Chương 602: Tình sâu càng sợ. (6)

Chương 602: Tình sâu càng sợ. (6)

“Ồ, có lý đấy.” Đảng Ái Dân chỉ bằng vài câu đã bị Mộc Lâm Thâm thuyết phục, nhưng nghĩ lại thì thấy không ổn, liền bực tức nói: “Này, nhưng mà... tôi thậm chí còn chẳng biết tên Vua lừa đảo ở đâu? Tôi đi đâu để tìm nữ nhân mới của hắn đây? Hơn nữa, loại người này nếu có lập gia đình chắc chắn cũng sẽ không đến cục dân chính đăng ký kết hôn.”

“À, cái đó là việc của anh rồi, tôi chỉ có thể nhìn ra được đến thế thôi.” Mộc Lâm Thâm nhún vai dang tay ra tỏ vẻ bất lực:" Dựa theo thông tin anh cung cấp, tôi chẳng giúp được nhiều hơn."

“Cậu con mẹ nó chia một câu nói thành hai lần, hại tôi chạy tới tận đây?” Đảng Ái Dân tức giận, bực bội phát tác, vung tay nói: “Không được, cậu phải nghĩ thêm cách nữa. Nếu thực sự không có cách nào khác, tôi sẽ dẫn cậu đến chỗ chúng tôi để cậu chỉ giáo thêm”

“Hừ, anh cút đi càng xa càng tốt, tôi không có hứng thú đâu. Lần trước đã bị bắn một phát rồi, tôi không muốn nhận thêm lần nữa, con mẹ nó chứ, anh có biết nói tiếng người không, tự dưng bắt tôi phải bỏ dở công ăn việc làm đàng hoàng đi giúp các anh à?” Mộc Lâm Thâm cười khẩy, thẳng thừng từ chối, vung tay đuổi Đảng Ái Dân đi:

Thái độ của Mộc Lâm Thâm rất tệ, nhưng Đảng Ái Dân cũng không dám cãi lại, hắn cất điện thoại vào túi, lấy ra một xấp tiền và bắt đầu đếm. Lúc hắn đếm tiền, Mộc Lâm Thâm bị thu hút ngay lập tức, vì toàn bộ số tiền trong tay hắn là đô la Mỹ, từng tờ 100 đô la. Vừa đếm, hắn vừa liếc nhìn Mộc Lâm Thâm với vẻ gian xảo, Mộc Lâm Thâm cũng nhìn lại hắn với ánh mắt ngạc nhiên. Đảng Ái Dân cười cười nói: “Không để cậu làm không công đâu, nói đi, cậu muốn bao nhiêu? Thanh toán bằng đô la Mỹ.”

“ Anh, anh, cái con mẹ nó ... giờ anh đê tiện tới độ này sao, cam một xấp tiền giả ra đây đùa giỡn với tôi à?” Mộc Lâm Thâm tức giận, nếu không phải trong studio của mình thì vơ cái gì đó đập vào mặt hắn, thằng Ngốc Đản chết tiệt này, lúc nào cũng làm ra những chuyện cứt chó khiến người ta bực mình:

Đảng Ái Dân nghiêm túc nói:" Tiền thật đấy, với quan hệ của chúng ta tôi có thể lừa cậu sao?"

" Ngốc Đản, anh đúng là thằng ngu, tôi có thể không nhận cha, chứ không thể không nhận tiền, tôi mà lại không nhìn ra đô giả à?" Mộc Lâm Thâm khinh bỉ cầm cuốn sách tranh bên cạnh đập chát xuống bàn:

Đảng Ái Dân ngẩn người ra, hắn ngồi cách Mộc Lâm Thâm một khoảng bằng chiếc bàn, tay đưa lên cao khoảng một trăm phân, làm động tác so sánh mấy tờ tiên với nhau, hỏi với vẻ không hiểu: “ Cậu đoán bừa đúng không? Nếu đây là tiên thật thì sao? Cậu có đi theo tôi không?” Nói rồi hắn xòe mười tờ tiền 100 đô la Mỹ ra trên bàn.

