Chương 594: Chuong 594: Giai nhan trong long. (2)

Chuong 594: Giai nhan trong long. (2)

Mộc Lâm Thâm thoáng ngạc nhiên một chút, rồi ngay sau đó mỉm cười, nụ cười ấy làm Dung Anh thoáng cái mặt đỏ bừng, trông như một cô gái nhỏ đang e thẹn, bỗng nhiên trang điểm xinh đẹp đến mức y nhất thời không nhận ra. Trong khoảnh khắc ngỡ ngàng ấy, Dung Anh chợt cảm thấy ngại ngùng, đưa tay che mặt và nói: "Ghét quá, đừng nhìn người ta với ánh mắt như vậy."

" Chẳng phải vì nhất thời không nhận ra em sao ... Sao thế, đột nhiên lại gọi điện cho anh gấp như thế?" Mộc Lâm Thâm đi vào phòng:

Đóng cửa lại Dung Anh lại nói:" Không có chuyện gì cả."

" Không có." Mộc Lâm Thẩm ngẩn ra, quay đầu lại nhìn cô:

Dung Anh nhoẻn miệng cười:" Ừ, không phải là chuyện gì lớn, anh ngồi đi."

Mộc Lâm Thâm ngồi xuống bên bàn, đây là một căn nhà chung cư, một căn hộ bị chia thành nhiều gian phòng nhỏ, chật hẹp ngột ngạt, đến nỗi khi rót nước cũng phải cẩn thận. Phòng chỉ có hai chiếc cốc, đó là cặp cốc hoạt hình, hai con chó mủm mĩm ngốc nghếch. Dung Anh đặt một cốc trước mặt Mộc Lâm Thâm, cô ngồi đối diện y, chống cằm, nhìn y với ánh mắt đầy tò mò, như thể họ mới gặp nhau lần đầu.

" Có chuyện rồi." Mộc Lâm Thâm khẳng định:

Dung Anh chăm chú nhìn y:" Chuyện quá nhiều, cho nên có thể nói là không có." Ánh mắt ấy có chút cháy bỏng, mếu là trước đây, Mộc Lâm Thâm chắc chắn đã không ngần ngại mà "hiểu ý" có hành động thân mật hơn. Hơn nữa với một cô gái, y chưa bao giờ kiên nhẫn đến thế, kiên nhẫn tới mức y dường như quên hẳn rằng giữa một nam một nữ còn có thể làm những việc khác nữa. Thế nên khi cảm giác "dòng điện" này ùa đến, điều y cảm thấy không phải là ham muốn, mà là sự căng thẳng.

Nếu đơn thuần đưa một cô gái lên giường, y không thiếu thủ đoạn, trong trí nhớ của y, trừ Dương Mộng Lộ là trường hợp đặc biệt, những cô gái khác y chưa kiên nhẫn quá ba ngày, tuyệt đại đa phần trường hợp đó y đều thành công, nếu ba ngày chưa đạt được mục đích y nhún vai một cái bỏ qua chẳng hề vướng bận. Nên tới tận hôm nay, nếu phải gây dựng một mối quan hệ bình thường lâu dài với một cô gái, y hoàn toàn không biết làm thế nào.

Không muốn bầu không khí rơi vào lúng túng, Mộc Lâm Thâm gợi chuyện: "Công việc ở tiệm bánh có vẻ hơi mệt nhỉ? Nếu không ổn, để anh nghĩ cách, tìm cho em một công việc khác. Lương có lẽ sẽ không cao lắm đâu, bây giờ kiếm việc cũng khó đấy."

Nói tới công việc mưu sinh mà Dung Anh đã làm, trong vòng một năm, cô đã đổi bảy tám công việc, không có việc nào cô làm được lâu dài. Tuy nhiên, may mắn là thời gian cô gắn bó với công việc ngày càng kéo dài hơn, không giống như lúc đầu, chưa đến một tuần cô đã bỏ cuộc. Nghe đến đây, Dung Anh cười nói: "Em làm tốt lắm, bà chủ còn định tăng lương cho em nữa... Cảm ơn anh, đừng lo lắng quá, em sẽ không còn tùy hứng như trước nữa đâu." "Ồ, vậy thì tốt rồi." Trong lòng Mộc Lâm Thâm dâng lên một cảm giác chua chát, trưởng thành và hiểu chuyện, thứ đó phải đánh đổi bằng cái giá không rẻ, đặc biệt là với một người như Dung Anh, từng cảm thấy ngay cả việc tiêu tiền cũng là phiên phức:

" Anh đấy, cứ như anh trai em vậy, suốt ngày lảm nhảm.

