" Cậu làm như thế này... chú ý bước đầu tiên tôi nói đây.' Mộc Lâm Thâm xúi giục: "Vẫn là chiêu ăn va thôi, nhưng thay đổi cách làm một chút, cách của cậu trước đây quá nguy hiểm. Cách làm như sau, lấy một chiếc xe, tìm thêm vài người nữa, rình ở cửa khách sạn hay nhà hàng. Khi thấy ai vừa ăn xong, có uống chút rượu rồi lái xe, thì ra hiệu. Lúc đó, phía cậu cứ mạnh dạn, bất kể là vi phạm luật giao thông hay đi ngược chiều, cứ tông vào xe đó, rồi đòi tiền bồi thường công lao động, họ không dám không đưa đâu."
" Làm thế được không anh? Hắn không trả thì sao ạ? Bây giờ ăn vạ không dễ kiếm tiền, xe nào mà chẳng có camera hành trình, mẹ nó, công nghệ cao hại chết bọn em."
" Không trả thì báo cảnh sát."
" Hả, báo cảnh sát ấy ạ?"
" Đúng báo cảnh sát."
Tức thì trong đám lưu manh có thằng thông minh nghĩ ngay ra, vỗ trán nói:" Đúng, cách hay, hắn say rượu lái xe sẽ bị tước bằng lái, khi đó thì không chỉ mất mấy trăm đồng thôi đâu."
"Đúng rồi đấy, khi đó dù cậu vi phạm luật, nhưng họ vẫn phải nói chuyện tử tế với cậu ... Làm như vậy đi, nhưng nhớ là đừng phạm pháp thật sự đấy. Đừng lái xe không giấy tờ, cũng đừng để xảy ra đánh nhau thật, quan trọng nhất là đừng tham, chỉ lừa chút tiền nhỏ để tiêu xài thôi." Mộc Lâm Thâm dặn dò:” Hiểu chưa?” " Vâng, em hiểu rồi, tối nay em sẽ thử xem sao." Oai Tảng Tử hào hứng tiếp thu lời dạy, Mộc Lâm Thâm võ vai hắn, cười khích lệ:
Thấy tấm gương của Oai Tảng Tử, thế là rất nhiều người đến xin lời khuyên Mộc gia, mong mỏi cải thiện cuộc sống.
Trước đây, Mộc Lâm Thâm từng cố gắng để giúp những người này đi theo con đường chính đạo, nhưng sau đó, y nhận ra rằng chính mình đã quá ngây thơ. Nếu tất cả mọi người đều có thể sống ngay thẳng, thì còn ai sẽ chứng minh sự xấu xa của xã hội và sự sa đọa của nhân tính nữa? Sau khi buông bỏ được những suy nghĩ nặng nề trong lòng, y không còn bận tâm về việc mọi người làm gì để kiếm sống nữa. Thật ra, làm gì cũng chẳng quan trọng, chỉ là để sinh tồn thôi, cách sống và cách tồn tại , tôn tại tự thân nó, thì có gì là không hợp lý đâu?
Có người than van rằng việc đứng đường kiếm ăn giờ khó làm rồi, một tên kê đầu chuyên môi giới gái mại dâm cũng kêu ca. Mộc Lâm Thâm dạy: "Chuyện này thì tìm Hồ Lô ca của cậu đấy, đám công nhân dưới tay hắn bây giờ lương tháng cả mấy ngàn tệ, họ tự đóng cửa lại tiêu xài, phù sa không thể chảy ruộng ngoài."
Có người hỏi kế sách, mùa du lịch ế ẩm, khó làm ăn quá, hướng dẫn viên chính quy còn không đủ ăn, bọn là hướng dẫn viên chui thế này thì chỉ có nhịn đói thôi. Mộc Lâm Thâm liên châm biếm: "Nhìn cậu ăn mặc bảnh bao thế kia, trông giống người đang đói à? Người ta phải biết đủ, miễn là không bị đói là được rồi. Cậu tưởng tổ chức nào cũng là Alibaba chắc?" Có người mời Mộc gia trở vê Hàng Châu dẫn dắt các huynh đệ như năm nào, cả đám nhao nhao hưởng ứng, nhưng chuyện này Mộc Lâm Thâm không trả lời, chỉ lắc đầu.
Bất kể nói thế nào đi chăng nữa thì điều kiện bây giờ của mọi người cũng đã khá hơn nhiều, đến viếng mộ cũng có xe đưa đón rồi, là xe của công ty bất động sản, điều một lúc năm chiếc.
Khi đoàn người họ lên xe, vẫn còn người tranh thủ đến để cúng bái Nhị Hồ Lô, một phen chào hỏi náo nhiệt ở cổng nghĩa trang, khiến Mộc Lâm Thâm luôn cảm thấy mình mắc nợ họ rất nhiều. Tranh thủ người khác không để ý, y móc túi, lấy hết số tiền có trong người ra nhét tất cả vào tay Oai Tảng Tử. Oai Tảng Tử nhất quyết không nhận, nhưng Mộc Lâm Thâm cố ấn lại nói: "Cứ cầm đi, khi nào lừa được nhiều tiền tiêu không hết thì trả lại cho tôi... đừng khách sáo, tôi giúp được chút nào hay chút đó, nếu không cho tôi giúp, trong lòng tôi áy náy lắm.
