“Tôi hiểu điều anh nói, nhưng quan điểm của tôi là thiên hạ hưng vong, thất phu hữu trách. Đây không phải lời nói suông đâu, những người chỉ đứng ngoài xem, lhay than thở rằng xã hội quá loạn, thực ra tôi nghĩ trong lòng họ cũng có chính nghĩa, mỗi người đều có nó trong tim, chỉ khác nhau ở chỗ, hoàn cảnh xảy ra có đủ kích thích để khơi dậy lòng chính nghĩa trong họ hay không thôi.” Đảng Ái Dân nói với lòng tin mãnh liệt:
Lâm Kỳ Chiêu không muốn tranh luận, chỉ nhẹ nhàng đặt câu hỏi:“Cũng đúng, nhưng anh nghĩ, điều gì có thể đủ để kích hoạt lòng chính nghĩa trong con người cậu ta?”
Câu hỏi này khiến Đảng Ái Dân gặp khó, hắn nghĩ mãi, hình như không có gì cả.
Tiên ư? Tên đó không thiếu tiền, y mà muốn tiền thì nói với cha y một câu thì cả đời ăn chơi không hết, hơn nữa bây giờ đã biết tự kiếm tiền rồi. Nữ nhân ư? Ngốc Đản tận mắt chứng kiến y dùng chưa tới một ngày đưa con gái nhà người ta lên giường ra sao, mà bây giờ dưới trưởng của y có cả tổng chỉ huy gái gọi, loại nào chẳng tìm được. Quyền lực ư? Hình như cũng có rồi, y có thể chỉ huy cả trăm tên lưu manh, e rằng có đối đầu một trung đội cảnh sát cũng không làm y nhụt chí.
Đảng Ái Dân khó xử, quay ngược lại hỏi: “ Chẳng phải tôi gọi anh đến để nhờ giúp nghĩ cách sao?... Anh không thấy nếu ai đó có trong tay một vũ khí bí mật như cậu ta, thì bất kỳ nghi phạm nào chẳng phải đều sẽ khiếp sợ à? Tôi không tin là anh chưa từng nghĩ tới việc sử dụng cậu ta”
“Tôi thật sự đã nghĩ đến rồi, nhưng chỉ suy nghĩ thôi thì có ích gì đâu, cơ hội đã trôi qua hết rồi... À đúng rồi, anh có biết không? Khi Tiểu Mộc vừa trở về từ tỉnh Thiểm Tây, cha cậu ta cắt viện trợ kinh tế, ép cậu ta phải tự lập. Cậu ta thậm chí còn thử đến chỗ tuyển dụng của đội tuần cảnh để ứng tuyển, anh đoán xem kết quả thế nào?”
" Cái gì, có chuyện này à? Sao không tuyển dụng ngay?" Đảng Ái Dân bất ngờ lắm:
"Tuyển cái gì mà tuyển, vừa nhìn cậu ta đem ra cái bằng đại học nước ngoài, lại còn có vết trong hồ sơ, bị bên tuyển dụng đuổi thẳng cổ rồi." Lâm Kỳ Chiêu thở dài tiếc nuối:
Đảng Ái Dân ngẩn người trong chốc lát, rồi bật cười ha hả “Đúng thôi, dù bằng cấp được chấp nhận, cậu ta chắc chắn không thể vượt qua được vòng kiểm tra lý lịch chính trị được.”
Hai người bật cười, nhắc tới Mộc Lâm Thâm thì không thiếu chuyện vui, thế là Đảng Ái Dân kể chuyện Tiểu Mộc ở tỉnh Thiểm Tây đã dạy hắn cách lừa tiền từ tay những kẻ cho vay nặng lãi thế nào, khiến Lâm Kỳ Chiêu kinh ngạc đến trợn tròn mắt. Thực ra, ngẫm lại việc Đảng Ái Dân vẫn luôn theo đuổi Mộc Lâm Thâm cũng có lý do của nó, bằng vào những việc y đã làm, khi so với hành động của Vua lừa đảo, thì quả thực có sự tương đồng kỳ lạ.
"Ê ê, ra rồi, ra rồi kia." Lâm Kỳ Chiêu tinh mắt vỗ vai Đảng Ái Dân nhắc: Không ngờ có người còn tinh mắt hơn, Mộc Lâm Thâm vừa bước ra khỏi cửa là đánh mắt nhìn khắp bốn phía, rồi nhanh chóng lách mình, từ cửa trực tiếp rẽ lên vỉa hè, đi sát mép đường.
Hành vi này làm Lâm Kỳ Chiêu ngạc nhiên thốt lên: “Cảnh giác cao độ như vậy, có cần phải thế không?”
" Con mẹ nó, chống trinh sát, chống theo dõi, mấy chiêu này do tôi dạy đấy." Đảng Ái Dân bực bội, không ngờ chiêu trò của mình, lại có một ngày bị người ta dùng để chống lại mình:
Hai người núp dưới cửa sổ xe, không dám nhúc nhích, mãi một lúc sau, Đảng Ái Dân mới lái xe xuống khỏi lề đường, chuẩn bị bám theo Mộc Lâm Thâm để tìm ra nơi ở của y mà đến giờ vẫn chưa phát hiện được.