Nhưng mà cũng may, anh không phải anh trai em, anh ấy lúc nào cũng quản em chặt chẽ quá." Dung Anh bứt rứt xoắn hai ngón tay vào nhau, trong lòng cô cũng cảm thấy ngượng ngùng, chẳng hề giống cô chút nào:

Nhắc tới Nhung Vũ một cái, Mộc Lâm Thâm cảm thấy còn khó xử hơn cả cô, khuôn mặt nhăn nhó, như thể đang bị đau răng, cố nén lại mà nói: “Anh với anh trai của em ... vẫn còn một khoảng cách lớn."

"Không, anh còn giỏi hơn anh ấy ... Trong mắt anh trai em chỉ có huynh đệ, huynh đệ, chưa bao giờ quan tâm em nghĩ gì. Em luôn cảm thấy hơi sợ khi gặp anh ấy, từ nhỏ đã vậy rồi, anh ấy luôn trách mắng em." Dung Anh chu môi nói, nhưng rõ ràng đó là một biểu hiện vừa làm nũng vừa hạnh phúc, khiến Mộc Lâm Thâm ngẩn người ra. Vẻ ngây thơ và đáng yêu của cô, như một điểm sáng trong câu chuyện bi kịch, để lại ấn tượng khó quên trong lòng y.

Mộc Lâm Thâm nghĩ tới những lúc cô vật vã, những lúc cô khóc lịm người, những lúc cô tự buông thả bản thân, bây giờ nhìn khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc của Dung Anh. Tất cả những thăng trầm ấy đã xảy ra trên một cô gái như thế này, để có thể bước tiếp đến ngày hôm nay, ai biết cô phải chịu đựng bao nhiêu đau khổ và giày vò ? “Sao vậy?” Dung Anh nhận ra Mộc Lâm Thâm đang thất thần, liền cố ý hỏi, nhưng vừa hỏi xong, cô lại lộ vẻ e thẹn, ngượng ngùng nói: “Em đã lâu lắm rồi không trang điểm, có phải trước kia trông em xấu lắm không?”

" Nói linh tinh gì vậy hả, em xinh đẹp tới mức làm anh căng thẳng đây này." Mộc Lâm Thâm nói thật, nhưng là thật một nửa:

" Vậy ..." Dung Anh dần dần thu hẹp khoảng cách, nhìn y gần hơn chút, giống Mộc Lâm Thâm, cô chỉ có những buồi ăn chơi thâu đêm suốt sáng, chưa có một tình cảm thực sự, trước kia nam nhân luôn vồ vập lao vào cô, nên phải làm sao để xây dựng tình cảm, cô cũng chẳng biết:" Anh có thích em không?"

“ Có, anh luôn thích em mà."

"Không phải, anh đang nói đối phó ... Ý em không phải là chăm sóc... mà là..." Dung Anh đột nhiên không biết phải nói gì nữa, trong cuộc đời hung hãn trước kia của cô, dường như chưa bao giờ có kinh nghiệm về trải qua cảm xúc dịu dàng, âu yếm như thế này. Cô ngây người nhìn Mộc Lâm Thâm cứ lắp ba lắp bắp, không thốt nên lời.

" Không phải anh đang nghĩ sao, nhưng nói thế nào bây giờ... " Mộc Lâm Thâm gãi gãi trán, trêu ghẹo nữ nhân là sở trường của y, ve van tán tỉnh là sở thích của y, nói tới tình một đêm lại càng thuần thục. Nhưng mà, nói đến tình cảm thì đúng là khó mà diễn tả, Dung Anh cũng không phải là không xinh đẹp, nhưng cứ mỗi lần gặp cô, trong lòng lại luôn bị cái bóng của anh trai cô bao phủ. Cái bóng ấy vẫn luôn đe dọa, khiến Mộc Lâm Thâm không dám bước qua lằn ranh dù chỉ nửa bước.

Y chần chừ, do dự, căng thẳng, thậm chí còn hơi đỏ mặt, những biểu hiện khiến Dung Anh cảm thấy phấn khích, một sự phấn khích tràn đầy hạnh phúc. Cô đưa tay ra, chạm vào tay Mộc Lâm Thâm, nắm lấy tay y, rồi nghiêm túc nhìn y. Mộc Lâm Thâm càng thêm khẩn trương ấp úng hỏi: "Em... biết được... chuyện gì rồi sao?"

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...