"
" Vậy ... Cám ơn Mộc ca .… Oai Tảng Tử cảm động nói:
Xe đã đi xa, hắn cầm tiền, nhìn chiếc xe vừa chuộc lại từ sở quản lý vận tải, cắn răng quyết tâm: "Mẹ kiếp, không lái xe chui nữa, chuyển sang đâm xe vậy!"
Trên xe, Lưu Dương quay đầu lại nhìn đám người đang hớn hở bàn bạc chuyện làm ăn mới, cười hỏi:" Anh lại dạy bọn họ hành nghề à?”
" Ừ, không sống được, chẳng lẽ lại để họ chết đói.' Mộc Lâm Thâm ngả đầu ra sau, nghe thấy tiếng lau bau của Đại Hồ Lô, bật cười:
" Hay là , chúng ta hỗ trợ họ chút tiền ... dù sao bây giờ nghê xăm hình cũng kiếm được kha khá, bọn em đều đã để dành được ít nhiều." Lưu Dương hỏi, tên trộm vặt này cuối cùng không đi theo con đường trộm cắp nữa, mà thật sự đã tìm được lối ra cho mình:
Mộc Lâm Thâm phủ quyết ngay lầm tức, nghiêm túc nói:" Ngàn vạn lần đừng làm thế, đấu gạo là ân, gánh gạo là thù đấy."
Lưu Dương học vấn thấp, nghe không hiểu:" Là sao ạ?"
" Cho tiền chỉ để cứu nguy chứ không cứu nghèo, cứu nạn chứ không cứu lười... Nếu cậu cứ cho chúng mãi, cho đều đặn theo thời gian, chúng sẽ sinh ra thói ỷ lại. Ví dụ như tôi, ngày xưa cha tôi cứ đưa tiền bất kể tôi xin bao nhiêu, thành ra trong lòng tôi luôn coi cha như một cái máy rút tiên." Mộc Lâm Thâm giảng giải, con người không nhất định phải sống một cách thấu triệt, hiểu mọi đạo lý, nhưng trên phương diện tiên bạc, y sống tỉnh táo hơn nhiều người khác:
Đúng là như vậy, Lưu Dương nghĩ lại, thành quả lớn nhất của những người này không phải là họ đã nhận được bao nhiêu tiền, mà là dần dần ai cũng có thể tự lực cánh sinh, dù đó là bằng con đường tà đạo đi nữa. Hắn cười thì thâm: "Anh, em luôn muốn nói một câu, nhưng nhiều năm nay vẫn chưa dám nói ra."
"Muốn nói cám ơn hả?" Mộc Lâm Thâm cười xua tay: “ Không cần.” " Không, em phải cám ơn anh, em ... em thật sự không ngờ rằng có một ngày em sẽ đứng trên sân khấu, cũng không ngờ rằng em lại có thể có một kỹ năng như thế này. Sau khi cha em mất việc đâm ra nghiện rượu rồi ma túy quên đời, mẹ em liền bỏ đi. Trong ký ức của em, cha luôn dùng dây lưng đánh em. Ông ta tức giận vì em là con trai, nếu là con gái thì có lẽ đã bán được vài đồng... Thực ra em thậm chí không biết cảm giác có người thân là như thế nào..." Lưu Dương nói lời này khá vô cảm:
" Ừ, cậu cũng giống anh, bây giờ thì biết rồi hả?" Mộc Lâm Thâm hiểu hắn định nói gì:
Lưu Dương gật đầu, Mộc ca lúc nào cũng nhìn thấu suy nghĩ của người khác, điều hắn nghĩ tới đầu tiên là Nhị Hồ Lô.
Reng... reng... reng, chuông điện thoại reo lên, Mộc Lâm Thâm lấy điện thoại ra, nhìn màn hình, rồi bắt máy: "A lô, sao vậy? Anh Tử à, ừ, anh đang ở Hàng Châu, vê phải mất hơn một tiếng đồng hồ... Vậy em cứ ở nhà đợi anh, được rồi, anh sẽ đến tìm em."
Có chuyện rồi, lời nói không rõ ràng, nghe giọng điệu dường như có điều gì không ổn., Mộc Lâm Thâm chỉ thoáng nghe giọng Dung Anh là biết có vấn đề, chỉ là không biết xảy ra chuyện gì. Vô tình nhìn thấy Lưu Dương, thì thấy hắn cũng đang nhìn mình với vẻ mặt nghiêm trọng. Mộc Lâm Thâm mỉm cười hỏi: "Sao vậy?"
" Anh, anh đã tận lực rồi, anh không nợ cô ta cái gì hết, là anh cô ta tự làm tự chịu." Lưu Dương tức giận, kỳ thực hắn không tán đồng việc này, nhưng vì tôn trọng đại ca nên không nói:
" Ha ha, cậu vừa nói rồi đấy, là anh cô ấy làm, cô ấy có làm gì đâu, anh thích cô ấy không được à?" Mộc Lâm Thâm chấm dứt đề tài này, không nhắc tới chuyện cũ nữa:
Thực ra, cuối cùng vẫn là không buông bỏ được, Lưu Dương thở dài, đây là điểm yếu của Mộc ca, hắn không nói gì thêm.
Đoàn người vội vàng về Thượng Hải, suốt dọc đường không ai nói gì.
Bình luận