu hơn... Mộc Lâm Thâm ấn nút tắt cuộc gọi, cuối cùng chẳng có may mắn nào xuất hiện ra, cô ấy vẫn biết sự thực. Tính y luôn như vậy, dù năm xưa đi học bị Nhạc Tử đổ tội ăn cắp, hay bây giờ bị người ta nói mình lừa dối, y đều chẳng giải thích. Chua xót, nhưng cũng kèm chút nhẹ nhõm vì rốt cuộc không phải che giấu nữa, y quay đầu định đi, nhưng không ngờ thấy một gương mặt xấu xí.
Như Hoa, không ngờ thằng khốn lại đang ghé tai nghe y nói chuyện điện thoại, lúc này ngạc nhiên hỏi Mộc Lâm Thâm: “Con mẹ nó, mày thật sự gia nhập vào xã hội đen rồi à? Cái gì mà một chết một tàn phế? À đúng rồi, thằng nhóc mày ngày nào cũng trốn như con rùa đen, hóa ra là đang âm thầm làm chuyện lớn đấy hả?”
“ Cút xa một chút... Tao không rảnh lo cho mày nữa, giờ tao phải chạy thoát thân trước đã.” Mộc Lâm Thâm đẩy hắn ra, vội vàng bỏ đi, y biết tính Dung Anh, cô nàng đó điên lên dám làm mọi thứ. Nhưng vẫn không yên tâm, đi được vài bước y quay đầu lại nói thêm một câu: “Cứ đợi ở đây, lát nữa Nhạc Tử sẽ sắp xếp cho mày.”
“Mẹ nó, mày lại chạy trốn? Chuyện gì làm mày sợ thế” Như Hoa ngẩn người trong chốc lát, hành động hoảng hốt của Mộc Lâm Thâm khơi lên tò mò của hắn, thằng khốn đó làm chuyện thương thiên hại lý gì giờ bì người ta truy sát sao? Thật kích thích.
Thế là hắn vội vàng chạy đuổi theo, chỉ vài bước đã đuổi kịp Mộc Lâm Thâm, không biết thằng này có phải thần kinh rồi không, vậy mà còn van nài: “Ê ê ê, Tiểu Mộc, dẫn tao theo với... Mày biết trốn đi đâu không? Trên người mày có tiền không? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
" Chuyện này mày không nên biết thì hơn." Mộc Lâm Thâm bước nhanh, không quay đầu lại:
"Tao cũng không hứng thú muốn biết, nhưng mày đem tao đi với, tao cũng muốn chạy trốn." Như Hoa đeo bám:
" Mẹ nó, tao với mày có thân thiết chó gì đâu mà mày đòi theo tao, hôm đám cưới mày còn cố tình dẫn vợ mày tới cười vào mặt tào, đừng tưởng tao không biết lúc đó mày thừa biết năm xưa tao theo đuổi cô ấy ... Ê! Cảnh cáo mày, đừng theo tao nữa, không tao đánh đấy." Mộc Lâm Thâm bực mình, cố gắng đi thật nhanh, dứt bỏ cái đuôi phiền toái này:
Bình luận