.. Trong quá trình theo dõi, Lâm Kỳ Chiêu và Đảng Ái Dân vài lần vô thức nhìn nhau, khả năng là có điều bất ngờ ngoài dự liệu rồi.
Mộc Lâm Thâm đi bộ một lúc, sau đó lên xe buýt, đổi tuyến hai lân, mất hơn bốn mươi phút để đến đường Long Liên. Lúc này Đảng Ái Dân đã sớm bị quay đến mức choáng váng, chẳng phải vì cái gì khác, Thượng Hải rộng lớn, hơn hai ngàn vạn dân, mạng lưới giao thông dày đặc như mạng nhện, việc giấu một người thật sự quá dễ dàng. Hắn chỉ nhìn xe cộ đường xá thôi đã thấy váng vất rồi, đi một hồi ngay cả cảnh sát hình sự có khả năng ghi nhớ định vị cao như hắn cũng lạc lối.
Lại nhìn Mộc Lâm Thâm lúc này, y đang nghiêng người tựa vào một cột đèn đường, một chân chống xuống đất, đầu tựa vào cột điện ... Tóc dài buộc thành cái đuôi ngựa thoải mái phía sau, đeo liên mấy khuyên tai, áo không cài cúc ... chậc, nói lịch sự thì giống kiểu bất cần đời của bọn hippie, còn nói thẳng ra thì đúng là dáng đứng đặc trưng của đám lưu manh địa phương, chắc là đang đợi mấy cô gái xinh đẹp đi ngang qua để huýt sáo trêu ghẹo đây mà.
" Chắc là cậu ta đang tìm linh cảm nghệ thuật nhỉ?" Lâm Kỳ Chiêu không dám đoán bừa:
“ Rắm chó, chắc là đang nhắm đến cô nàng nào đó rồi!” Đảng Ái Dân phán đoán dựa trên trực giác của mình, nhìn mặt tên này trông vui vẻ như vậy, sao có thể là cảm hứng nghệ thuật được:
“Nhưng mà nơi này ..” Lâm Kỳ Chiêu nghi ngờ nhìn xung quanh, hắn nhìn thấy gì đó, rồi đột ngột chuyển hướng, lái xe lên lề đường, tiện tay ấn đầu Đảng Ái Dân xuống:
Đảng Ái Dân tức giận nói: “Sao vậy? Lên cơn thần kinh quái gì thế?”
“ Suyt... lát nữa sẽ nói cho anh biết.” Lâm Kỳ Chiêu thì thâm, hắn nhìn vài lần rôi mới đứng dậy, vừa chỉ trỏ. Lúc này mới thấy rõ, một người cô gái trẻ vừa bước ra từ tiệm bánh, đang khoác tay Mộc Lâm Thâm, cả hai vừa đi vừa cười nói. Cô gái kia còn hết sức quyến luyến, tựa đầu vào vai y.
Đảng Ai Dân nhìn đến ngẩn người, rất nhanh đã hiểu ra, kinh ngạc nói: “ Tôi hiểu rồi, hóa ra là có ràng buộc rồi, chắc ẽ không giúp tôi đâu.” Lâm Kỳ Chiêu thì biết người đó là ai, hắn nghe Quan Nghị Thanh nói rôi, nhưng khi tận mắt chứng kiến vẫn chưa hết ngạc nhiên. Đảng Ái Dân thất vọng nói: “Thật đáng tiếc, thiên tài tuyệt đại đa số thường không bị đánh bại trong gian khổ, mà lại bị hủy hoại trong chốn ôn nhu. Con mẹ nó chứ.”
" Chậc, anh thì biết cái gì chứ hả? Có biết cô ta là ai không?" Lâm Kỳ Chiêu hơi bực với tên này:
" Ai thì làm sao?" Đảng Ái Dân thấy than phận cô gái kia có là gì chăng nữa thì sao:
" Em gái của Nhung Vũ, Dung Anh đấy." Lâm Kỳ Chiêu nói:
“Mẹ nó ... Cô gái đó chính là... người đó sao?” Đảng Ái Dân kinh ngạc, không tin nổi mà hỏi. Lâm Kỳ Chiêu gật đầu hai lần, hắn liền hiểu những lời này không giả được rồi, sau đó, Đảng Ái Dân chỉ thốt lên được hai từ "mẹ nó" lặp đi lặp lại suốt nửa ngày trời.
Quả thực, chuyện này thật sự quá sức chịu đựng, Đảng Ái Dân mất một lúc lâu mới có thể tiêu hóa được. Người lẽ ra phải tránh xa nhất vậy mà dường như đã trở thành người thân thiết nhất. Tán tỉnh luôn em gái người mình hại chết, với phong cách tên đó, chắc cả mười phần là lên giường rồi, cách làm việc táo bạo như vậy khiến ngay cả Đảng Ái Dân cũng cảm thấy khâm phục hết mức...
Đây không phải là chơi với lửa, mà ôm nguyên quả bom trong lòng rồi.
Bình luận