“ Anh lại còn muốn thử tôi nữa à? Tờ này, và tờ này là thật, còn những tờ khác đều là tiền giả, ở ngoài lãnh thổ nước Mỹ, có khoảng 30% số đô la lưu thông là tiền giả, mà tờ tiền bị làm giả nhiều nhất chính là tờ 100 này. Tôi đi khắp nơi rồi, tiền đô tôi thấy nhiều hơn tiền tệ mà anh thấy Mất hồi lâu Đảng Ái Dân mới kinh ngạc thốt lên: “Mẹ nó, thần thật! Tôi mà không dùng máy kiểm tra thì chẳng nhìn ra."

“ Múa rìu ra trước cửa Lỗ Ban, khoe trym trước mặt lưu manh, anh muốn tự chuốc lấy khó chịu vào thân à? Tiền giả có màu sáng hơn một chút, nhìn từ hai góc độ là có thể phát hiện ra.” Mộc Lâm Thâm chỉ tay, Đảng Ái Dân vội quay đầu nhìn hết góc này tới góc khác, nhưng vẫn không thể nhìn ra. Ai ngờ khi hắn đang chăm chú nhìn, Mộc Lâm Thâm nhanh tay rút hai tờ tiền thật, nhét vào túi, cười nói: “Không thể dạy anh miễn phí được, coi như thu học phí rồi.”

“Đừng mà, trước khi đến tôi mới đổi được có hai tờ này. Biết cậu nhận ra được, sao tôi lại đưa tiền thật chứ?” Đảng Ái Dân nói với vẻ ấm ức, đúng là lỗ nặng mà. Mộc Lâm Thâm chọn lấy hai tờ tiền thật, mẹ nó chứ, thế này chẳng phải mình tốn tiền để chứng minh rằng chỉ số IQ của mình thấp à?

" Anh trêu chọc tôi thì anh phải trả giá." Mộc Lâm Thâm thản nhiên nói: Nhưng Mộc Lâm Thâm càng lợi hại càng khiến Đảng Ái Dân nảy sinh ý tâm tư méo mó, hắn hỏi đây mong đợi: “Hay là cậu đi cùng tôi một chuyến, lo ăn lo ở, còn giới thiệu cho cậu mấy nữ cảnh sát xinh đẹp. Chỉ phí lớn hơn chút cũng không sao, cậu cứ đưa ra yêu cầu.”

“Không hứng thú, anh đừng có lừa tôi nữa, kẻ dám làm loại chuyện làm ăn này chẳng khác gì cạnh tranh với chính phủ, bọn chúng khác gì mấy kẻ liều mạng đâu, đụng vào chúng là chúng sẵn sàng lấy mạng ngay." Mộc Lâm Thâm nói xong là đứng dậy đi luôn, khi ra tới cửa, y quay đầu lại nghiêm túc nói: “ Cảnh cáo anh đấy Ngốc Dan, tôi gọi anh là Ngốc Đản là vì tôi coi anh như bạn bè. Nếu anh còn nhắc đến chuyện công việc, định phá hoại cuộc sống của tôi, tôi sẽ gọi anh là cảnh sát Đảng đấy ... khách hàng đang đợi tôi, anh mà dám phá nữa thì đừng trách.” Những lời này rõ ràng là ý định phân định ranh giới, Đảng Ái Dân không chấp nhận được điều đó, hắn không ngờ Mộc Lâm Thâm lại tuyệt tình đến vậy, y đóng sầm cửa lại và bỏ đi mà không hề ngoảnh đầu lại.

Lúc này, Đảng Ái Dân mới thực sự cảm nhận được rằng, so với thời gian ở bệnh viện tâm thần trước đây, Tiểu Mộc đã thay đổi. Có rất nhiều điều ở y bây giờ hắn không còn nhận ra nữa, y đã có một khí chất mạnh mẽ hơn, một sự kiên quyết không bao giờ thỏa hiệp, khiến hắn chẳng biết phải làm thế nào để tiếp cận hay thuyết phục y nữa...

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...